Thế nhưng, đôi khi các ông chồng, bà vợ quá đơn giản trong suy nghĩ, lời nói, việc làm... lại làm cho người bạn đời khổ đau. Tại sao thế? Hãy chia sẻ với họ qua một vài đoạn trích từ lá thư họ gởi cho “ đối tác” của mình:
<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />
Phóng to |
Chồng yêu dấu! ...
Chiều nay, anh bảo đi dự tiệc cưới. Sau giờ làm, anh vội vã về nhà. Con gái mừng rỡ vì hiếm khi thấy ba về sớm. Em cầm tấm thiệp của bạn ghi mời “gia đình bạn...”. Mấy khi mình có cơ hội đi với nhau, em sẵn có cái váy mới mua nên hí hửng đề nghị: “Chờ mẹ con em đi với nha” thì bị anh nạt ngang: “Thôi đi đâu cho đông, phức tạp. Để một mình anh đi, vừa gọn, vừa đỡ tốn tiền bao thư” .
“Tính anh vốn đơn giản lắm”. Trước khi cưới, anh đã tuyên bố, và coi đó là một ưu điểm. Bây giờ, qua vài năm chung sống, em không biết mình nên vui hay buồn vì mối quan hệ của tụi mình cũng quá đơn giản bởi ảnh hưởng phong cách của anh. Anh đi làm về thường thì đã hơn 9 giờ tối. Cơm có thì ăn, không có cũng không sao vì anh đã ăn bên ngoài rồi. Quần áo của anh, em đã ủi sẵn, lúc nào em không ủi anh cũng chẳng nói gì, cứ mặc đại rồi đi làm. Và lần nào anh cũng chạy ào ra khỏi nhà, trong lúc em còn đang loay hoay trong bếp chuẩn bị bữa sáng cho gia đình.
Với anh, về nhà thì hình như chỉ là chỗ trọ để tắm rửa, xem đá bóng và ngủ. Con cái cần gì, anh bảo: “Đến hỏi mẹ đi con”. Mọi chuyện trong gia đình, sắm sửa gì, thăm viếng, giúp đỡ ai... em hỏi ý kiến, lúc nào em cũng nghe câu trả lời: “Tùy em, anh sao cũng được”.
Em cảm thấy dường như mình không có gia đình, chỉ có 3 người và nhà. Hiếm khi nào anh chở con gái đi chơi, vợ chồng đi cùng nhau. Sáng ra anh và em mỗi người phóng xe theo hai hướng, em chở con gái đi học. chiều em thường đưa con đi siêu thị, đi nhà sách... trong lúc đó, em chẳng biết anh đang ở đâu...
Phố buồn@gmail...
Chồng dấu yêu !
Ngày trước, mẹ em thường bảo em lấy chồng để mẹ yên tâm tuổi già. Khi em lập gia đình, người không yên tâm lại là em vì những suy nghĩ của anh quá đơn giản. Ngày em đi sanh, anh bảo có gì đâu mà chuẩn bị, mẹ anh ngày xưa sanh 8 đứa con có sao đâu. Lúc em đau bụng, em phải tự gọi xe taxi vào bệnh viện vì anh đã lỡ hứa với bạn bè đi đá banh tranh giải gì đó.
Con đau ốm, anh cũng bảo có sao đâu, con nít mà, đau ốm suốt, lớn lên thì khỏi. Em lại một mình đưa con vào bệnh viện. Nhưng bực nhất là lúc em muốn nói chuyện với anh anh lại im im không biết có đồng ý hay không. Lúc em cáu lên thì anh ta khỏi nhà. Lúc em dịu xuống thì anh bảo, anh dễ tính nên em cáu kiểu gì cũng được, anh không sao đâu.
“Anh không sao đâu, anh đơn giản lắm”, điệp khúc đó làm em chán anh kinh khủng. Đến ngày sinh nhật em, của con và cả ngày sinh nhật của anh, chỉ có mình em loay hoay nấu nướng, bày dọn. Có lỡ than mệt, thì anh làu bàu: “Đã bảo đơn giản thôi, ai biểu bày chuyện phức tạp”. Đơn giản của anh là khỏi làm gì hết, cho mệt. Có tiền thì ra tiệm, không thì thôi. Ngày Tết, cũng chỉ có mình em mua quà cho bố mẹ hai bên, bởi anh cũng đơn giản nghĩ rằng: “Có quà cũng được, không có cũng đâu có sao, bố mẹ cũng đâu có trách”.
Khi mẹ anh mong muốn có thêm một đứa cháu nội trai, lần đầu tiên em thấy anh bày tỏ cảm xúc gật gù, tán thành. Nhưng rồi, anh lại nghĩ một cách đơn giản rằng đó là nhiệm vụ của em, rằng nếu như em không sinh được con trai là tại em. Em biết làm sao đây?!...
(trích blog Chiều tím)
Cũng có không ít các bà vợ rất đơn giản trong tư duy và hành vi nhưng các ông chồng thường làm biếng viết thư, viết blog cho vợ, mà thay vào đó là đi nhậu, đi chơi cho... đỡ bực mình. Các ông cũng không rảnh để tâm tình với vợ qua điện thoại hay đối thoại trực tiếp. Vì thế, các bà vợ cũng khó biết được mình có bị “ đơn giản” hay không. Thôi thì các bà chịu khó tìm và hỏi các ông xã vậy...
Tuổi Trẻ Cười số 436 (15-09-2011) hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. Chúc bạn đọc có thật nhiều thời gian thư giãn thoải mái! |


Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận