Phóng to |
| Ảnh: Hoàng Thạch Vân |
Bởi vậy lúc nào trong nhóm thanh niên đi chúc Tết cũng không thể thiếu cái bản mặt "chai" của tôi, cho dù tôi bận cách mấy bọn chúng cũng kéo tôi đi cho bằng được. Gia chủ rất khoái tôi xông nhà, chắc vì tôi tên Tài lại ăn nói hoạt bát và biết cách nịnh gia chủ đáo để. Nhưng đôi khi tôi cũng gặp nhiều sự cố, thậm chí còn bị chủ nhà đuổi không cho xông vì nhiều lý do cười ra nước mắt.
Tôi nhớ có năm nhóm thanh niên chúng tôi đến chúc Tết nhà bác Quang. Khi tôi vừa định bước vào nhà để nói vài câu lấy hên cho gia chủ thì bị bác Quang ngăn lại: "Khoan đã, xin cậu đừng vào.
Để cho cậu Vinh xông đi". Tôi không khỏi ngạc nhiên, thậm chí còn tự ái, nhưng cũng chiều theo ý bác. Thằng Vinh sượng sùng, bước vào ngọng nghịu chúc bác vài câu thì chúng tôi tiếp bước theo sau.
Sau khi đốt nhang ông bà xong, bác Quang mời chúng tôi uống nước và bảo: "Thú thật tôi cũng muốn cậu Tài xông đất lắm, nhưng khổ nỗi tôi tên Quang, mà Quang và Tài ghép lại thì... Vì thế tôi mới muốn cậu Vinh vào trước, Quang và Vinh hợp lại thì tiền đồ của nhà tôi vẻ vang, chói lọi". Thì ra bác sợ "quan tài" (dù rằng Quang và Quan hai nghĩa khác nhau). Nghe bác giải thích nửa thật nửa đùa, tôi chỉ biết cười ngậm ngùi.
Có lần tôi đi mượn cây dù định trưa về cùng bạn gái đi chúc Tết, sẵn giới thiệu cho hàng xóm biết mặt cô vợ tương lai thì giữa đường gặp bọn bạn. Thế là chúng lôi kéo tôi đi chúc Tết cho bằng được. Tôi đành miễn cưỡng đi, sẵn lôi cây dù theo luôn.
Khi vào chúc Tết nhà bác Tám, bác bảo tôi cứ vào nhà xông đất tự nhiên, nhưng hãy bỏ cây dù lại. Tôi đưa cho bọn bạn cầm hộ rồi đi vào chúc Tết. Lát sau tôi hỏi: "Sao bác không cho cháu mang dù theo?".
Bác bảo: "Chiều 30 Tết, thằng con trai nhà bác đánh người ta gây thương tích, qua Tết tòa sẽ xử. Cho nên khi thấy con cầm cây dù vào bác sợ lắm!". Tôi ngạc nhiên: "Có gì phải sợ, thưa bác?". "Cháu tên Tài, mà "tài dù” là "tù dài", chính vì thế bác sợ thằng con bác ở tù dài hạn lắm!". Trời! Chuyện chẳng có ăn nhập gì với nhau mà bác ấy lại mê tín. Thêm một lần tôi đành cười mếu.
Tết Bính Tuất 2004, chúng tôi đi chúc Tết nhà cụ Văn. Cụ đã 75 tuổi nhưng đầu óc vẫn còn minh mẫn và đặc biệt là thích Truyện Kiều của Nguyễn Du. Cụ có thể đọc làu làu Truyện Kiều mà không vấp chữ nào. Biết cụ yêu văn chương nên tôi cố "nặn óc moi tim" để tìm ra một câu chúc hoa mỹ cho cụ hài lòng.
Vừa suy nghĩ, tôi vừa định bước lên bậc thềm thì bị cụ ngăn lại: "Thằng Tài à, đứng ngoài đi cháu, cho thằng Hải vào trước". Tôi thụt lùi lại để thằng Hải với bộ dạng khúm núm đi vào xông đất và ngượng nghịu chúc cụ vài câu, nhưng thấy cụ ra chiều thích thú.
Khi làm xong "thủ tục", chúng tôi được cụ gọi ngồi dùng trà. Bạn tôi thắc mắc hỏi: "Sao cụ không cho thằng Tài "dẻo mồm" vào xông nhà mà gọi thằng Hải "cù lần"?". Cụ cười bảo: "Cháu không nhớ mấy câu thơ trong Truyện Kiều à: "Có tài mà cậy chi tài/Chữ tài liền với chữ tai một vần" sao? Cụ muốn chọn thằng Hải vì cụ vốn thần tượng Từ Hải". Đúng là cụ quá thần tượng kiệt tác Truyện Kiều!
Áo Trắng Xuân Nhâm Thìn 2012 ra ngày 26/12/2011 hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. |


Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận