Thế rồi vài buổi chiều trôi qua, con đã tự đạp xe ngon lành, đi vèo vèo dưới sân. Mẹ đứng trên nhà nhìn xuống hồi hộp thót cả tim. Con gái mẹ nhấn từng vòng pêđan còn ngượng nghịu, vòng tay cua còn cứng, bối rối trước mỗi chướng ngại vật nhưng vẫn kiên cường không rời yên xe. Nhìn con đi những cung đường ngắn ngủi đầu tiên, tim mẹ như thắt lại vì lo lắng lẫn mừng vui khó tả.
Con gái của ba mẹ vừa bướng vừa ngang, hễ cứ dặn gì là phải làm ngược lại mới bằng lòng. Nhưng nếu nói khích thì con lại thích chí, kiểu gì cũng phải làm cho được. Như chuyện đạp xe mẹ bảo chắc con chưa đạp được đâu, phải lớn lên ít tuổi nữa. Đêm nằm con thủ thỉ với bà ngoại: “Bà ơi, làm sao cháu phải đạp được xe, rồi làm được mọi thứ cho thật giỏi, rồi học cho giỏi để ba mẹ khỏi phải làm chi hết”. Bà ngoại chỉ ừ à. Và con đã hạ quyết tâm. Chiều chiều xuống sân hì hụi đánh vật với chiếc xe đạp, con đã thành công.
Chiều qua con lên nhà, vừa hổn hển vừa nói không ra hơi: “Mẹ ơi con đạp được xe rồi”. Cảm nhận niềm vui của con, mẹ như không còn gì vui hơn. Nhưng đầu gối con trầy xước, có chỗ chảy máu, tím bầm, bàn tay con ra mồ hôi, xước cả da non, mẹ thương con đứt ruột. Nhưng mẹ biết trong chuyện này, thêm một lần nữa mẹ không thể làm thay con. Và chợt giật mình. Có lẽ từ nay mẹ không còn được làm thay con nhiều thứ quá. Không như hồi nhỏ, ăn uống tắm rửa đi chơi đều một tay mẹ và ba, giờ thì không thể. Có những điều chỉ mình con mới tự làm được cho con. Không lẽ đã đến lúc con phải tự lớn lên sớm như vậy rồi ư, con gái yêu thương của mẹ? Rồi mai đây, còn bao nhiêu việc con phải tự làm nữa mà mẹ không có quyền hoặc không đủ sức, can dự vào cuộc đời con. Chao ôi, nghĩ đến đó sao mẹ muốn khóc thế này.
Con biết đi xe đạp. Một điều giản dị với bao người nhưng với ba mẹ, đây là điều kỳ diệu đầu tiên của riêng con gái mình làm được.
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận