Những người mẹ bỏ bê lòng tự trọng

(PL)- Chị cụt mất một tay, cái tay cụt ấy bị chiếc máy nghiền đá nơi chị làm việc cuốn mất.

Trong nhà chị là lao động chính bởi chồng chị vốn đau ốm quanh năm, vết thương của những ngày chiến chinh khói lửa đã lấy đi phần lớn sức vóc đàn ông của anh. Cái tay chị mất đồng nghĩa với bát cơm của gia đình hiểu theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng cũng vơi đi ít nhiều. Nhưng quan trọng hơn là chị còn có một đứa con đang học ĐH Nông nghiệp ở Hà Nội. Chị nói nuôi một đứa đi học ở thành phố phải bằng chăm vài ba người ốm.

Sau tai nạn, chỉ chị ở nhà quẩn quanh với mấy luống rau vườn nhà. Số tiền tích góp nhàu nhĩ nhanh chóng cạn dần. Một ngày, chị nghe chị hàng xóm gợi ý có một người bà con cũng bị tật ra Hà Nội đi xin cũng kiếm được đồng này đồng nọ. Nghe có lý, chị lên đường gia nhập đội quân ly hương mưu sinh nơi phố thị. Lần gặp chị, tôi hỏi chị tên gì. Chị xưng danh kiểu điển hình của những phụ nữ nông thôn quen bùn, quen lúa nhưng đầy chua chát: “Em đi ăn mày thì tên gì chẳng được ạ, bác cho nhà em tên gì thì nhà em là tên đó”. Gặp ai chị cũng ngửa tay ra xin, nguyên tắc “làm việc” phải thế nhưng chị có một nguyên tắc khác không bao giờ xin tiền của những người trẻ có vẻ như là sinh viên. “Con nhà em cũng đi học em biết chứ, có mấy tiền đâu mà xin, có người cho tôi cũng không nhận” - chị nói.

Tính đến ngày tôi gặp chị, chị đã làm công việc này gần một năm. Một năm ấy chị không báo cho con mình biết nơi ở, bởi đơn giản chị nghĩ đời làm mẹ cực khổ, nhục nhã thế nào cũng chịu được nhưng không thể để lây cái nhục của mẹ qua con.

Bà tên là Vân, bà cùng huyện nhỏ ở Nghệ An với tôi. Tôi gặp bà vào năm 2009, lần ấy tôi phong cho bà danh hiệu: Người mẹ xin ăn thế kỷ. Bà là một người đi xin đặc biệt, xin để cho con được học. Con trai bà đậu đại học, bà nói thẳng với con: Đại học mấy năm mẹ không nuôi được nhưng học nghề vài năm thì mẹ cố cũng xong, thôi con chọn lấy cái nghề nào đó rồi đi học. Đứa con quá hiểu cảnh nhà quay sang hỏi mẹ: Mẹ xoay kiểu gì, lấy tiền đâu ra? Bà bảo: Mẹ có gói vàng giấu từ lâu nên sẽ bán đi cho con. Con bà yên tâm lên đường nhập học, còn bà bắt đầu hành trình khất thực của mình. Hành trang của người mẹ ấy không phải là bộ quần áo rách rưới, tay bị tay gậy như những người ăn xin khác mà là tờ giấy báo nhập học của con, lá đơn trình bày hoàn cảnh gia đình có xác nhận của chính quyền địa phương và hơn tất cả là tấm lòng người mẹ. Với từng ấy hành trang, chân bà đã hằn lên trên nhiều con đường dọc từ Nghệ An ra tới Hà Nội. Lần ấy tôi hỏi bà đi thế có sợ gì không. Bà nói: Sợ con nó biết nó lại tủi, chứ thân già này có gì đâu mà phải sợ.

Trên dải đất hình chữ S của chúng ta chắc còn nhiều lắm những người mẹ đã bỏ bê lòng tự trọng của bản thân như thế, hy sinh như thế chỉ để cho con mình. Chiều nay, tôi nghe tin một người bạn vừa tự tử vì một uẩn ức cá nhân. Chẳng hiểu sao tôi không nghĩ đến ngay thằng bạn với lựa chọn tiêu cực ấy, tôi nghĩ ngay đến những người mẹ, những đấng sinh thành. Nỗi đau nhất của họ không phải là buông bỏ lòng tự trọng vì con, nỗi đau nhất của họ chắc là bởi đứa con của mình đã tự buông bỏ ước mơ, khước từ sinh mạng mà họ đã vất vả lắm mới tạo ra và nuôi lớn.

Đừng bỏ lỡ

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

(PLO)- Theo TS.LS Phan Trung Hoài, TS.LS Phan Đăng Thanh, nhà báo Lê Thọ Bình, luật sư Nguyễn Minh Tâm và những người góp sức xây dựng báo Pháp Luật TP.HCM qua nhiều thời kỳ thì các bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc.

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

(PLO)- Sau 50 năm mang tên Bác, TP.HCM không chỉ ghi dấu bằng tốc độ đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế, mà còn từng bước hoàn thiện hệ thống chăm lo người dân. Từ giáo dục, y tế đến an sinh xã hội, thành phố đang mở rộng các chính sách và mô hình phục vụ, hướng tới nâng cao chất lượng sống và mức độ thụ hưởng của nhân dân.

Đọc thêm

Giải tỏa, di dời: Mừng và lo

Giải tỏa, di dời: Mừng và lo

(PL)- TP.HCM vừa quyết định sẽ di dời hơn 26.000 dân sinh sống trên bờ nam kênh Đôi, thuộc bảy phường của quận 8 trong bốn năm tới để cải tạo môi trường và mở rộng đường giao thông ven kênh thông thoáng hơn.
Thôi nhé Tax ơi…

Thôi nhé Tax ơi…

(PL)- Vào sáng 12-10-2016, thương xá Tax với gương mặt cũ hơn 100 năm gắn với TP này bắt đầu bị dỡ bỏ để xây dựng trung tâm thương mại - dịch vụ - văn phòng - khách sạn Satra-Tax Plaza…
Chuyện dài an toàn thực phẩm

Chuyện dài an toàn thực phẩm

(PL)- Thời gian qua trên các phương tiện truyền thông liên tục đăng tải chuyện vệ sinh an toàn thực phẩm. Đến cả Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã vi hành xuống thăm vườn rau an toàn và ăn phở.
Bún chửi và thái độ AQ

Bún chửi và thái độ AQ

(PL)- Có lần tôi đưa người bạn đất Bắc đi đến một ngôi chợ nhỏ để mua quà bánh phương Nam về tặng bạn bè, gia đình.
Tình người Sài Gòn trong mưa lũ

Tình người Sài Gòn trong mưa lũ

(PL)- Trong tình cảnh “ngập xe kẹt nước” mới thấy đẹp sao tình người Sài Gòn thể hiện qua hành động hết lòng giúp đỡ người gặp khó khăn, hoạn nạn trong mưa gió.
Đô thị vùng trũng

Đô thị vùng trũng

(PL)- Lạ lùng, mỗi khi bị “ngập trọn” trong cơn mưa, tôi lại nhớ về con đường nhỏ trong Chợ Lớn thời thơ ấu của mình!
Sống ảo, chết thật

Sống ảo, chết thật

(PL)- Vài hôm trước, có clip lan truyền trên mạng xã hội cảnh một thanh niên đứng bên bờ kênh Tân Hóa, tay cầm smartphone tự quay clip, tay cầm chai xăng đổ trên người, bật quẹt châm lửa đốt rồi nhảy xuống kênh chỉ vì được 40.000 dân mạng bấm nút “like”.
Đi ngang chợ Đũi và nhớ…

Đi ngang chợ Đũi và nhớ…

(PL)- Nằm ở góc đường Cách Mạng Tháng Tám - Võ Văn Tần (trước là Lê Văn Duyệt - Trần Quý Cáp) hiện nay là một ngân hàng to, một quán cà phê thời thượng.
Ai bún bì… hông…

Ai bún bì… hông…

(PL)- Hồi cuối năm 75 nhà tôi ở một con đường gần Lăng Cha Cả. Con đường nhỏ nhưng dài, hai bên là dãy nhà phố xen lẫn những biệt thự kín cổng nhưng tường không cao, thường là hàng rào bông giấy xanh mướt rợp hoa đỏ hoa tím.
Nỗi khổ tin đồn thực hư lẫn lộn

Nỗi khổ tin đồn thực hư lẫn lộn

(PL)- Chưa bao giờ người dân phải sống chung với nhiễu loạn thông tin trên các trang mạng cùng nhiều tin đồn lẫn lộn thực hư như hiện nay.
Xây dựng... văn hóa đi bộ

Xây dựng... văn hóa đi bộ

(PLO)- Hà Nội vừa đưa 26 tuyến phố quanh hồ Gươm thành những phố đi bộ. Nhiều trò chơi dân gian, sinh hoạt văn nghệ trên các phố đi bộ càng thu hút mọi người, nhất là du khách.
Chuyện đi học của con tôi…

Chuyện đi học của con tôi…

(PL)- Có lẽ thừa hưởng gen gia truyền (đừng tưởng gia truyền là ngon nhé) nên thằng con của tôi muôn vàn học dốt. Học dốt từ bậc tiểu học cho đến trung học cơ sở lẫn phổ thông!
Người Sài Gòn ngồi quán

Người Sài Gòn ngồi quán

(PL)- Có thể nói không ngoa, ngồi quán là phong cách sống của người Sài Gòn. Bất kể nguồn gốc xuất xứ từ đâu đến, dù giàu dù nghèo, đã là người Sài Gòn thì hầu như không thể không ngồi quán.
Chuyện học thêm ngày xưa

Chuyện học thêm ngày xưa

(PL)- Không phải gần đến ngày khai giảng “chính thức” tôi lại mượn ý bài Tôi đi học của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi chỉ muốn nói đến cái sự học… dốt của mình.
Học sớm nửa vời

Học sớm nửa vời

(PL)- Chuyện cho các cháu học sớm để làm quen lớp học, thầy cô, bạn bè trước khi chính thức bước vào năm học mới cũng tốt nhưng nhiều bậc cha mẹ khốn khổ vì chuyện đưa đón con trong những ngày “học nháp” tan học trái giờ!
Một thế hệ không cam chịu

Một thế hệ không cam chịu

(PL)- Xu hướng bây giờ đã khác, giới trẻ ngày nay không cam chịu nghèo mà nhất quyết vươn lên làm giàu.
Hình như họ đã quên Gia Định?

Hình như họ đã quên Gia Định?

(PL)- Gia Định đâu phải là nơi nào xa lắc mà nó chính là một vùng đất rộng lớn bao gồm cả Sài Gòn - Chợ Lớn và một phần của Định Tường xưa, tên gọi Phiên Trấn Dinh.