Tôi nghĩ, ở quê, ba má làm được một mẫu ruộng. Năm sào ruộng là của nhà, năm sào ruộng là thuê của người ta, chi tiêu cho gia đình đã thiếu thốn, vậy mà ba má ăn nhín nhịn thèm, vẫn tích cóp gởi tiền cho tôi đều đặn. Mấy lần về quê, thấy cảnh nhà trống hoác, ba má gầy đi, các em ăn mặc nhếch nhác, lòng tôi đau vô hạn. Hỏi em gái: “Sao không xin tiền ba má mua đồ mới mặc?”. Em nói: “Có bao nhiêu tiền, ba má gởi cho anh hết, em không dám xin...”. Nghe em nói vậy, cổ họng tôi đắng ngắt, nước mắt cứ muốn chảy ra. Tôi hứa với ba má: Ráng đợi khi con ra trường, có việc làm, có tiền lương con sẽ bù đắp lại cho ba má.
Ra trường, tôi gởi hồ sơ xin việc khắp nơi. Cầu trời khấn Phật nhiều chùa, song đã hai năm vẫn không có việc làm. Cuối cùng, một cơ quan văn hóa ở huyện nhận tôi vào làm. Cả nhà vui mừng vô cùng, tổ chức ăn uống. Ba hỏi lương tôi mỗi tháng bao nhiêu? Tôi thành thật bảo lương hợp đồng: một triệu hai! Rồi tôi cúi đầu nhớ lời hứa năm xưa.
Vậy mà mấy đứa bạn thất nghiệp còn điện thoại chúc mừng:
- Có việc làm rồi, phải khao!
Áo Trắng số 20 ra ngày 1/11/2012 hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. |

Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận