Các em nằm yên nghỉ bên sôngNhững cánh hoa hồi phủ thơm mặt đấtAnh về thăm mà khôn cầm nước mắtTrời biên cương xanh ngắt
Mây trắng bồi hồi đỉnh chốt người đi.Sông Kỳ Cùng đò đang đợi bên kiaNước ngập cầu Khánh Khê, xe ta chưa sang đượcAnh vòng qua lối tắtTìm các em trong sắc cỏ xanh rìSau cơn mưa nghi ngút nắng hèĐể bóng anh trùm lên từng ngôi mộHàng bia nhỏ không còn nhìn rõ chữNhưng gương mặt nào anh cũng nhớ y nguyênAnh thì thầm gọi tên mãi từng emNhư gọi tên những người thương yêu nhấtNhững đứa em chung chiến hào giữ đấtMùa xuân qua đã ngã xuống nơi nàyChưa tròn tuổi quân nhưng các em sống trọn cuộc đời
Với đồng đội, với tình yêu biên giớiCác em ơi có nghe anh gọiCả đội hình đơn vị sắp qua đâyMười năm hành quân qua bao chặng đường dàiNay đứng trước các em anh thấy mình rõ nhấtThấy tan đi những suy tư vụn vặtThấy cháy bùng bao ước nguyện thiêng liêngCho anh về sống lại những đêmĐốt ngọn lửa trong gió mùa đông bắcÔm tấm chăn chiên còn vương bụi đấtĐi dọc chiến hào nhường hơi ấm cho emVẫn còn đây ôi tiếng hát hồn nhiênĐêm đẩy mảng cùng anh vượt thácCả tiểu đoàn qua sông ào ạtEm đập sóng thìa lìa cho dậy ánh trăng vàng
Các em đi khi mười tám tuổi xuânVà để lại những trái tim trong trắngỞ Đồng Đăng, ở Thâm Mô, Chậu CảnhBên hầm sâu, trên chiến lũy pháo đàiĐất của mình chứ đất của ai,Phải xông lên mà giữ!Tiếng các em thét gọi nhau trong chiến hào khói lửaCòn cháy lòng bao chiến sĩ xung phong...
Thôi các em nằm yênQuân ta đang tiến về Cao LộcĐường bình độ cả trung đoàn thầm nhắcPhải giữ yên mảnh đất các em nằmLửa cháy rồi trên cao điểm Bốn Trăm.
* Bài thơ đoạt giải A cuộc thi thơ 1982-1983 của tuần báo Văn Nghệ (Hội Nhà văn Việt Nam).
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận