dạ mạ, con ngủ ngonngười yêu hỏi anh ngủ được khôngbác sĩ hỏi anh ngủ được khôngdạ tạm tạmthường chờ giấc đến trễcó ai nằm xuống mà ngủ được đâuđất nước mến yêu của tôitruyền đời thương khóqua thời dông gióbão táp mưa sa
Đời ông đời changàn đời nơm nớp gió phương Bắcthổi độc trăm bềcó ai nằm xuống mà ngủ được đâuhoặc có người ngủ trong thân xác mệt mềquăng tấm thân gió bụicó người nằm cạnh nấm mồru giấc lành không mộng mịgiờ này, bản tin cuối đầy lo toanhình như mình vẫn chưa cài cửahình như tiếng sột soạt bóng đêmhình như đường lưỡi bò thêm khúc.
Chiếc gối ôm tuột khỏi tayngủ bây giờ không còn là giấc ngủ!
Phức cảm tháng sáu và mưa
Những đứa bé tắm trần long tong chạy nhễuTrong hẻm con ai đội sấm lên trờiNghe điên cuồng mùa thu trong mùa hạKhói làng thơm rơm mới phơiAnh đã xa cánh đồng ký ứcTrong tổ chim hé nở đầy saoRồi tháng sáu thiên thần bay nhầm chỗBay vội vàng như nỗi nhớ mưa ngâu...
Đi bộ và nghĩ
Đi bốn lăm phút thấy mauNằm chừng ấy đã nghe lâu mịt mùThời gian có lúc giả vờĐuổi không kịp bánh xe hư trên đường!
Đồi tự tại
Ai cho ta phút giây nàyCái ly trong suốt rót đầy nhớ thêmDốc ly ngũ sắc buông rèmRơi ra nhân ảnh cùng em lên đồi
Xa xưa mây kiếp mồ côiSông không còn mẹ gió rời rã điVắng cha nên biển lầm lìGần nhau được mấy chia ly thẳm dài!
Ai cho ta phút giây nàyLá reo là lá cột giày ta điTa đi ta biết ta điLắng trong hơi thở nhiều khi em cười!
PHAN TRUNG THÀNH
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận