Dạo này tự dưng lại hay cười "cái sự đời"Nụ cười nhạt thếch, mốc meo giữa những cơn mưa dàiTâm hồn còn nguyên vẹn đấy nhưng đã đông cứng lạiKhông thể hòa tan vào những tâm hồn khácKhông thể hòa tan vào ánh mắt một ai khácKhông thể dịu dàng mênh mang như những tâm hồn khácRất xa lạ. Tâm hồn đó có còn là của bản thân mình nữa không?
Mỗi ngày vẫn nhìn thấy từng dòng người đến và đi Ta hờ hững với họHọ hờ hững với taNgười người vẫn hờ hững với nhauCó lúc cũng muốn trộn lẫn và tan biến vào trong họLàm mộtChứ không phải là những bản thể riêng biệt của nhau…
Nhiều lúc sợ. Nhiều lúc thèmNhững dòng mênh mang của những ngày xưa cũNhiều lúc muốn im bặtNhững ngôn từ rời rạc và mục ruỗng. Lem nhem.
Họ đang cười nói với nhauHọ đang thân thiết với nhauHọ đang phúc hạnh bên nhauCuộc đời đang ngân nga khúc nhạc trong mắt họVẫn không có nốt trầm nào làm gián đoạn những cuộc vui.
Chiều này em không còn miên man theo gióLửng lơ giữa không gian đặc quánhĐón đợi một khúc rơi của chiều.
Áo Trắng số 17(số 103 bộ mới) ra ngày 15/09/2011 hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. |

Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận