Có những thời điểm mà xã hội phải dừng lại để lắng nghe chính mình. Dừng lại không phải vì mệt...
Giữa đời sống nhộn nhịp vốn quen với sự vội vàng, câu nói đó như một sợi khói mỏng len vào tâm khảm người nghe, đủ nhẹ để không đao to búa lớn, đủ sâu để làm ta khựng lại. Bởi sự tử tế không phải là bài học được viết trong sách giáo khoa. Nó đến từ những khoảnh khắc thật, những rung động chân thành, những khi lòng mình biết lặng xuống vì nỗi đau của người khác. Ở sân trường Bùi Thị Xuân, các thầy cô đã chọn cách nói chuyện với học sinh không phải bằng những khẩu hiệu hoa mỹ, không bằng những bài giảng dài dòng mà bằng một sự chân thành tự thân nó đã mang sức mạnh thức tỉnh. Thầy cô không nói về thành tích, không nói về vinh quang, không nhắc đến những cuộc thi có thể khiến học sinh căng thẳng mỗi ngày. Thay vào đó, thầy cô nói về tình người. Về sự gắn kết của đồng bào khi hoạn nạn. Về việc biết dừng niềm vui của bản thân để nhường lại sự thấu cảm cho những mảnh đời đang chống chọi giữa biển nước mênh mông.
Trong ánh mắt học trò hôm ấy, có điều gì đó sáng lên – không phải ánh sáng của một cuộc vui mà là ánh sáng của nhận thức. Những đôi bàn tay nhỏ, vốn chỉ quen cầm bút, hôm nay tự nguyện gấp lại những chiếc áo sạch, ràng từng cuốn vở, buộc từng sợi dây để gửi về miền Trung. Không ai bắt buộc. Không ai đưa ra chỉ tiêu. Mỗi hành động đến từ một tấm lòng. Điều ấy, suy cho cùng, mới là mục tiêu cao nhất của giáo dục: nuôi dưỡng một thế hệ biết rung động trước nỗi đau, biết đặt lòng trắc ẩn làm gốc.
Sự thay đổi ấy không đến trong một ngày. Nó đến từ nhiều năm kiên trì của thầy cô trong việc xây dựng một môi trường giáo dục đặt nhân cách lên trước tri thức. Tại trường Bùi Thị Xuân, thầy cô vẫn thường nhắc học sinh rằng trước khi trở thành người tài, hãy trở thành người tốt. Trước khi giỏi công nghệ, hãy giỏi cách yêu thương. Trước khi mơ chinh phục thế giới hãy biết cúi đầu trước những nỗi mất mát của chính quê hương mình. Người lớn đôi khi quên rằng trẻ em không học bằng lời mà học bằng mắt. Chúng nhìn cách người lớn phản ứng với cuộc đời để học cách phản ứng lại. Chúng quan sát sự nôn nóng của người lớn để học cách vội vàng. Chúng nhìn sự lạnh lùng của người lớn để học cách vô cảm. Và cũng chính vì vậy, khi thầy cô trường Bùi Thị Xuân đứng trước học sinh và nói về miền Trung bằng sự nghẹn ngào, học trò mới có thể hiểu sâu được hai chữ “đồng bào” là gì.
Trong xã hội hiện đại, khi vật chất ngày càng dư dả, người ta lại dễ đánh mất những giá trị giản dị nhất. Chúng ta bắt con học tiếng Anh từ khi chưa biết hết bảng chữ cái, nhưng lại không dạy con chào hỏi người lớn bằng một ánh mắt thật lòng. Chúng ta cố gắng mua cho con điện thoại đắt tiền để “bằng bạn bằng bè”, nhưng lại quên dạy con cách ân cần với người gặp nạn. Chúng ta muốn con giành giải thưởng, muốn con đạt thành tích cao, nhưng thỉnh thoảng lại quên hỏi rằng trái tim con có đang khỏe mạnh hay không. Những điều đó không chỉ làm trẻ em thiệt thòi mà còn làm xã hội tổn thương theo thời gian. Một thế hệ lớn lên chỉ biết chạy theo thành tích mà không biết xót xa trước mất mát thì dù có tài đến đâu cũng khó xây dựng được một cộng đồng nhân văn. Và đó là lý do vì sao lời nhắc của thầy cô trường Bùi Thị Xuân lại quan trọng đến vậy – nó không chỉ nhắc học sinh mà nhắc cả người lớn. Hôm ấy, thầy cô đã nói rất rõ ràng: trong lúc miền Trung đang vật lộn với lũ, ta không thể tổ chức những hoạt động ồn ào, vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Không thể để hàng nghìn học sinh vui đùa tung tăng trong khi những đứa trẻ cùng tuổi ở vùng lũ đang mất trắng mọi thứ. Niềm vui có thể chờ. Nhưng nỗi đau của đồng bào thì không.
Quyết định ấy cho thấy một nguyên tắc mà giáo dục đôi khi quên mất: phải làm điều đúng dù điều đó không dễ. Phải ưu tiên nhân tính, dù điều đó có thể khiến ta lỡ dở kế hoạch. Các hoạt động biểu diễn có thể mang lại hình ảnh đẹp, có thể giúp trường nổi bật, có thể tạo nên sự hào hứng. Nhưng không hoạt động nào quý hơn lòng thương người. Đó là điều thầy cô muốn học sinh thấm vào máu, không phải để được khen mà để các em lớn lên thành những người biết sống có trách nhiệm. Khi nhìn hình ảnh các em học sinh tự tay chuẩn bị từng bao đồ gửi ra miền Trung, nhiều người lớn đã lặng đi. Họ thấy thấp thoáng hình bóng tuổi thơ của mình – thời mà một chiếc áo cũ cũng có thể sưởi ấm lòng người. Họ giật mình tự hỏi: liệu ta đã dạy con đúng chưa? Liệu ta đã sống đúng chưa? Liệu ta có đang quá bận rộn mà bỏ quên những bài học làm người tưởng chừng đơn giản nhất? Không ai có thể trả lời thay họ. Nhưng có một điều chắc chắn: những gì thầy cô trường Bùi Thị Xuân đang làm đã gợi lại cho xã hội một cảm giác mà chúng ta tưởng như đã mất – cảm giác muốn sống tử tế hơn.

Thầy Huỳnh Thanh Phú, Hiệu trưởng THPT Bùi Thị Xuân, TP.HCM
UEF đồng hành cùng thí sinh lựa chọn nguyện vọng trong giai đoạn then chốt
Tư vấn chọn trường 11:30 10/07/2026Với phổ điểm thi tốt nghiệp THPT năm 2026, dự kiến điểm chuẩn năm nay sẽ có nhiều biến động ở...
Điểm thi THPT từ 15 - 18: Vẫn rộng cửa vào đại học, quan trọng là chọn đúng hướng đi
Tư vấn chọn trường 08:04 08/07/2026Sau khi Bộ Giáo dục và Đào tạo công bố điểm thi tốt nghiệp THPT năm 2026, bên cạnh niềm vui...
2k8 đến UEF để được hướng dẫn đăng ký nguyện vọng trực tiếp
Tư vấn chọn trường 16:34 02/07/2026Ngày đầu mở cổng đăng ký nguyện vọng xét tuyển đại học năm 2026, không khí tại nhiều trường đại học...
Năm nay, 1000 thí sinh đầu tiên nhập học vào UEF sẽ nhận ưu đãi 5 triệu đồng
Tư vấn chọn trường 10:25 01/07/2026Chủ động kế hoạch tài chính trên hành trình đại học là bước chuẩn bị quan trọng của nhiều phụ huynh,...
Nhiều ưu điểm để thí sinh lựa chọn UEF ở nguyện vọng 1
Tư vấn tuyển sinh 08:14 30/06/2026Trong mỗi kỳ tuyển sinh, Trường Đại học Kinh tế - Tài chính TP.HCM (UEF) luôn song hành cùng thí sinh...
