Phóng to |
| Ngưỡng cửa vào đời rộng đón những ai giàu nghị lực, biết vượt qua thất bại. Trong ảnh: học sinh lớp 12 Trường thpt An Lạc, quận Tân Phú, tp.hcm tham quan phòng thực hành của khoa thiết kế thời trang và may mặc tại Trường ĐH Sư phạm kỹ thuật TP.HCM - Ảnh: Như Hùng |
Hỏi ra mới biết, do làm bài không được nên em lo lắng điểm thi đại học của mình sẽ thấp. Thi xong, em ở lại phố loay hoay tìm việc, đợi kết quả thi mà không nghĩ đến việc về quê. Năm nay nữa là đúng ba lần em khăn gói vào TP.HCM “lai kinh ứng thí”, mang theo nhiều ước mơ: được bước chân lên giảng đường đại học, được trở thành một phóng viên giỏi mai sau, nơi đó - trong mơ ước của em còn có cả sự hoài mong kỳ vọng của bố mẹ ở tận ngoài quê mình. Em bảo lần này mà rớt nữa chắc sẽ không sống nổi...
Câu chuyện của em gợi lại trong tôi những ký ức về một người bạn, về một kỳ thi cách nay cũng mấy năm rồi.
Người bạn ấy của tôi không những là một học sinh giỏi trong suốt 12 năm trung học mà còn là một người chị gương mẫu của năm đứa em, người con hết lòng hiếu thảo với gia đình, chòm xóm. Bạn cũng khao khát trở thành cô sinh viên của Trường Đại học X. với mong muốn sau khi tốt nghiệp sẽ có một công việc tốt, mức thu nhập cao để phụ giúp gia đình, nuôi các em ăn học, xứng đáng là niềm tự hào chỉ không chỉ cho riêng gia đình mình. Nhưng rồi cuộc sống diễn ra có bao giờ hoàn toàn như mình mơ ước, người bạn ấy trong hai năm liên tiếp đều thi trượt. Cánh cửa đại học không rộng mở với tất cả mọi người, có cả bạn. Trong cơn quẫn trí, trong nỗi mặc cảm khôn cùng với bạn bè, với người thân, làng xóm... người bạn ấy sớm có ý nghĩ sẽ... kết thúc cuộc đời mình, hoặc bạn bỏ đi đâu đó thật xa để quên hết nỗi buồn, xa tránh những điều tiếng xung quanh mà không đủ kiên cường để đối mặt.
Nhưng đó chỉ là phút giây bốc đồng, cạn nghĩ. Qua cơn chông chênh, người bạn của tôi đã không ngu xuẩn làm điều dại dột, càng không thể chối bỏ trách nhiệm, chối bỏ công ơn dưỡng dục của bố mẹ mình, những người đã nặng gánh yêu thương. Hơn hết bạn hiểu rằng mình đang sống cho bản thân và cho gia đình chứ không phải vì người khác.
Ngưỡng cửa vào đời chỉ rộng đón những ai giàu nghị lực, biết vượt qua thất bại, khó khăn để khẳng định mình, để có ích cho xã hội, không đi được đường này sẽ đi theo con đường khác, có thể lâu hơn nhưng chính đáng. Người bạn mà tôi kể với em sau đó đã chọn nghề thợ may để theo học. Trong khoảng thời gian làm quen với từng đường kim mũi chỉ, bạn còn tham gia vào những hoạt động Đoàn ở địa phương mình. Và bạn ấy cũng không ngừng trau dồi kiến thức thông qua báo đài, sách vở để mang chút kiến thức ít ỏi phục vụ làng xã, quê hương. Từ một cô thợ may, từ một cô đoàn viên nhỏ nhắn luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, bây giờ, bạn ấy đã trở thành chủ của một hiệu may nổi tiếng và là “chị” phó chủ tịch Hội Phụ nữ phường khi tuổi đời còn đang rất trẻ...
Tôi biết rằng có không ít những tấm gương như thế, không ít những người biết vượt qua thất bại để đi lên.
Trót mang hoài bão vào đời bằng cánh cửa của giảng đường đại học mà kết quả lại không như mình từng hi vọng, ước ao. Có lẽ em bây giờ chắc cũng mang nặng một nỗi buồn, âu đó cũng là nỗi niềm chung của rất nhiều bạn trẻ khi đọc xong trang đáp án của đề thi năm nay. Nhưng em hãy tin rằng đó không phải là con đường duy nhất để đi vào cuộc sống, để thành công. Còn đó rất nhiều những trường nghề, những khóa học ngắn hạn chắc chắn sẽ trang bị cho em đầy đủ hành trang để em tự tin vững tâm đi vào biển đời rộng lớn. Thế giới có biết bao những doanh nhân, chính trị gia thành đạt mà không thông qua một trường lớp. Trường của họ có khi là sự tự học, tự bươn chải, va chạm để tiến bước... miễn là họ có quyết tâm, có trách nhiệm và làm chủ với cuộc đời mình.
Mong em và các bạn trẻ khác sớm tìm được một lối đi riêng. Hãy lựa chọn, hãy quyết định đúng đắn và đừng chùn chân, nản bước vì tin chắc rằng sẽ có rất nhiều cánh cửa đang đón đợi em…
Áo Trắngsố 14 (số 97 bộ mới) ra ngày 1/08/2011hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. |


Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận