Phóng to |
|
Tàu đông nghịt, khách phải đứng suốt đoạn đường dài - Ảnh: Thanh Tuấn |
Sân ga Huế chưa đến 5g sáng nhưng từng dòng người với tư trang, hành lý nườm nượp đổ về, đứng ken kín khắp nơi. Đến 6g30 chuyến tàu ĐH 42 (Huế - Đồng Hới) mới bắt đầu xuất phát, hành khách, chủ yếu là sinh viên, đã ngồi chật chỗ từ trước. Mỗi hàng ghế phải nhồi nhét 4-5 người trong khi ngày thường chỉ 2-3 người.
Nhìn cảnh chen lấn, giẫm đạp lên nhau nhiều người đã ngao ngán quay lại phòng nhân viên để trả vé ra về. Sau một hồi cuốc bộ từ đầu đến gần cuối đoàn tàu, tôi và một người bạn cũng tìm được chỗ để chen chân vào. Phía trong toa tàu, kẻ đứng người ngồi la liệt khắp lối. Ngay cả sàn tàu cũng không còn chỗ trống.
Nhưng rồi dù tàu có chật, khách có đông tới mức nào thì như mọi người khác, tôi và anh bạn cũng phải gắng chịu đựng để được về nhà.
Đến ga thứ hai, thứ ba rồi thứ tư mà con tàu vẫn đông nghịt người, không có ai xuống ở những ga gần. Thỉnh thoảng con tàu lắc lư chao đảo, những tiếng la hét bất chợt ré lên ở đâu đó. Người thì đau do bị giẫm vào chân, người thì ngã chúi nhủi hay đập đầu vào hàng ghế ngồi. Khổ nhất là các cụ già, em nhỏ hoảng hồn khi từng đợt sóng người dồn đẩy vào nhau.
Gần hai giờ trôi qua, tôi và anh bạn cảm thấy đôi chân tê dại, trời nắng nóng như thiêu đốt cộng với hơi người bốc lên khiến ai nấy đều mệt mỏi. Chẳng ai nói với nhau lời nào, mọi người vẫn nhẫn nại cầu mong đoàn tàu chạy nhanh hơn.
Đến ga Hiền Sĩ (huyện Phong Điền, Thừa Thiên - Huế) chuyến tàu chợ ĐH 42 dừng lại, tránh tàu. Nhiều người chịu không nổi không khí bức bối, ngột ngạt trên tàu, nhảy xuống ngồi la liệt dưới bóng cây, trên đường sắt. Cứ hơn 10 phút là có một người bị ngất xỉu được nhân viên đường sắt đưa xuống tàu, ngồi quạt mát.
Còi tàu hú lên inh ỏi báo hiệu đoàn tàu chuyển bánh, từng đoàn người lại lê bước chân lên tàu tiếp tục đứng trong cảnh chen lấn, xô đẩy. Mỗi lần tàu chợ dừng lại ở ga nào đó, không những hành khách xuống tàu vui mừng rạng rỡ như thoát khỏi chuyến đi hãi hùng mà người tiếp tục đứng cũng được vui lây bởi thời gian sắp được ngồi vào ghế đang đến rất gần.
Tàu tới ga Đông Hà (Quảng Trị) đồng hồ đã điểm đúng 10g, hành khách xuống hơn quá nửa. Vậy là sau gần bốn giờ, tôi và những hành khách cùng đứng nơi đầu toa tàu mới thở phào nhẹ nhõm, chọn cho mình một chỗ ngồi yên vị, mong mau chóng về nhà. Hi vọng sẽ không bao giờ gặp lại những chuyến tàu khổ sở như vậy nữa.

Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận