“Ông Tà” mà không tà!

Hiện nay một số địa danh mang tên “Ông Tà” vẫn còn phổ biến và ăn sâu vào sinh hoạt tinh thần ở Nam Bộ. Như miễu Ông Tà ở Tri Tôn, láng Ông Tà, rạch Ông Tà…

Dưới những gốc cây cổ thụ như cây dầu dù 300 năm ở Trà Vinh, cây da ở huyện An Phú, cây dầu ở Tịnh Biên (An Giang) đều có miếu thờ ông Tà. Ở vùng Bảy Núi, Láng Linh (An Giang), Tháp Mười (Đồng Tháp) có rất nhiều nơi thờ ông Tà.

Miếu Ông Tà bên cạnh gốc cây da cổ thụ ở huyện An Phú - An Giang.

Miếu ông Tà thường nằm ở những nơi như đầu vàm, cuối rạch, giữa đồng hoặc bên cạnh gốc đa, gốc gừa, doi đất…. Nói là miếu chứ thật ra chỉ là một cái nhà cực nhỏ, sơ sài, rộng chừng 1 m2 đủ chất vài cục đá và chiếc lư hương. Có khi “ông Tà” nằm ngoài mưa gió hoặc thu mình trong những bọng cây. Hằng năm, mỗi lần bà con rước thầy về cúng thổ thần, bao giờ cũng dành riêng cho ông Tà một mâm rượu thịt.

Những viên đá hình tròn, nhẵn nhụi đặt trong miễu, trên gò đất cao hoặc bên cạnh gốc cây là hình tượng tiêu biểu cho ông Tà. Hình tượng ông Tà đã ăn sâu vào tâm thức của nhiều người, nhất là cư dân miệt vườn sông nước.

Phải chăng ông Tà tức là ông thần ác mà chúng ta thường thấy ở đình (một bên có thần thiện, một bên có thần ác)? “Tà”, như vậy, được hiểu nghĩa đối lập với “chính”. Té ra không phải vậy. Theo cụ Vương Hồng Sển, nhà nghiên cứu văn hóa nổi tiếng, “ông Tà trừng phạt những kẻ gian ác, bất chính, còn đối với người ngay thẳng, chính trực thì luôn luôn phù trợ”.

Ông Tà, trong những truyền thuyết dân gian, rất thương trẻ con, tới mức bọn nhóc tỏ ra nghịch ngợm rắn mắt thì ông cũng không bao giờ quở phạt.

Ông Tà hết sức bình dân trong việc thờ cúng: Không đòi hỏi cầu kỳ và tốn kém mà chỉ cần một gò đất cao, một gốc cây, bệ đá, thậm chí sống chung với thổ thần cũng được, miễn sao có chỗ đi-về, vì tính ông Tà hay du sơn ngoạn thủy, ít khi ngồi một chỗ như các vị thần khác. Đồ ăn có gì cúng nấy, nghèo thì nải chuối, ba vắt xôi, giàu thì gà, vịt, đầu heo và một bình rượu trắng. Quan trọng là tấm lòng thành.

Vậy, ông Tà là ai?

Một bằng chứng về giao thoa văn hóa

Ông Tà có nguồn gốc từ kho tàng văn hóa của người Khmer. Đó là một vị thần mang tên Neak-ta, có quyền năng cai quản trong phạm vi phum sóc hoặc một khu vực rộng lớn hơn. Người Khmer cho rằng những thiên tai, bệnh tật đều do sự bất kính của con người đối với ông Tà. Mỗi lần đi ngang qua miễu ông Tà, họ đều giở nón, lột khăn và kính cẩn nghiêng mình.

Thần Neak-ta khi đi vào cách phát âm của người Việt đã được biến âm thành “Tà”, “ông Tà”. Té ra là vậy, khỏi phải suy nghĩ méo mó.

Theo khảo cứu của cụ Vương Hồng Sển, “Neak-ta có nhiều cấp bậc. Có những ông Tà được thờ nơi góc giường, chuyên lo chuyện trong nhà ngoài cửa. Có những ông lại lo việc cứu người bị rắn cắn. Lại có những Neak-ta có miếu thờ đàng hoàng ở các ngã ba, ngã tư đường hoặc đầu gành cuối bãi, trách nhiệm và địa vị cũng giống như thổ địa của người Việt”.

Trong quá trình cộng cư ở miền Tây Nam Bộ, người Việt, Khmer, Hoa đã có sự giao thoa văn hóa với nhau. Tục thờ ông địa và thần tài của người Việt xuất phát từ người Hoa, còn thờ ông Tà là của người Khmer.

Trong cuốn Nửa tháng trong miền Thất Sơn, tác giả Nguyễn Văn Hầu có đoạn ghi: “Ông Tà của người Miên cũng như ông thần của mình. Người ta tin rằng ông thần đã nhập vào viên đá mới xui khiến cho ai đó bắt gặp được mà đem về thờ. Bao giờ thần không muốn ở nữa thì bỏ mà đi và viên đá tự nhiên mất tích”. Tương truyền tại vùng biên giới Tây Nam, xưa kia có một cái miễu ông Tà rất linh, nhiều người thường mang tiền và lễ vật đến cúng, đặt trước các viên đá rồi bỏ về nhưng không ai dám trộm cắp vì sợ thần bẻ cổ.

Về lai lịch của ông Tà xưa nay có rất nhiều giai thoại thật huyền bí và hấp dẫn. Có người đồn rằng ông Tà được thờ trên bọng cây, nếu có ai đó bướng bỉnh, chơi cắc cớ đem ném xuống ruộng, nhất định vài hôm sau ổng sẽ trở về chỗ cũ.

Để có được một chỗ thờ trang nghiêm, bà con chọn một gò đất thật cao, xung quanh vắng vẻ để dọn nền cất miễu thờ ông Tà. Cạnh bên miễu thường trồng cây đa, cây xộp hoặc bụi tre để tạo bóng mát.

Với người Việt, bà con chấp nhận tục thờ ông Tà cũng giống như tục thờ thổ thần hoặc thần tài và ông địa, bởi vì ai cũng muốn trong nhà ngoài ngõ luôn có một vị thần trông coi việc gia cư, định đoạt phúc họa và mang lại an cư lạc nghiệp cho xóm làng.

Đó là tâm lý khôn khéo “có kiêng có lành”, bàng bạc trong suy nghĩ của người Việt.

HOÀI VŨ

Đừng bỏ lỡ

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

(PLO)- Theo TS.LS Phan Trung Hoài, TS.LS Phan Đăng Thanh, nhà báo Lê Thọ Bình, luật sư Nguyễn Minh Tâm và những người góp sức xây dựng báo Pháp Luật TP.HCM qua nhiều thời kỳ thì các bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc.

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

(PLO)- Sau 50 năm mang tên Bác, TP.HCM không chỉ ghi dấu bằng tốc độ đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế, mà còn từng bước hoàn thiện hệ thống chăm lo người dân. Từ giáo dục, y tế đến an sinh xã hội, thành phố đang mở rộng các chính sách và mô hình phục vụ, hướng tới nâng cao chất lượng sống và mức độ thụ hưởng của nhân dân.

Đọc thêm

Về Phú Hữu ăn bưởi Năm Roi

Về Phú Hữu ăn bưởi Năm Roi

Nói đến quận Thủ Đức (TP.HCM) là du khách nghĩ đến món ăn nem chua độc đáo, nhắc đến Bến Tre là nghĩ ngay đến kẹo dừa và mọi người sẽ nhắc đến gạo Chợ Đào khi đến Long An.
Quết bánh phồng ăn tết

Quết bánh phồng ăn tết

Ở vùng đất Cửu Long, ngoài những giống lúa mùa quen thuộc, nông dân còn cấy nếp để tăng thêm hương vị cho cuộc sống. Gặp mưa thuận gió hòa thì chừng cuối tháng 11 đầu tháng Chạp là lúa, nếp chín vàng đồng, bông oằn trĩu hạt.
Tết miền Tây

Tết miền Tây

Hầu hết các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long đều có cách đón tết Nguyên đán gần giống nhau.
Chợ xuân Bến Tre quê tôi

Chợ xuân Bến Tre quê tôi

Trước năm 1975 và sau đó chừng mười năm, mỗi dịp tết Nguyên đán về, người dân Bến Tre tấp nập đổ về một tụ điểm “muôn sắc muôn màu” - gọi là chợ bông.
Về miền Tây, thương…

Về miền Tây, thương…

Chữ thương của miền Tây ngọt ngào, nặng tình nặng nghĩa biết bao. Chữ thương bao dung và nhân hậu, nhẹ như hơi thở mà người miền Tây chỉ buông ra khi dằn lòng không được…
Nhớ chết bỏ!

Nhớ chết bỏ!

Năm 1979, lần đầu tiên tôi lên Sài Gòn, học Trường ÐH Tổng hợp. Thỉnh thoảng tôi dẫn bạn về quê để khoe xứ mình trù phú.
Tết quê ấm lòng

Tết quê ấm lòng

Nhắc tới tết quê là nhớ tới những lời thăm hỏi nhau chân tình, những lúc chia sẻ từng lon nếp, tấm lá chuối gói bánh hay cùng nấu chung nồi bánh tét để cảm nhận mình được tắm đẫm trong tình yêu thương của con người trong mùa xuân mới.
“Gia phả ngầm” ở Nam bộ

“Gia phả ngầm” ở Nam bộ

Cháo ám đựng muỗng vùa, tiên tổ khai đường hậu thế. Rơm đồng thui cá lóc, cháu con cảm đức tiền nhân.
“Quê” và “Dinh”

“Quê” và “Dinh”

Khi lòng tự hào đất nước và tình tự dân tộc còn thì lòng yêu thương tiếng nói còn mãi...
Xốn xang giọng Quảng

Xốn xang giọng Quảng

Cái giọng xứ Quảng không giàu chất nhạc, chẳng ngọt ngào, nhiều khi phát âm nghe có vẻ vụng về và “quê một cục”…
Dân ca xứ Nẫu

Dân ca xứ Nẫu

“Ông ở đau mà nghe giọng nói quen quen? (Cười) Dân nẫu hớn? Tui cũng dân nẫu đay”.
Tết ở làng Lụa Hội An

Tết ở làng Lụa Hội An

Làng Lụa trải rộng trên một diện tích 2,1 ha với những nếp nhà rường cổ xưa, đường làng quanh co uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ, đầm sen…
Làng rắn Lệ Mật vào xuân

Làng rắn Lệ Mật vào xuân

Nơi Lệ Mật (Hà Nội), rắn đã tạo nên một lịch sử làng độc đáo và một lễ hội truyền thống đặc sắc.
Món rắn ở Nam Bộ

Món rắn ở Nam Bộ

Xuân năm Tỵ đang về, trong không khí se lạnh của những ngày đầu xuân, có tô cháo rắn hổ hành béo ngậy, ngọt lịm ăn vào, không gì khoan khoái cho bằng!
Làng hoa miền Trung vào vụ tết

Làng hoa miền Trung vào vụ tết

Để cung cấp hoa trong dịp tết Quý Tỵ, nhiều nhà vườn trồng hoa tại miền Trung đang tất bật làm đất, xuống giống, chăm sóc… để chuẩn bị cho hoa ra chợ, đúng thời điểm vào dịp cuối năm.