Phóng to |
| Minh họa: Duy Nguyên |
Đòn nào “tét ngang hông” thì “mời” mấy đứa con thưởng thức. Nhân bánh năm nay mịn và béo quá mẹ ơi! Hạt nếp cũng chín nhừ chứ không là “nếp lộn” như năm trước. Rồi mứt dừa, mứt tắc, mứt cà chua, mứt khoai lang… mẹ sên hết chảo này đến chảo khác.
Mấy chị em chạy lăng xăng dọn mâm chờ đổ mứt ra hong gió. Thích nhất là nhìn những chùm củ hành, ớt sừng trâu treo lủng lẳng trong màu khói. Củ hành tím, ớt thì đỏ, khói thì xám. Ba sắc màu hòa vào nhau cộng thêm mùi đường của mứt, mùi thơm của than củi, mùi nhân bánh đậu xanh hấp chín múp… thật là một cái Tết đủ đầy.
Hồi đó Tết của mẹ phải lo từ đầu tháng chạp. Năm nay trà bánh biếu bên nội bên ngoại sao cho cân xứng. Quần áo mới cho con sao cho công bằng nhưng cũng có chút “tưởng thưởng” đứa nào cả năm giỏi giang. Mà có phải đặt thợ may hay ra chợ mua cái vèo là xong đâu. Mẹ cọc cạch bên chiếc máy may già nua cổ lỗ sĩ để may từng bộ quần áo mới. Rồi cũng cần sắm thêm đôi dép đẹp cho chồng. Ai lại ba ngày xuân đi chúc Tết đầu làng xóm dưới mà mang đôi dép “lái heo” như vậy?
Ừ, còn lì xì cho con cháu nữa chứ! Phong bao nào cũng đo đỏ dán giấy như nhau thôi. Con của mẹ hay con nít hàng xóm tới chúc Tết đều nhận lì xì như nhau, chứ không phải “đánh dấu” phong bao như bây giờ. Cái Tết của mẹ tất bật tay chân nhưng nhẹ nhàng tâm trí và hân hoan nụ cười biết bao nhiêu.
Bếp mới
Con gái lớn kêu mẹ đừng gói bánh tét chi cho cực. Nào rọc lá, rửa lá, luộc lá, đãi đậu xào nhân… Tụi con đi làm cận giờ rước ông bà mới về. Vèo ra chợ mua chục đòn bánh là đủ đầy cả ba ngày Tết.
Con gái kế bảo mấy món dưa chua cà pháo, dưa kiệu, tỏi ngâm… mẹ không cần phải làm chi cho cực. Siêu thị sát bên nhà, thứ gì chả có, chỉ cần có tiền là có tất cả. Con trai thứ tư cũng bảo nhà bạn gái nó là cửa hàng bánh kẹo.
Ba cái vụ bánh mứt để nó lo. Bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm! Đố ai dám bán hàng dỏm cho mẹ chồng tương lai. Thằng con út “bảo kê” việc phong bao lì xì. Nó bảo trên phong bì đã ghi sẵn tên đứa trẻ, cứ đứa nào chúc tết thì mẹ “xì” ra. Nhưng chỉ “khoanh vùng” trong con nít họ hàng và con sếp thôi nhé! Mẹ đừng có hứng chí lì xì thả ga thì… phí!
Mẹ bây giờ có tuổi rồi. Không thể một mình cáng đáng mọi việc, mà con cái đứa nào cũng đi làm cận chiều cuối năm mới về. Chưa kể đứa còn phải dự tiệc “rước ông bà” của nhà đối tác, nhà của sếp, nhà bạn gái, bạn trai. Bếp mới của mẹ tinh tươm với mọi thứ nồi niêu sáng choang như mặt gương. Bếp gas âm tường không dính lấy một sợi khói. Củ hành, ớt, tỏi… bỏ trong tủ lạnh chứ không còn treo lủng lẳng để nhìn sắc tím, đỏ, vàng, xanh mà nghe vị Tết lung linh nữa.
Hơn sáu giờ chiều đám con của mẹ ùa về. Đứa nào cũng lủ khủ bọc bị, túi xách trên tay. Bánh trái, mứt kẹo bày ra. Thứ này dành tiếp khách là “sếp”, thứ kia tiếp bạn bè đồng nghiệp, còn lại mấy thứ linh tinh nọ mới cho họ hàng, con cháu…
Cái Tết của mẹ bây giờ nhẹ nhàng đầu óc vì không phải lo toan nhưng tay chân thì buồn tênh vì không có việc gì để làm. Nụ cười nào cố nở trên môi mẹ khi cầm xấp phong bao lì xì đã được ghi sẵn tên con cháu…
Áo Trắng số Tất Niên (số 1) ra ngày 15/01/2012 hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. |


Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận