(KTSG) - Một trường đại học muốn sở hữu một sáng chế do nhân viên mình tạo ra không hề dễ dàng vì hoạt động nghiên cứu trong môi trường học thuật, đặc biệt ở các nước phát triển, có nhiều điểm khác biệt với môi trường tư nhân.
- Tranh chấp bằng sáng chế về dược: Doanh nghiệp cần làm gì?
- Thù lao cho sáng chế trong quá trình làm việc: Cửa ải khó cho người lao động?
Vụ tranh chấp giữa Đại học Tây Úc và Giáo sư Bruce Gray
Vụ tranh chấp giữa Đại học Tây Úc (University of Western Australia - UWA) và cựu nhân viên, Giáo sư Bruce Gray có thể minh họa cho điều này(1).
Vì sao các lập luận của UWA bị bác bỏ?
Lập luận đầu tiên của UWA rằng trường đại học tự động sở hữu đối với sáng chế của Gray vì ông có một “nghĩa vụ ngầm phải tạo ra sáng chế” (implied duty to invent) như một phần trong hợp đồng lao động. Tuy nhiên, tòa phúc thẩm đã bác bỏ lập luận này dựa trên các lý do sau: Giáo sư Gray tự do trong việc lựa chọn hướng nghiên cứu. Ông không có nghĩa vụ giữ bí mật và được tự do xuất bản nghiên cứu, ngay cả khi việc công bố có thể gây phương hại đến các đơn xin cấp bằng sáng chế. Ngoài ra, ông cũng đã hợp tác với các nhà nghiên cứu ở các tổ chức khác và ông đã hành động ở một mức độ đáng kể với tư cách là một doanh nhân trong việc đảm bảo nguồn tài trợ cho nghiên cứu của mình. Tòa phúc thẩm cũng nêu lên sự khác biệt giữa các trường đại học và các tổ chức tư nhân, lưu ý rằng việc tòa sơ thẩm quan tâm đến vấn đề chính sách, chẳng hạn như bản chất và mục đích công của các trường đại học cũng như sự khác biệt của hoạt động học thuật trong các trường đại học và tầm quan trọng của “tự do học thuật” là phù hợp trong vụ việc tranh chấp. UWA cũng cho rằng Giáo sư Gray đã vi phạm nghĩa vụ ủy thác (fiduciary duties) đối với nơi làm việc, nghĩa là ông lẽ ra phải bảo vệ và giữ gìn các quyền tài sản của UWA và không được hưởng bất kỳ khoản lợi nhuận hoặc khoản thanh toán bí mật nào từ bên thứ ba. Tuy nhiên, tòa án quyết định rằng trường không có quyền sở hữu nào đối với các sáng chế của Giáo sư Gray, nên lập luận này thất bại. Ngoài ra, UWA dựa vào quy định về bằng sáng chế và quy định về sở hữu trí tuệ của trường để kết luận rằng ông Gray đã vi phạm hợp đồng lao động vì ông không tiết lộ các sáng chế của mình. Tuy nhiên, tòa án cho rằng nghĩa vụ tiết lộ của Gray chỉ được thực hiện khi và chỉ khi nhà trường duy trì Ủy ban bằng sáng chế. Tuy nhiên cơ quan này đã không còn tồn tại từ năm 1988. Tòa án cũng tuyên bố quy định về sở hữu trí tuệ của trường không hợp lệ, lưu ý rằng trường chỉ có quyền tạo ra quy định về quản lý và sở hữu tài sản của riêng mình. Chỉ có thông qua các điều khoản cụ thể trong hợp đồng lao động, trường mới có thể đảm bảo quyền sở hữu trí tuệ. Tuy nhiên các điều khoản trong hợp đồng với Giáo sư Gray không có các quy định như vậy. Cuối cùng, tòa án xem xét rằng các ý tưởng mang tính sáng tạo (inventive concept) của Giáo sư Gray đã hoàn tất trước khi ông làm việc tại UWA. Các công việc ông thực hiện tại trường liên quan đến kiểm tra và thử nghiệm hơn là hoạt động tạo ra sáng chế. Vì vậy, những hoạt động nghiên cứu ông thực hiện tại trường không liên quan đến việc xác định ai là tác giả sáng chế. Vì toàn bộ lập luận của UWA đã bị bác bỏ, trường xin cấp giấy phép đặc biệt để kháng cáo lên tòa án tối cao và lập luận rằng hợp đồng lao động cho giảng viên không nên khác biệt với các hợp đồng lao động khác và nhiệm vụ tạo ra sáng chế không thể xem như khác biệt so với nhiệm vụ nghiên cứu. Tuy nhiên, đơn xin này đã bị từ chối, vì tòa án không tìm thấy lý do nào để cấp giấy phép đặc biệt. Sự việc nêu trên chứng minh rằng không phải chỉ vì một sáng chế được tạo ra trong quá trình làm việc sẽ tự động thuộc về trường đại học vì nghiên cứu trong môi trường học thuật có nhiều khác biệt so với các hoạt động nghiên cứu khác. Ngoài ra, đa phần nhân viên của các trường đại học thuộc các nước phát triển có quyền hạn rất lớn trong việc xác định mục tiêu và phạm vi nghiên cứu cũng như tìm kiếm nguồn tài chính hỗ trợ, điều này khiến sự độc lập trong hoạt động nghiên cứu của họ cũng mạnh mẽ hơn. Vì vậy, trong nhiều trường hợp một tuyên bố đơn phương về chính sách sở hữu trí tuệ của một trường đại học có thể không tự động ràng buộc nhân viên.(*) Giảng viên chuyên ngành Luật SHTT Đại học Durham, Vương quốc Anh
(1) University of Western Australia v Gray [2009] FCAFC 116