Từ cục cưng thành cục nợ

(PL)- Hình ảnh một đứa trẻ bị xô qua đẩy lại trong cuộc hôn nhân tan vỡ luôn bóp nghẹt trái tim những bậc làm cha mẹ, khiến chúng ta mãi day dứt, muộn phiền.
Thằng bé ngồi đó, nhỏ nhắn và co rúm trên dãy ghế đặt ngoài hành lang phòng xét xử của tòa án. Trong bộ đồng phục học trò, nó lọt thỏm và mệt mỏi, tay cầm một nửa ổ bánh mì trứng được cắn nham nhở, miếng trứng muốn tuột ra ngoài. Hình ảnh này khiến tôi không thể không tò mò.

Tôi bước đến gần và hỏi thăm thằng bé, nó trả lời tôi rằng nó đang học lớp 2. “Sao hôm nay con không đi học mà đến đây?” - câu hỏi thông thường dành cho những đứa bé mặc đồng phục học sinh nhưng không đến trường vào giờ đi học bật ra khỏi miệng tôi. Thằng bé không trả lời. Nghĩ nó không nghe, tôi lặp lại lần nữa. Sau câu hỏi lần hai, thằng bé càng cúi thấp hơn nữa, im lặng và nước mắt chực chờ.

Tôi chưa kịp xoa vai dỗ dành thằng bé thì bỗng: “Mày là thằng mất dạy, mày khốn nạn... Mày lên đây tao giao nó. Hôm nay tao giao nó cho mày, nó lên rồi nè, mày đừng có trốn tao...”.

Đó là giọng của một phụ nữ, lúc này đang đứng gần thằng bé, nói qua điện thoại. Tôi chợt hiểu ra đại từ nhân xưng ngôi thứ ba số ít “nó” trong câu chuyện của người phụ nữ chính là thằng bé gặm bánh mì mà tôi vừa hỏi thăm. Và dĩ nhiên “thằng mất dạy” trong ngôn ngữ của chị ta chính là cha thằng bé.

Từ cục cưng thành cục nợ ảnh 1

Những cuộc điện thoại liên tục của người phụ nữ bên cạnh dành cho “thằng mất dạy” và những người khác để kêu gào và kể tội, để mắng nhiếc và đòi trả con đã làm tôi hiểu được lý do hôm nay thằng bé không đi học dù đang mặc đồng phục học sinh.

Tôi quay sang nhìn thằng bé, mặt nó cúi gằm, ổ bánh mì như chực tuột khỏi tay. Tôi không biết rõ nó đang nghĩ gì. Có thể nó đang buồn, có thể nó đang lo hay cũng có thể là đang nghe ngóng xem cuối cùng thì ai sẽ là người nhận nó về. Cái “thằng mất dạy” mà người bên cạnh đang kêu gào và chửi bới đó có lên tòa để nhận nó về hay không, hay nó sẽ quay về với những lời chì chiết của người trực tiếp sinh ra nó (mà tôi đoán có lẽ nó phải nghe hằng ngày).

Tôi tò mò nhìn vào túi hồ sơ mà phụ nữ đó đang cầm. Đó là một tệp nylon, trong đó là lổn ngổn vài tờ giấy dạng đơn từ, bên ngoài là một vài tấm ảnh, bức ngoài cùng là ảnh của một gia đình gồm hai người lớn đang bế trên tay một đứa trẻ nhỏ. Tôi đoán đó là ảnh thằng bé và cha mẹ nó ở thời điểm gia đình còn hạnh phúc, nó còn là niềm hân hoan của hai đấng sinh thành. Bức ảnh tươi tắn làm sao! Tôi chợt nghĩ nỗi buồn có thể cất giấu nhưng hạnh phúc thì luôn rạng rỡ, sáng ngời.

Nhưng hôm nay, tại tòa án, đứa bé lại chứng kiến một hình ảnh khác: Hình ảnh một người từng rạng ngời trong bức ảnh đó lúc này đang kêu gào với người còn lại để “trả” nó vì không muốn nuôi nó nữa, vì người kia là “thằng vô trách nhiệm”, không trợ cấp tiền nuôi con…

Tôi không rõ bên kia nói gì, cũng không biết hoàn cảnh bên kia ra sao, có đủ điều kiện để trợ cấp nuôi con hay không, có đến thăm nom con hay không. Nhưng tôi nghĩ có lẽ tiếng kêu gào của phụ nữ đó còn bao gồm cả sự bất lực. Bất lực cho cái cảm giác bị bỏ mặc chăm lo cho thằng bé gầy còm này. Bất lực cho những khó khăn, vất vả mà cuộc sống một mình nuôi con mang lại.

Tôi tự nghĩ chắc cả hai con người đã tạo ra nó, hai con người quan trọng nhất cuộc đời nó và cũng là hai con người đang muốn đẩy nó ra đều có cái lý riêng của mình, những khó khăn, bức bách riêng của mình.

Thế nhưng nó và những đứa trẻ như nó thì sao?

Tự dưng tôi chợt thấy mình đã vô duyên quá đỗi. Sao lại hỏi một câu hỏi khó đến như vậy với thằng bé, làm sao nó có thể trả lời. Làm sao nó có thể nói với tôi tại sao hôm nay nó lại không đi học, không tíu tít đến trường như phần đông những đứa trẻ khác. Tại sao nó phải có mặt ở nơi đây, cho một điều mình không thể lựa chọn và không có quyền lựa chọn?

Chợt nghĩ có những câu hỏi mà người lớn cứ vô tình hay cố ý đặt ra với những đứa trẻ như nó rồi để nó phải trả lời bằng chính nỗi buồn nặng trĩu trong mắt. Tôi bước đi trước khi kịp biết được cha của thằng bé có đến tòa không hay lại tiếp tục “trốn hết lần này đến lần khác”, lại đổi địa chỉ liên tục để “làm khó” tòa, để không lên “nhận” thằng bé về khi mẹ nó “giao trả”.

Là một bà mẹ, nghĩ đến điều này, tôi bật khóc mất rồi…

LS ĐINH THỊ QUỲNH NHƯ

Đừng bỏ lỡ

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

(PLO)- Theo TS.LS Phan Trung Hoài, TS.LS Phan Đăng Thanh, nhà báo Lê Thọ Bình, luật sư Nguyễn Minh Tâm và những người góp sức xây dựng báo Pháp Luật TP.HCM qua nhiều thời kỳ thì các bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc.

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

(PLO)- Sau 50 năm mang tên Bác, TP.HCM không chỉ ghi dấu bằng tốc độ đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế, mà còn từng bước hoàn thiện hệ thống chăm lo người dân. Từ giáo dục, y tế đến an sinh xã hội, thành phố đang mở rộng các chính sách và mô hình phục vụ, hướng tới nâng cao chất lượng sống và mức độ thụ hưởng của nhân dân.

Đọc thêm

bài test

bài testLongform

(PLO)- Trải qua 124 ngày giãn cách xã hội với nhiều lần thay đổi cấp độ, biện pháp chống dịch, TP.HCM đã đạt được những kết quả tích cực, từng bước bước vào giai đoạn bình thường mới và dần thích nghi với việc sống chung cùng COVID-19.
[Infographic] Top 10 xe ô tô bán chạy tháng 6/2020 - Test bài

[Infographic] Top 10 xe ô tô bán chạy tháng 6/2020 - Test bàiInfographic

(PLO)- Mùa dịch vẫn chưa đi qua hẳn nhưng doanh số bán xe ô tô có hướng tăng trở lại đối với một số dòng xe. Vẫn là những chiếc xe phân khúc giá tiền dễ tiếp cận nằm đầu top, đối với tháng 6 vừa qua thì doanh số đầu bảng thuộc về Honda City, vượt doanh số của Vios hơn 300 chiếc xe.
Tôi ghét những cánh tay giơ lên

Tôi ghét những cánh tay giơ lên

Ngày nay chuyện bốn phương tám hướng gì cũng loan truyền chóng mặt. Ngoài một rừng cơ quan báo chí chuyên nghiệp thì giới đưa tin dạo còn nhiều gấp vạn lần.
Vinh danh kỳ 29: Bảng vàng về với Đắk Lắk

Vinh danh kỳ 29: Bảng vàng về với Đắk Lắk

(PL)- Số lượng bạn đọc ở Đắk Lắk đã từng được trúng giải À Ra Thế khá nhiều, tuy nhiên đây là lần đầu tiên bảng vàng xướng tên một bạn đọc ở địa phương này, đồng thời Bình Phước vẫn luôn giữ “áp đảo” các vị trí còn lại.
Dù vé số trúng thưởng cũng chỉ phạt hành chính

Dù vé số trúng thưởng cũng chỉ phạt hành chính

(PL)- Nếu tình huống chỉ dừng lại ở số tiền 300.000 đồng, chắc hầu hết bạn đọc đều có đáp án cho tình huống này. Nhưng cùng với hai tờ vé số trúng thưởng được 6 triệu đồng, nhiều bạn đọc đã “vội vã” kết luận A phải bị xử lý hình sự.