>> Trưng bày bản đồ TQ không có Hoàng Sa, Trường Sa
>> Bản đồ Trung Quốc 1904 không có Hoàng Sa, Trường Sa
Sáng sớm. Mở hộp thư điện tử, chúng tôi nhận được thư của Trần Thắng - chủ tịch Hội Văn hóa - giáo dục VN tại Hoa Kỳ (IVCE) - báo đã tìm thấy một loạt bản đồ Trung Quốc không có Hoàng Sa, Trường Sa. Chừng nửa buổi, anh nhắn tin đã phát hiện thêm một số nữa. Giữa trưa, lại thêm hình ảnh bản đồ được anh gửi về. Buổi chiều, anh tiếp tục gọi điện nói tỉ mỉ hơn về những tấm bản đồ mà anh vừa tập hợp được. Tôi nhìn đồng hồ mới giật mình thấy lúc này ở tiểu bang Connecticut (Hoa Kỳ), nơi anh đang sinh sống, đã gần 5g sáng. Chỉ vài tiếng nữa anh phải đến công ty làm việc.
60 tấm bản đồ
|
"Trần Thắng là một người trẻ tuổi rất năng động nhưng khiêm tốn. Thắng không bao giờ khoe mình làm được những gì nhưng thực tế là làm được rất nhiều cho đất nước VN " GS Trần Văn Khê "Trần Thắng làm khá nhiều việc nhưng không ồn ào mà làm một cách bền bỉ, rộng rãi. Việc gì thấy làm được là Thắng làm chứ không đòi hỏi điều kiện này, điều kiện nọ " Bà Tôn Nữ Thị Ninh |
Còn nếu những tấm bản đồ đó do chính người Trung Quốc ấn hành và sử dụng thì giá trị pháp lý còn cao hơn nữa. Bởi thế, ngay ngày đầu tuần, chưa kịp lái xe đến công ty, Thắng phát hiện có người bán một tập bản đồ chính thức của Trung Quốc, Thắng vội vàng xin nghỉ phép. Để rồi thay vì lái xe đến công ty, Thắng lái xe một mạch gần bốn tiếng đồng hồ từ Connecticut chạy thẳng đến nơi người rao bán ở New York. Nhờ có thời gian làm “ma xó” ở khu vực này nên người bán mới tin tưởng cho Trần Thắng coi qua “hiện vật”. Thắng kể tập bản đồ to như cái bàn, dày đến mấy chục trang được in từ năm 1933. Thắng lật từng trang mà tim đập thình thịch, hồi hộp như chuẩn bị ra trận. Bản đồ chi tiết đến từng tỉnh, từng khu vực của Trung Quốc. Trong đó, Trung Quốc đã cho Tây Tạng, Mông Cổ vào bản đồ. Thắng nghĩ nếu Trung Quốc cho rằng Hoàng Sa, Trường Sa là của họ thì họ cũng đưa vào đây. Thế nhưng, đúng như thực tế, cả tập bản đồ dày cộp đều không đề cập đến Hoàng Sa, Trường Sa. Cực nam của Trung Quốc vẫn chỉ dừng lại ở đảo Hải Nam. Thắng thở phào sung sướng, rút điện thoại ra gọi điện reo lên với bạn bè từ Hoa Kỳ đến VN.
Càng tìm kiếm, Trần Thắng càng thêm phấn chấn. Bởi càng tìm, Thắng càng phát hiện nhiều bản đồ từ những năm 1800 đến gần đây do các nhà xuất bản uy tín thực hiện cho thấy Hoàng Sa, Trường Sa là của VN. “Đọc thêm một trang bản đồ tự nhiên mình lại có cảm giác Hoàng Sa, Trường Sa như gần thêm một chút” - Trần Thắng tâm sự. Nhưng tìm thấy được rồi không lẽ lại để đó. Thắng lo những kẻ có dã tâm tìm thấy các bản đồ này mua mất. Anh tham khảo các chuyên gia lịch sử, bản đồ rồi dốc túi hàng ngàn USD mua gần 60 tấm bản đồ cho dù như anh thừa nhận thực tế cũng chưa biết bàn giao số bản đồ này cho ai. “Nhưng thôi, cái đó tính sau. Thắng phải quyết định cho nhanh, mua hết các bản đồ khẳng định chủ quyền của VN đi đã. Khi các bản đồ nằm trong tay rồi thì ai chủ quản cũng được”.
Làm trước nói sau
Có người bảo anh gàn. Nhưng Trần Thắng là vậy. Gần mười năm làm việc với Thắng chưa bao giờ thấy anh tính toán thiệt hơn. Chuyện gì cảm thấy có lợi cho đất nước, cho cộng đồng là bắt tay vào làm. Dù theo học ngành kỹ thuật nhưng có lẽ tính cách của anh không cho phép anh chỉ biết đến máy móc. Khi còn đi học, anh tham gia sôi nổi các hoạt động xã hội, sau đó được bầu làm chủ tịch Hội Sinh viên VN tại Trường ĐH Connecticut. Ở cương vị đó, Trần Thắng tìm hết cách này đến cách khác để đưa văn hóa VN sang Mỹ. Đến giờ, Trần Thắng vẫn nhớ lần đầu tiên mời GS Trần Văn Khê đến trường nói chuyện về nhạc truyền thống VN vào tháng 5-1995. Buổi nói chuyện ấy không ngờ tạo thêm một khởi đầu mới cho Trần Thắng. Chỉ nửa năm sau, Trần Thắng cùng một số bạn bè cho ra mắt tạp chí Nhịp Sống, mỗi năm chỉ ra một số vào dịp tết cổ truyền với sự cộng tác của nhiều nhà nghiên cứu, nhà chuyên môn.
Chưa dừng lại ở đó, đi làm được một thời gian ngắn tại Công ty Pratt & Whitney, Trần Thắng cùng một số trí thức thành lập IVCE. Anh làm chủ tịch hội với ban cố vấn là những tên tuổi lớn như GS Trần Văn Khê, GS John Balaban, GS Nguyễn Thuyết Phong, TS Ngô Thanh Nhàn, nghệ sĩ sáo Nguyễn Đình Nghĩa... Nhắc lại ý tưởng ban đầu để thành lập hội, Trần Thắng chỉ nói đơn giản rằng vì thấy văn hóa và giáo dục có ý nghĩa quá quan trọng đối với sự phát triển của VN. “Có văn hóa, có giáo dục thì xã hội, đất nước mới nở mày nở mặt” - Trần Thắng quả quyết.
Thế là bắt tay làm!
Trong vài năm đầu, IVCE gặp nhiều khó khăn nên không có nhiều hoạt động. Càng về sau Trần Thắng cùng IVCE thúc đẩy mạnh chương trình chiếu phim tại các trường ĐH. Tính ra, mỗi năm IVCE thực hiện 5-6 chương trình cùng các hoạt động giao lưu với nghệ sĩ và trao đổi, thảo luận về tác phẩm. Qua những chương trình này, các bộ phim Ðời cát, Mê Thảo - thời vang bóng, Vua bãi rác, Của rơi, Mùa len trâu, Chuyện của Pao, Sống trong sợ hãi, Trăng nơi đáy giếng, Đừng đốt, Cánh đồng bất tận... đã được giới thiệu tại Mỹ.
Để thực hiện được một chương trình như vậy không phải chuyện dễ dàng. Bởi chi phí một đợt chiếu phim trong khoảng một tháng ở Mỹ, gồm cả vé máy bay cho các nghệ sĩ lên đến 6.000-7.000 USD. Kinh phí ở đâu ra? Có lần đặt thẳng thắc mắc này với Trần Thắng, Thắng chỉ cười xòa: “Nhiều người cũng thắc mắc vậy”. Thắng giải thích gọn ơ: “Thắng làm việc với từng trường, với các khoa Đông Nam Á học của họ để đề nghị phối hợp, mỗi trường một chút, góp lại là đủ”. Nói nghe đơn giản nhưng để làm việc được với số lượng trường như vậy và thuyết phục cho họ đồng ý không phải là chuyện dễ. Đó là chưa kể công sức mà Trần Thắng trực tiếp bỏ ra để liên lạc, làm tình nguyện viên, tổ chức, điều phối, đưa đón các nghệ sĩ sang tham gia chương trình. Chuyện anh lái xe cả trăm kilômet để đưa đón các nghệ sĩ là chuyện thường xuyên. Thậm chí, có lần sau chương trình chiếu phim kết thúc muộn gần 1g sáng, Thắng lái xe đưa cả đoàn về nhà. Chẳng may tuyết rơi trơn trượt, xe lao thẳng vào bìa rừng. Chiếc xe tan tành. Nhưng rồi anh cũng chẳng kêu ca gì. Hôm sau lại tiếp tục chương trình ở nơi khác.
Chưa xong các hoạt động tại Mỹ, anh lại quày quả về VN mở các hoạt động hỗ trợ học sinh, sinh viên du học. Anh cùng các thành viên khác của IVCE tổ chức hàng loạt hội thảo du học miễn phí từ Bắc đến Nam. Ban đầu là các hội thảo ở những thành phố lớn như TP.HCM, Hà Nội, Cần Thơ. Dần dà, IVCE đưa thêm đến Thái Nguyên, Nha Trang, Đà Nẵng... Ở đâu, hội thảo cũng được nhiều bạn trẻ hưởng ứng. Nhưng hội thảo du học thôi chưa đủ, Trần Thắng vận động các bạn du học sinh và sinh viên gốc Việt các trường ĐH danh tiếng dành cả mùa hè về VN chia sẻ kinh nghiệm học tập, nghiên cứu và dạy tiếng Anh miễn phí cho hàng ngàn học sinh.
Người của cộng đồng
Khi công việc của hội quá nhiều, thay vì bỏ bớt để tập trung cho công việc chuyên môn, Trần Thắng lại làm điều ngược lại. Thắng xin nghỉ làm ở Công ty Pratt & Whitney ba năm để tập trung cho các hoạt động. Trần Thắng nói về quyết định này nhẹ như không: “Khi nào hết tiền thì xin đi làm lại”.
Cũng may, chuyên môn của Trần Thắng thuộc loại hiếm và Thắng làm hợp đồng theo giờ nên có thể linh hoạt thời gian. Nhưng đó không phải là lý do chính. Cái chính là nói như GS Trần Văn Khê: “Trần Thắng là một người của cộng đồng ngay từ khi còn là sinh viên. Thắng đã làm rất nhiều việc để mang văn hóa VN đến cho sinh viên cũng như người Việt tại Hoa Kỳ”. Bà Tôn Nữ Thị Ninh, nguyên phó chủ tịch Ủy ban đối ngoại Quốc hội, cũng nhận xét: “Ngay từ đầu, Thắng đã không quan trọng lắm đến công việc chuyên môn của mình mà dành nhiều tâm sức cho công việc nối kết cộng đồng. Việc gì thấy làm được là Thắng làm mà không đòi hỏi gì cả”. Có thời gian tiếp xúc và làm việc với Trần Thắng, nhà nghiên cứu văn hóa Trần Đức Anh Sơn cũng đánh giá: “Thắng đã âm thầm làm nhiều việc quảng bá hình ảnh đất nước và giới thiệu lịch sử, văn hóa, nghệ thuật VN với các học giả và sinh viên Mỹ trong nhiều năm qua mà không hề đòi hỏi thù lao hay tính toán hơn thiệt”.
|
Chuyên môn chính là cơ khí Đang học ngành cơ khí tại Trường ĐH Bách khoa (ĐHQG TP.HCM), năm 1991 Trần Thắng cùng gia đình định cư tại Connecticut, Hoa Kỳ. Tại đây, Trần Thắng tiếp tục theo đuổi ngành cơ khí tại Trường ĐH Connecticut. Sau khi tốt nghiệp Trường ĐH Connecticut, Trần Thắng học tiếp để lấy văn bằng hai chuyên ngành quản lý nhà máy. Năm 1999, anh chính thức làm công việc chuyên môn tại Công ty tàu ngầm nguyên tử Electric Boat. Một năm sau, anh đầu quân cho Công ty động cơ máy bay Pratt & Whitney. Hiện anh đang làm về phân tích mô phỏng thiết kế, quy trình lắp ráp máy bay tại công ty này. |
HÙNG THUẬT
Đọc xong bài viết về anh Thắng, tôi ao ước mọi người dân Việt Nam và đặc biệt là người Việt ở nước ngoài ai ai cũng có tấm lòng như anh. Chúng tôi tự hào về anh, vì anh là người Việt Nam. Theo tôi anh nên giao lại những tấm bản đồ đó cho Đại sứ quán Việt Nam, nếu chậm chễ sẽ bất lợi. Đất nước và người dân Việt Nam sẽ ghi công của anh, chúc anh sức khỏe và làm thật nhiều cho đất nước mình.
Nhìn Trần Thắng,là biết ngay một con người có nghị lực phi thường và có ý chí cao. Dù ở xa nhưng tố chất con người anh, một người con yêu nước của đất Việt, luôn đẹp mãi .Anh xứng đáng là công dân danh dự của Việt Nam.
Chúc anh có nhiều sức khỏe,thời gian và tiền bạc để thực hiện được những ước mơ có ích cho cộng đồng.
Chúng tôi muốn đóng góp một phần nhỏ bé của mình về tài chính,cùng giúp sức với anh Thắng,thực hiện những ước mơ cao đẹp bảo vệ biển đảo quê hương.
Cảm ơn anh, người đã cố gắng tìm kiếm những bằng chứng quan trọng và quý giá khẳng định chủ quyền của đất nước Việt Nam chúng ta và vạch trần âm mưu của Trung Quốc. Cảm ơn anh đã đưa Trường Sa - Hoàng Sa trở về gần hơn với chúng ta. Mong rằng mọi người và bạn bè thế giới sẽ cùng chung sức đòi lại Hoàng Sa và Trường Sa cho Việt Nam.
Nhà nước và cơ quan hữu quan cần có kế hoạch liên hệ với anh Trần Thắng, Việt kiều yêu nước hiện đang cư trú tại Mỹ. Người đang sở hữu hàng chục bản đồ liên quan đến Trường Sa và Hoàng Sa không có trong bản đồ Trung Quốc cổ. Đồng thời tuyên truyền trong nước và thế giới biết về những tấm bản đồ này. Khen thưởng kịp thời anh Trần Thắng.
Cảm ơn cháu Trần Thắng đã sưu tập rất nhiều bản đồ không có Hoàng Sa, Trường Sa của Trung Quốc. Việc làm của cháu thể hiện lòng yêu nước mà không kể gì đến thời gian, tiền bạc. Bác cám ơn cháu và gia đình.
Tuyệt vời quá anh Thắng ơi. Nếu có thể, xin báo Tuổi Trẻ cho mở tài khoản nhận đóng góp của Cộng Đồng người Việt Nam và những ai đang quan tâm đến chủ đề Hoàng Sa, Trường Sa. Mục đích là khoản đóng góp tự nguyện từ tài khoản này để gửi đến anh Thắng thêm kinh phí nhằm tiếp sức cho anh tiếp tục tìm kiếm những bằng chứng lịch sử cho cộng đồng Việt Nam.
Hoan hô anh Thắng. Đề nghị quí báo liên hệ anh Thắng, đề nghị anh số hóa các bản đồ đó gửi về Việt Nam để công bố cho toàn dân Việt và thế giới biết. Coi chừng những tấm bản đồ đó bị ăn trộm.
Đọc bài viết về anh Trần Thắng, em rất cảm động về một con người như thế. Chúc anh luôn vui - khỏe !
Đọc được bài báo này, tôi rất tự hào về anh Thắng. Nếu như tất cả người việt Nam nào cũng có tấm lòng vì đất nước như anh Thắng thì tốt biết mấy. Đất nước mình cần nhiều tấm lòng như anh, dù sống xa quê hương nhưng vẫn hướng về Tổ quốc. Em rất ngưỡng mộ anh. Như Bác Hồ đã từng dạy "Đoàn kết đoàn kết đại đoàn kết - Thành công thành công đại thành công", người Việt Nam ta đoàn kết lại, thì chẳng có gì là không làm được. Chúc anh gặp nhiều may mắn trong cuộc sống, luôn sống đẹp cho quê hương đất nước mình anh nhé.
Đất nước Việt Nam, người dân Việt Nam chân thành cảm ơn Trần Thắng! Bạn đã làm những việc hết sức ý nghĩa cho Tổ quốc, cho nhân dân. Mọi người dân Việt Nam hãy thể hiện lòng yêu nước bằng những hành động như Trần Thắng.
Một hành động thiết thực cho Việt Nam và là tấm gương cho chính mình.
Xin cảm ơn bạn Trần Thắng.
Anh Thắng đã gợi mở 1 cách làm mà lâu nay chúng ta đã không nhận ra, đó là thu thập, sưu tầm các bản đồ của Trung Quốc và Việt Nam trước đây trên khắp thế giới. Tôi nghĩ cần ngay lập tức thành lập 1 nhóm trong đó bao gồm các chuyên gia về bản đổ, các nhà sử học, các nhà nghiên cứu lâu nay về Trường Sa, Hoàng Sa. Nhóm này sẽ kết hợp với các nhà ngoại giao, người Việt ở nước ngoài như anh Thắng để không chỉ đi tìm kiếm bản đồ mà còn các bút tích nói về chủ quyền của ta và Trung Quốc đang được lưu giữ ở khắp thế giới, đặc biệt Pháp, Mỹ, Anh, Nhật... là các nước đều có mối liên hệ đến cả ta và Trung Quốc trong thế kỷ 19, 20. Trước mắt cần mua lại ngay toàn bộ số tài liệu, bản đồ mà anh Thắng có được (như người Nhật đã làm với đảo Senkaku). Đây là việc cần làm ngay, không thể trễ nải.
Anh Thắng là đại diện tiêu biểu cho những người VN yêu nước! Cảm ơn anh rất nhiều!
Cảm ơn Thắng. tuổi trẻ ở xa Tổ quốc nhưng luôn nhớ về, vậy mới nói người Việt chúng ta luôn có trách nhiệm gìn giữ mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc.