Người với người sống để nghi nhau!

(PL)- Nếu theo định nghĩa thông thường của từ vô cảm, tôi đã là một người vô cảm khi lướt qua một cảnh tượng trước mắt mình:

Bên đường, một người đàn bà ngồi ôm đứa trẻ nhỏ đang say giấc, cạnh đó là một cậu bé lớn hơn đang cố dốc nốt những giọt sữa còn sót lại trong chai nhựa. Người đàn bà ấy tay vừa hờ ru con, còn nước mắt lại rơi lã chã. Cảnh tượng vô cùng bi thương, nó nếu có thật cũng xứng đáng trở thành một câu chuyện trên báo. Thế mà tôi, một người làm báo đã lướt qua cảnh ấy. Nhưng đó không phải là điều quan trọng, điều quan trọng là tôi chẳng thấy rung lên ở mình chút tình thương yêu đồng loại nào nữa. Mà đâu phải chỉ có tôi, hàng đoàn người lướt qua chỗ ngồi của ba con người khổ hạnh ấy mà không một chút đoái hoài, hay dù đoái hoài rồi cũng chẳng thấy ai bỏ công đến hỏi han và ra tay hành hiệp.

Khi còn là một cậu sinh viên chân ướt chân ráo ở thủ đô, một cảnh tượng như thế thường níu chân tôi lại rất lâu, cộng thêm sự tinh nhạy đề tài tôi thường dừng lại hỏi han họ để tường minh câu chuyện.

Trong cuộc sống vội vã mưu sinh, khi mà người ta không đủ thời gian để xác tín câu chuyện, xác tín những giọt nước mắt thì việc đồng cảm, sẻ chia với ai đó cũng là một điều khó khăn. Chẳng ai muốn mình là người đi từ thiện bỗng trở thành nạn nhân của một trò lừa đảo, chẳng ai muốn đồng tiền mình vất vả kiếm ra lại trở thành đồng tiền được những kẻ lừa đảo đem đi hút chích hay ăn uống phè phỡn ở nhà hàng như miêu tả của một số trang báo. Còn nhớ câu chuyện về con chó bị bịt mõm trước đây trở thành đề tài tranh luận với tranh cãi lớn nhất: “Tại sao con người lại quá quan tâm cứu một con chó thay vì cứu những người khác còn khổ hơn?”.

Con chó vô can trong sự tranh luận nhưng con chó lại trở thành tâm điểm để nói về con người trong chủ đề về niềm tin. Con người như đã nói ở trên đã đánh mất niềm tin của chính con người khi cần sự giúp đỡ, còn những con chó, con mèo... thì đâu có khả năng làm điều đó.

Nhà thơ Vi Thùy Linh kể lại trong một hội thảo, có lần chị thấy một người già đang chật vật tìm cách qua đường, chị liền chạy đến đỡ lấy tay người già và nói: Bà ơi, con đưa bà qua. Người già quay lên nhìn chị đầy nghi hoặc hệt như chị chuẩn bị làm một điều gì xấu xa vậy. Những chuyện tương tự như thế bây giờ không khó để bắt gặp trong xã hội nhộn nhạo ngày nay, niềm tin cứ bị hao hụt từng ngày, người với người sống để nghi nhau!

Đừng bỏ lỡ

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

(PLO)- Sau 50 năm mang tên Bác, TP.HCM không chỉ ghi dấu bằng tốc độ đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế, mà còn từng bước hoàn thiện hệ thống chăm lo người dân. Từ giáo dục, y tế đến an sinh xã hội, thành phố đang mở rộng các chính sách và mô hình phục vụ, hướng tới nâng cao chất lượng sống và mức độ thụ hưởng của nhân dân.

Đọc thêm

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

(PLO)- Theo TS.LS Phan Trung Hoài, TS.LS Phan Đăng Thanh, nhà báo Lê Thọ Bình, luật sư Nguyễn Minh Tâm và những người góp sức xây dựng báo Pháp Luật TP.HCM qua nhiều thời kỳ thì các bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc.

Vinamilk đồng hành cùng Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII

Vinamilk đồng hành cùng Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII

(PLO)- Sáng 25-6, phiên trọng thể Đại hội đại biểu toàn quốc Đoàn TNCS Hồ Chí Minh lần thứ XIII, nhiệm kỳ 2026-2031 diễn ra tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia (Hà Nội), với sự tham dự của 786 đại biểu đại diện cho hơn 21,6 triệu đoàn viên, thanh niên Việt Nam trong và ngoài nước.

Bài 2: Hiểm nguy rình rập và nỗi lo tương lai

Bài 2: Hiểm nguy rình rập và nỗi lo tương laiLENS

(PLO)- Đằng sau những nhóm "xiếc lửa" đường phố là những khóe môi lở loét vì khói dầu, là nỗi sợ hãi và "luật ngầm" phân chia địa bàn, nộp tiền cho những kẻ “chăn dắt” đứng sau.