Chiếc lá cuối cùng

LÃNG YÊN (TP.HCM)
LÃNG YÊN (TP.HCM)

AT - <EM>Cuộc đời rồi sẽ buồn như cỏ phải không anh?<BR>Chúng ta đang đi qua những ngày tháng mỏi.</EM>

Những đêm trở giấcđưa mười ngón tay ngấn nước tự ủi an mìnhRằng nhung nhớ rồi sẽ chóng qua như một tiếng thở dàiNếu đã biết điểm kết thúc của con đường thì thà chúng ta đừng bắt đầuphải không?

Trong những cơn mơ hồ em vẫn nhìn thấy anhNhìn thấy anh ngồi đó mỗi buổi sángNhững buổi sáng mùa thu chiếc lá biết mỉm cười.

Thu bắt đầu trút mùa lá cuối cùngEm đổi tên anh thành "Leaf Autumn"Chiếc lá cuối cùng của mùa thu rồi sẽ tàn phai và rơi rụngAnh chẳng còn ở đó nữaAnh chẳng còn ở đó nữa…

Nụ cười trên môi lịm tắtEm chẳng còn giấc mơ nào ươm nắngChiếc lá vàng được gọi tên triền miên trong cơn mớ ngủEm nhận ra điều giản đơn nhấtNgười ta có thể nhìn thấy nhau mỗi buổi sáng đẹp trờinhư buổi sáng mùa thu đầy nắng, góc quán quen, từng giọt cà phê chậm rơi...

1z7LGypN.jpg

Áo Trắng số 22ra ngày 1/122013 hiện đã có mặt tại các sạp báo.

Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này.

LÃNG YÊN (TP.HCM)
Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Chủ đề: thơ

    Tuổi Trẻ Online Newsletters

    Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

    Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất