“Ở trọ giữa rừng”

Du lịch kết hợp sinh hoạt cộng đồng với rèn luyện kỹ năng, được gọi là “team building”, đang trở thành một xu hướng ưa thích hiện nay.

Không chỉ vậy, du khách còn có xu hướng khám phá tuyến hoặc điểm du lịch mới. Làng Cù Lần là một nơi hội tụ cả hai xu hướng đó, mới nhất trong “bản đồ” du lịch Lâm Đồng, đồng thời có một không gian tuyệt diệu để thỏa sức... “nào, ta cùng team buiding!”.

Khách tham gia “du lịch địa hình” bằng xe jeep.

Sống trong cái đẹp 

Một không gian thi vị, lãng mạn giờ đây có lẽ chỉ được trọn vẹn khi lữ khách chịu dấn bước đi khỏi trung tâm phố núi Đà Lạt ngoài hai mươi cây số. Tôi đã phóng xe trực chỉ đường 722, ngang qua thung lũng Vàng, đập nước Suối Vàng, hồ Đankia… Hàng cây thông bên đường loang loáng vút qua. Dọc đường, thỉnh thoảng bắt gặp bảng gỗ mộc hướng dẫn đi đến “Làng du lịch Cù Lần”. Tôi bật cười trước cái tên ngộ nghĩnh, đơn sơ.

Những nhánh lá hồng, xanh của một loại cây bụi đong đưa trước gió. Mộc mạc mà duyên dáng quá đi. Tôi được cho biết đó là cây cù lần, được dùng làm biểu tượng logo của làng Cù Lần; cũng trên logo còn có hai đôi mắt no tròn gợi nhớ đến loại động vật bé nhỏ (con cù lần). Vài thập niên trước đây ở khu vực xã Lát, huyện Lạc Dương (Lâm Đồng), có nhiều con cù lần sinh sống nhưng nay biệt dạng hẳn. Chủ nhân của làng du lịch, anh Văn Tuấn Anh, sau đó kể: “Con cù lần được chúng tôi đi tìm để bảo tồn một loại thú hiếm, bắt đầu với khoảng mười con nho nhỏ, xinh xinh”.

Làng du lịch Cù Lần xuất hiện trước mắt tôi như một nơi chốn dành cho tình yêu thân thiện với thiên nhiên. Một không gian của cái đẹp ngự trị - trong từng tiểu cảnh, từng họa tiết kiến trúc của từng căn nhà, nơi hồ nước, con suối, cầu treo…; trong sinh hoạt của một ngôi làng phục dựng, được vòng tay thung lũng chở che.

Đường dẫn tới làng Cù Lần với “logo” ngộ nghĩnh. 

Đến với Cù Lần để được chiêm ngắm và sống trong cái đẹp. Tôi thích ngay trong lần đầu chạm mắt: nơi đây không đua tranh bằng những biệt thự sang trọng của resort, nơi đây là làng, đã vậy, làng “Cù Lần”. Khói thấp thoáng len sau những ngọn đồi, sau những mái nhà, nao lòng lắm.

Vườn hoa trong cụm tiền cảnh của làng Cù Lần vàng rực, màu vàng của hoa kim châm. Màu vàng còn được dát thoai thoải trên sườn đồi, màu vàng trước dãy nhà tựa như nép mình với nhau dọc con đường lát đá ngoằn ngoèo. Một hồ nước uốn lượn, hứng lấy bóng của núi rừng soi xuống.

Tôi nhìn thấy một “vọng hồ các”, làm bằng tre, vắt vẻo trên cao. Một đôi nam nữ ngồi thảnh thơi dõi mắt nhìn xuống mặt hồ sóng sánh. Và cánh rừng thông chập chùng bao quanh, ẩn chứa sức mạnh vừa vững chãi vừa bao dung.

Ở trọ giữa rừng hoa

Để gọi là làng, điều thiết yếu nhất phải nằm ở sự gợi dậy ký ức của mỗi người về một chốn nào đó đã trở thành “linh hồn” cho cả quãng đời nhân sinh. Làng Cù Lần đang xuất hiện như một khởi đầu cho ký ức như vậy.

Chủ nhân của làng Cù Lần là người yêu thích hội họa. Giữa thung lũng đại ngàn, thật bất ngờ khi có hẳn một nhà triển lãm tranh, với nhiều họa phẩm từ Bắc tới Nam, trong khi ngay tại trung tâm Đà Lạt chưa có một nơi triển lãm mở cửa suốt tuần như thế này. Và đề tài làng trở thành nổi bật, là “hồn” trong không gian mỹ thuật của Cù Lần.

Cán bộ, nhân viên Petro Vietnam vui chơi giữa thung lũng Cù Lần.

“Xin đừng hỏi yêu em nhiều ít. Em ơi nhìn suối chảy ngày đêm. Em hãy đếm cù lần khoe bóng. Em cứ đong cạn nước vơi nguồn… Dâng em lối nhỏ xinh uốn quanh hồ xanh suối vắng. Dâng em mái nhà tranh khuất trong màn sương chiều về… Cho anh nói lời yêu như đứa nhà quê thật thà…”. Đó là những dòng ca từ do chính Văn Tuấn Anh sáng tác, bởi chủ nhân cũng là một nhạc sĩ. Trong ca khúc, có câu “Xin ở đây, ở mãi nơi này”, tức là rủ rê... ở trọ giữa rừng.

Khi màn đêm buông xuống, nghệ thuật cồng chiêng của người Lạch vang lên, tạo sự kết nối ấm áp với du khách giữa sương lạnh bao phủ. Bãi cỏ rộng rãi với những vòng tròn chất củi đốt lửa. Đội cồng chiêng nhún nhảy, âm thanh vang vọng núi rừng. Du khách ngồi bên vò rượu cần, “vít” ống để uống. Ngọn lửa, rượu cần và những điệu chiêng ngân vang… chuyển tải tâm thức của núi, tâm thức của làng nơi thung lũng vùng cao.

Góp phần tạo nên sự thú vị cho du khách, phải kể đến… cái ăn nữa. Du khách thưởng thức món heo tộc nướng, cháo tái, gà nướng, cùng các loại rau trồng ngay tại thung lũng vừa “thanh”, vừa “sạch”. Người ưa sự đơn giản thì có khi chỉ cần món khoai lùi thơm phức cũng đủ khoái. Nói theo ngôn ngữ thời đại, khoai lang, khoai mì nướng thuộc loại “fast food”.

“Nào, ta cùng… team building”

Du khách có thể tùy chọn phương tiện xê dịch. Hoặc dạo bộ thong thả trên mặt đất bằng phẳng, rồi bấm bàn chân để leo dốc, thưởng thức… hơi thở hổn hển của chính mình. Mệt trước, khỏe sau. Hoặc trở thành một nài ngựa, hoặc ngồi trên xe thổ mộ để ngỡ mình sống lạc vào quá khứ. Đặc biệt nhất là “du lịch địa hình”  dạo chơi trên những chiếc xe jeep ngoằn ngoèo. Hầu như du khách nào khi tới đây đều “đặt chỗ” để nhảy phóc lên đoàn xe jeep, họ reo lên trước những cảnh quan bất ngờ mở ra, đàng sau những ngọn đồi. Xe băng qua dòng suối róc rách, nhiều du khách nhảy suống ngâm chân xuống dòng nước mát lạnh, ngắm cánh hoa mua tim tím run rẩy soi mình xuống suối.

Đội cồng chiêng người Lạch ở Cù Lần.

Du khách, đặc biệt là giới trẻ (và những người… không chịu già) ưa thích đong đưa trên hai chiếc cầu treo, rồi thử sức mình khi leo lên ngọn đồi được đặt tên Trời Ơi (bởi có người leo lên tới nơi thì thở dốc kêu “trời ơi”, lại có người bất ngờ khi đứng từ trên ngọn đồi nhìn xuống buột miệng: “Trời ơi… sao đẹp quá!”).

Làng Cù Lần có ưu thế khi sở hữu một hồ nước xanh trong, một cảnh quan thung lũng rộng rãi thích hợp cho xu thế du lịch “team building”, cắm trại dã ngoại. Tôi không ngờ là có nhiều đơn vị đồn nhau về làng Cù Lần rồi kéo đến, có lúc họ đi cả ngàn người như Tập đoàn Petro Vietnam, Imexpharm, Tập đoàn Mead Johnson, rồi International Bank, Viet Premier JSS… Thầy giáo, sinh viên của Đại học Kinh tế, Đại học Đà Lạt, các trường phổ thông kéo nhau đến vui vẻ cả một góc rừng. Giới doanh nghiệp lữ hành như Du lịch Hoàn Mỹ, Lửa Việt, Viet Travel… lũ lượt đưa đoàn tới. Té ra… không chỉ mình tôi mới “mơ mộng” về thú vui ở trọ giữa rừng.

TUẤN ANH

Đừng bỏ lỡ

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

(PLO)- Theo TS.LS Phan Trung Hoài, TS.LS Phan Đăng Thanh, nhà báo Lê Thọ Bình, luật sư Nguyễn Minh Tâm và những người góp sức xây dựng báo Pháp Luật TP.HCM qua nhiều thời kỳ thì các bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc.

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

(PLO)- Sau 50 năm mang tên Bác, TP.HCM không chỉ ghi dấu bằng tốc độ đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế, mà còn từng bước hoàn thiện hệ thống chăm lo người dân. Từ giáo dục, y tế đến an sinh xã hội, thành phố đang mở rộng các chính sách và mô hình phục vụ, hướng tới nâng cao chất lượng sống và mức độ thụ hưởng của nhân dân.

Đọc thêm

Đón năm mới với… cá lóc nướng trui

Đón năm mới với… cá lóc nướng trui

Cá lóc có lưng màu đen ánh nâu, thịt trắng, ngọt, lành tính. Cá lóc có thể nấu canh chua, kho khô, luộc hèm… nhưng ngon nhất vẫn là cá lóc nướng trui.
Hồn chợ

Hồn chợ

Trời tờ mờ sáng, mắt còn ngái ngủ tôi đã cùng nhỏ bạn gần nhà chạy ù ra chợ. Vậy mà ra tới bến sông, chợ đã nhóm tự bao giờ.
Nơi ấy, ta thuộc về

Nơi ấy, ta thuộc về

Có thể ta đang không hài lòng nhưng đó vẫn là nơi ta chọn để sinh sống, để buồn vui và không muốn rời xa cho đến cuối đời.
Vàng son phai nhạt

Vàng son phai nhạt

Dù trong không gian nào và bất cứ thời kỳ lịch sử nào thì loài người cũng chỉ nghiêng mình trước sự hồn hậu, chân thật chứ không bao giờ trước sự ranh khôn…
Nước mắt khách thương hồ

Nước mắt khách thương hồ

Cô Sáu Tài lúc đó 16 tuổi, vú móm nơ nơ đã cởi chiếc áo duy nhất mình đang mặc để cháu có tấm áo mà về với đất, còn cô thì phải trốn trong đống rơm.
Dọc ngang miền sông nước

Dọc ngang miền sông nước

Chỉ những giá trị tinh thần mới luôn là báu vật của cuộc sống và mãi mãi trường tồn. Tiếc thay, cái văn hóa sống đó chưa ắt có người đã nhận biết đầy đủ!
Kẹo gừng của ngoại

Kẹo gừng của ngoại

Mỗi khi tết về, ngoài chuyện lo gói bánh tét, quết mấy ổ bánh phồng, thế nào ngoại tôi cũng lo làm mấy vỉ kẹo gừng… ăn tết. Ngoại nói: Ngày tết tụi bây ăn nhiều mỡ dầu, có chút kẹo gừng cay cay vừa ấm bụng, vừa mau tiêu!
Tết nơi chân trời khơi xa

Tết nơi chân trời khơi xa

Khi những cành mai vàng, cành đào thắm ở đất liền còn e ấp nụ cũng là lúc những người lính Trường Sa đón chào mùa xuân mới.
Nắm cát Hoàng Sa

Nắm cát Hoàng Sa

Ngày xuân, theo tập tục, người dân thay cát và đặt lên bàn thờ cúng ông bà. Đối với ngư dân Võ Xuân Thạch, ông sử dụng cát được mang về từ quần đảo Hoàng Sa để tưởng nhớ tổ tiên. Mỗi hạt cát là một phần xương thịt của dải đất Việt.
Ngày xuân đi tết thầy

Ngày xuân đi tết thầy

Mùng một tết cha, mùng hai tết mẹ, mùng ba tết thầy”. Kể lại vài câu chuyện dưới đây để thấy rằng cái đẹp phong tục ngày tết của dân tộc cần được giữ gìn và phát huy.
Du ngoạn ở Lý Sơn

Du ngoạn ở Lý Sơn

Nét đẹp hoang sơ của đảo Lý Sơn (tỉnh Quảng Ngãi) tạo ấn tượng khám phá thú vị, bên cạnh những giá trị lịch sử về chủ quyền mà trong vài năm gần đây Lý Sơn nổi trội lên, trở thành một trong những tiêu điểm thu hút công luận...