Xốn xang giọng Quảng

Cái giọng xứ Quảng không giàu chất nhạc, chẳng ngọt ngào, nhiều khi phát âm nghe có vẻ vụng về và “quê một cục”…

Là người dân xứ Quảng, dẫu ngay từ nhỏ đã ra Huế học ở trường Quốc Học, ăn cơm nếm (theo cách nói của người Quảng, “nếm” là việc thay đổi liên tục nơi ăn ở - NV) nhiều gia đình ở Huế khi làm gia sư; sau này tôi lại vào sinh sống và làm việc ở Sài Gòn. Vậy mà thường khi tôi mở miệng cất lời thì nhiều lúc người đối thoại quay nhìn chăm chú:

- Anh là người Quảng?

Cái giọng xứ Quảng quê tôi nghe không giàu chất nhạc và ngọt ngào nhưng sắc sảo như giọng người Hà Nội; cũng không có được cái chất ngọt ngào mà trầm lắng, dịu dàng, man mác trữ tình như giọng Huế, càng chẳng nhẹ nhàng như giọng Sài Gòn. Các nhà nghiên cứu ngôn ngữ học có nhận xét rằng ở rải rác trong các tỉnh từ Thanh Hóa đến Thừa Thiên-Huế, các làng xã ven biển, thỉnh thoảng lại có làng nói “giọng Quảng đặc sệt”, chẳng hạn làng Mỹ Lợi ở Phú Lộc, Thừa Thiên. Chưa có một cách lý giải nào rõ ràng, được nhiều người tán đồng về hiện tượng ngôn ngữ đặc thù này.

Tiếng nói của người Quảng quả thật có những nét riêng. Ví dụ, có những từ ngữ xứ Quảng có cách phát âm giống hoàn toàn với ngôn ngữ chung của dân Việt nhưng nghĩa lại khác xa: ô (cái dù) thì người Quảng lại dùng chữ ô để chỉ cho một dụng cụ đo lường, thường làm bằng gỗ để đong gạo (có dung lượng bằng sức chứa của ba lon sữa bò). Ngoài những hiện tượng đồng âm như vậy, lại còn những hiện tượng đồng nghĩa. Ví dụ: lôi, kéo, người Quảng nói là rị; co lại thì người Quảng nói là cù đum; hay cái ngăn kéo, cái hộc bàn thì người Quảng gọi là cái thọa...

 
Ảnh: Tú Quyên

Ðiều đặc biệt là cái giọng Quảng Nam rất nhiều khi phát âm vừa vụng về vừa “quê một cục” ấy (chẳng hạn thăng thì phát âm thành then; bác thì thành boác; gạo thì nói thành gộ v.v...) lại đã có lúc được chính thức công nhận là giọng nói tiêu chuẩn của tiếng Việt (ngay cả giọng Hà Nội cũng chưa từng được như thế!). Ðại Nam nhất thống chí từng ghi rõ: “Còn như tiếng nói thì bình dị rõ ràng, so với các tỉnh thì ở đây vừa thích trung; tuy Kinh sư cũng lấy tiếng Quảng Nam làm chính” (Cao Xuân Dục dịch, Bộ Giáo dục Sài Gòn xuất bản, năm 1964, tr. 15). Ta nên nhớ rằng Ðại Nam nhất thống chí là tác phẩm chính thức của Quốc sử quán triều Nguyễn, nên câu trên có thể coi là quan điểm chính thức của triều Nguyễn về giọng nói tiêu chuẩn của tiếng Việt.

Sự công nhận ấy được thể hiện cụ thể khi triều Nguyễn, từ thời Minh Mạng, trong các dịp tế trời vào ngày rằm tháng Giêng tại đàn Nam Giao, vị quan đọc văn tế bao giờ cũng là người Quảng. Có thể là do cái chất giọng Quảng Nam thường to, vang xa, lôi cuốn. (Trong lịch sử hiện đại, các cuộc mít-tinh, biểu tình của sinh viên, học sinh tranh đấu chống Mỹ trong các đô thị miền Nam trước năm 1975, những người “xách động” thường là những sinh viên người Quảng, nên có một nhà báo đã nói đùa rằng cái giọng Quảng Nam chỉ được mỗi một việc là kêu gọi đi biểu tình hồi chống Mỹ!)

Tôi có người bạn vốn là một nhà báo. Trong một lần anh nằm bệnh, tôi đến thăm anh trong bệnh viện. Có lẽ cái tâm trạng buồn rầu của người đã nhiều ngày phải nằm yên trên giường bệnh khiến anh cảm thấy có nhu cầu tâm sự. Anh kể trong một lần đi khám bệnh ở Singapore, tình cờ trong một quán ăn, anh nghe và nhận ra giọng nói của một cô gái đồng hương đang làm phục vụ bàn. “Trong tôi đột nhiên cảm thấy như thật sự gần gũi, quen biết cô đã lâu ngày. Cô lấy chồng và sang sinh sống hẳn ở đây. Chẳng may, một năm trước chồng cô qua đời sau một cơn bạo bệnh…”.

Ảnh: San Pedro

Tâm sự kéo theo những hẹn hò ngoài giờ làm việc và giữa hai con người cùng quê gặp nhau nơi xứ lạ ấy, tình yêu bất chợt ùa đến. Nhưng rồi anh phải trở về Việt Nam, còn cô cũng không thể dứt bỏ mọi thứ để có thể theo anh. Hai con người yêu nhau từ tình đồng hương trong những ngày lưu lạc trên đất khách quê người ấy đành xa nhau, lòng vẫn không nguôi thương nhớ.

Còn tôi, thỉnh thoảng lại xách xe chạy lên chợ Bà Hoa, nằm sâu trong khu vực Ngã tư Bảy Hiền, “vương quốc của nghề dệt người Quảng”, để mua một miếng xôi đường, mươi lá mì Quảng để được nghe khắp chung quanh mình cái chất giọng Quảng Nam quê mùa mà thân thiết, dấu yêu.

Cũng chính ở khu Bảy Hiền, ngày đó, tôi còn là một sinh viên theo học tại Ðại học Huế, chạy vào Sài Gòn cùng với các anh chị trong Tổng hội Sinh viên Sài Gòn xuống đường. Một lần bị cảnh sát truy đuổi, tôi chạy vào khu Bảy Hiền. Ðang cuống quýt hỏi đường khi lạc trong “mê cung” của làng dệt, vì nơi đây có những con đường nhỏ như đan vào nhau, thì lại gặp phải một bác người Quảng chính hiệu. Thay vì nhanh chóng chỉ đường, bác lại lý sự: “Chớ anh ở mô tới mà hỏi lạ rứa? Ðường ni không tới chợ Bà Hoa thì tới mô!”. Tuy lý sự như vậy nhưng khi biết rõ tình cảnh của tôi thì ngay lập tức bác đưa về nhà, lấy áo quần thợ dệt cho mặc. Những ngày tiếp theo, tôi biến thành một người thợ dệt bất đắc dĩ. Cái tình đồng hương sâu nặng ấy thử hỏi mấy ai có thể dám quên!

Mới đây, tôi có dịp trở về quê cũ, đi lại trên con đường làng ngày xưa rợp bóng tre, nay đã được bê tông hóa. Chẳng gặp được một người quen, lòng chợt ngậm ngùi, vừa nhớ thương cha mẹ đã khuất lâu năm, vừa thương mình tha hương, đến khi quy cố hương thì giống như Hạ Tri Chương ngày xưa - xót xa đứng ở đầu làng mà nhận ra rằng “Giọng quê không đổi, sương pha mái đầu” (Trần Trọng San dịch). Lại nhớ ca từ của một nhạc sĩ thiên tài vừa mới ra đi: “Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời” để còn biết “khóc cười theo mệnh nước nổi trôi”..., vì vẫn chưa bao giờ ngừng hy vọng và vẫn vững tin rằng sẽ có một “ngày xuân tôi hát nên bài tình ca”  (Phạm Duy).

NGUYỄN GIAO THỦY

Đừng bỏ lỡ

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

(PLO)- Theo TS.LS Phan Trung Hoài, TS.LS Phan Đăng Thanh, nhà báo Lê Thọ Bình, luật sư Nguyễn Minh Tâm và những người góp sức xây dựng báo Pháp Luật TP.HCM qua nhiều thời kỳ thì các bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc.

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

(PLO)- Sau 50 năm mang tên Bác, TP.HCM không chỉ ghi dấu bằng tốc độ đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế, mà còn từng bước hoàn thiện hệ thống chăm lo người dân. Từ giáo dục, y tế đến an sinh xã hội, thành phố đang mở rộng các chính sách và mô hình phục vụ, hướng tới nâng cao chất lượng sống và mức độ thụ hưởng của nhân dân.

Đọc thêm

 “Ông Tà” mà không tà!

“Ông Tà” mà không tà!

Hiện nay một số địa danh mang tên “Ông Tà” vẫn còn phổ biến và ăn sâu vào sinh hoạt tinh thần ở Nam Bộ. Như miễu Ông Tà ở Tri Tôn, láng Ông Tà, rạch Ông Tà…
Về Phú Hữu ăn bưởi Năm Roi

Về Phú Hữu ăn bưởi Năm Roi

Nói đến quận Thủ Đức (TP.HCM) là du khách nghĩ đến món ăn nem chua độc đáo, nhắc đến Bến Tre là nghĩ ngay đến kẹo dừa và mọi người sẽ nhắc đến gạo Chợ Đào khi đến Long An.
Quết bánh phồng ăn tết

Quết bánh phồng ăn tết

Ở vùng đất Cửu Long, ngoài những giống lúa mùa quen thuộc, nông dân còn cấy nếp để tăng thêm hương vị cho cuộc sống. Gặp mưa thuận gió hòa thì chừng cuối tháng 11 đầu tháng Chạp là lúa, nếp chín vàng đồng, bông oằn trĩu hạt.
Tết miền Tây

Tết miền Tây

Hầu hết các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long đều có cách đón tết Nguyên đán gần giống nhau.
Chợ xuân Bến Tre quê tôi

Chợ xuân Bến Tre quê tôi

Trước năm 1975 và sau đó chừng mười năm, mỗi dịp tết Nguyên đán về, người dân Bến Tre tấp nập đổ về một tụ điểm “muôn sắc muôn màu” - gọi là chợ bông.
Về miền Tây, thương…

Về miền Tây, thương…

Chữ thương của miền Tây ngọt ngào, nặng tình nặng nghĩa biết bao. Chữ thương bao dung và nhân hậu, nhẹ như hơi thở mà người miền Tây chỉ buông ra khi dằn lòng không được…
Nhớ chết bỏ!

Nhớ chết bỏ!

Năm 1979, lần đầu tiên tôi lên Sài Gòn, học Trường ÐH Tổng hợp. Thỉnh thoảng tôi dẫn bạn về quê để khoe xứ mình trù phú.
Tết quê ấm lòng

Tết quê ấm lòng

Nhắc tới tết quê là nhớ tới những lời thăm hỏi nhau chân tình, những lúc chia sẻ từng lon nếp, tấm lá chuối gói bánh hay cùng nấu chung nồi bánh tét để cảm nhận mình được tắm đẫm trong tình yêu thương của con người trong mùa xuân mới.
“Gia phả ngầm” ở Nam bộ

“Gia phả ngầm” ở Nam bộ

Cháo ám đựng muỗng vùa, tiên tổ khai đường hậu thế. Rơm đồng thui cá lóc, cháu con cảm đức tiền nhân.
“Quê” và “Dinh”

“Quê” và “Dinh”

Khi lòng tự hào đất nước và tình tự dân tộc còn thì lòng yêu thương tiếng nói còn mãi...
Dân ca xứ Nẫu

Dân ca xứ Nẫu

“Ông ở đau mà nghe giọng nói quen quen? (Cười) Dân nẫu hớn? Tui cũng dân nẫu đay”.
Tết ở làng Lụa Hội An

Tết ở làng Lụa Hội An

Làng Lụa trải rộng trên một diện tích 2,1 ha với những nếp nhà rường cổ xưa, đường làng quanh co uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ, đầm sen…
Làng rắn Lệ Mật vào xuân

Làng rắn Lệ Mật vào xuân

Nơi Lệ Mật (Hà Nội), rắn đã tạo nên một lịch sử làng độc đáo và một lễ hội truyền thống đặc sắc.
Món rắn ở Nam Bộ

Món rắn ở Nam Bộ

Xuân năm Tỵ đang về, trong không khí se lạnh của những ngày đầu xuân, có tô cháo rắn hổ hành béo ngậy, ngọt lịm ăn vào, không gì khoan khoái cho bằng!
Làng hoa miền Trung vào vụ tết

Làng hoa miền Trung vào vụ tết

Để cung cấp hoa trong dịp tết Quý Tỵ, nhiều nhà vườn trồng hoa tại miền Trung đang tất bật làm đất, xuống giống, chăm sóc… để chuẩn bị cho hoa ra chợ, đúng thời điểm vào dịp cuối năm.