Phóng to |
| Vợ chồng ông Phụng bên chồng đơn từ khiếu nại |
Kiện mãi vẫn không xong
Ông tên là Võ Văn Phụng, 84 tuổi, vợ là Nguyễn Thị Hai cũng đã 80 tuổi. Họ đều là thương binh 4/4, đều được Nhà nước tặng Huy chương Kháng chiến hạng nhất, bằng khen vì sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Tối 9-6-1984, trong lúc vợ chồng ông đang chỉ đường cho hai người lạ (sau này mới biết có một người từng là gái mại dâm) tìm nơi đăng ký thủ tục ở khách sạn thì bất ngờ công an thị xã ập đến bắt giam ông Phụng. Sau đó, TAND thị xã xử ông “tội chứa gái mại dâm” nên tiếp tục bị giam. Ngày 23-3-1985, tức sau 280 ngày bị giam, trong bản án phúc thẩm TAND tỉnh tuyên “bị cáo Võ Văn Phụng không phạm tội chứa gái mại dâm...”.
Còn việc cải chính từ “gia đình tư sản” (theo bản cáo trạng số 01/ct-85 của Viện Kiểm sát nhân dân thị xã) thành “gia đình cách mạng” thì tòa bỏ ngỏ, nên căn nhà của ông vẫn bị chính quyền quản lý cho đến nay.
20 năm qua, ông đã mang đơn đi khắp nơi đòi giải oan nhưng nơi nào ông cũng nhận được câu trả lời tương tự: “cái này không phải chỗ tôi...”. Đơn của ông không chỉ gửi ở địa phương mà còn gửi lên cả Văn phòng Chính phủ, Tòa án tối cao, Thanh tra nhà nước, Thủ tướng, Chủ tịch nước...
Một số nơi có gửi công văn hướng dẫn nơi kiện: đến Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh (phiếu hướng dẫn của Thanh tra Nhà nước, 13-2-2003), hoặc đến UBND tỉnh (Văn phòng Chính phủ, 5-7 -2004)... Ông quay về tỉnh nhưng mọi chuyện cũng lại như cũ.
Chờ nữa cũng có sao đâu!
Đầu năm 2004, sau khi biết thông tin về nghị quyết 388 về việc giải quyết oan sai, ông Phụng đã gửi đơn lên TAND tỉnh Vĩnh Long yêu cầu được xem xét, nhưng ngày 25-11-2004 TAND Vĩnh Long gửi công văn trả lời rằng trường hợp của ông là không còn thời hiệu để yêu cầu bồi thường thiệt hại. Ông Phụng cho rằng tòa trả lời “nhầm” nên lại vác đơn đi kêu oan tiếp, nhưng đến nay ông Phụng vẫn đang chờ...
Trao đổi với chúng tôi, ông Lê Anh Chiến - phó phòng giám đốc kiểm tra, TAND Vĩnh Long (người ký công văn trả lời ngày 25-11-2004 gửi ông Phụng) - nói: “Việc chúng tôi trả lời hết thời hiệu bồi thường là đúng vì vụ bắt giam của ông xảy ra năm 1984. Trong khi nghị quyết 388 qui định giải quyết các vụ việc từ 1-7-1996 đến lúc nghị quyết ra đời”.
Tuy nhiên khi chúng tôi viện dẫn khoản 2, điều 18 của nghị quyết 388 có ghi “...đơn yêu cầu bồi thường thiệt hại của người bị oan hoặc thân nhân của người bị oan đã được cơ quan có thẩm quyền trong hoạt động tố tụng hình sự tiếp nhận trước ngày nghị quyết này có hiệu lực nhưng chưa giải quyết hoặc đang giải quyết, thì áp dụng nghị quyết này để giải quyết”, thì ông Chiến lại bảo: “Ông Phụng được kiện hay không là do chúng tôi.
Nếu VKSND tỉnh trả lời từng nhận đơn của ông Phụng thì chúng tôi cho kiện, còn nếu như không thì thôi. Vụ của ổng đã 20 năm nên chờ thêm chút nữa cũng không sao”! Đây đúng là một câu trả lời rất “vô cảm”.

Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận