Cúc áo nở bông bèo vẫn trên sông mẹ ta lưng còng gậy cong tay nải;
này người em gái mà mắt thị thành mà áo phong phanh ngó sen ngơ ngác.
Tháng giêng vào ta, cò ơi bay xa tìm về với mẹ;
tuổi thơ thỏ thẻ, chuyền năm chuyền ba, cỏ gấu cỏ gà chơi trò đánh bắt;
mượn thuyền khoan nhặt câu hát vu vơ, mượn chuyện sông hồ hồn thơ ngụp lặn.
Tháng giêng vào ta, mắt ướt mi ngoan xúng xính đỏ vàng đồng tiền một lúm;
mấy nụ tươi thắm nở giữa trong veo buồn chi giàu nghèo xuân cho tất cả.
Tháng giêng vào ta, có mẹ có cha có ông có bà có con cá bống.
có vườn ươm nắng nhả ngọc bầu trời có cả chuỗi cười kết thành tràng hạt;
câu kinh lạc mất ở phía niết bàn, người gánh đa đoan chất miền trần thế.
Tháng giêng vào ta, bão gần bão xa triều cường lũ cuốn.
Tháng giêng vào ta, hoa cưới phố làng.
Tháng giêng vào ta, lúa cóng bên sông.
Tháng giêng vào ta, mơ ước đòng đòng...
_________________
Giếng quê
Kính tặng các làng giếng Gio An (1)
Mạ tôi bảo:
Con ơi, những lúc muộn phiền soi mặt vào giếng nước quê ta
nỗi đau mù sương theo gió lên trời
hạnh phúc long lanh kết thành chuỗi hạt
hãy đem tặng người phiêu dạt xa xôi.
Cha tôi bảo:
Những lúc nguy nan lấm bụi đường lạc bước
hãy tìm về mắt giếng mẹ gương soi
con sẽ thấy nhân gian mất, được
không gì buồn hơn giếng - tuổi - thơ - rơi.
Chị tôi bảo:
Tìm tình yêu đừng đi đâu xa
giếng làng mình trong veo mắt biếc
con gái làng mình ăn cây rau liệt (2)
nên ngàn năm roi rói lộc quê nhà.
Em tôi bảo:
Khi nào anh thơ thẩn vào ra
nói câu trước, quên câu sau hãy nhớ
ra giếng hỏi Bống có về thả lá
sao bùa mê giăng mắc giữa thiên phòng?
Và riêng tôi:
Khẩn nguyện trước vô cùng
Ơn giếng làng - hồn trời đất bao dung.
______________
(1) Gio An: một địa danh có nhiều giếng cổ (giếng Chăm) được xếp hạng di tích quốc gia.
(2) Rau liệt: còn gọi xà lách xoong, một đặc sản nổi tiếng của Gio An, Gio Linh.
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận