Người nghèo không khóc

(PL)- Những ngày tết vừa qua, trên mạng xã hội cũng như trên truyền hình đăng tải một clip thật đáng yêu và rất cảm động: Cảnh một em bé mặc áo đầm đỏ đi theo người mẹ là công nhân vệ sinh, hai mẹ con cùng đẩy chiếc xe rác trên đường phố ngập tràn sắc xuân.

Người mẹ quét đường, cô bé phụ mẹ hốt rác trông thật đáng yêu, ai xem cũng xúc động.

Mới đầu năm mà vừa qua Sài Gòn gặp ông Tư Cây, thấy cái mặt ông nhăn nhó như “khỉ năm Bính Thân”.

Văn hóa lùn

Ông Tư Cây trước là công nhân Công ty Cây xanh, bị té gãy xương khi trèo cây cắt cành, phải hưu non. Ông thứ tư, tên Cây có lẽ do ông làm nghề trèo cây cắt cành nên bà con gọi vậy, chứ ông tên Thân đặt theo tuổi Thân, tức năm nay năm tuổi. Ông bức xúc vì cái vụ nhà tái định cư cho người có thu nhập thấp gì đó. Ông hỏi tôi: “Ông nghĩ coi, có cái ông tổng giám đốc công ty bất động sản gì đó nói là phải cách ly những người nghèo ra khỏi người giàu, không để người nghèo sống ở trung tâm thành phố; mấy chỗ này để dành cho người giàu. Ông nghe có ói máu không chớ?”.

Tôi chưa kịp mở miệng, ông đã nói tiếp: “Ông bà, cha mẹ tôi ở khu này từ gần trăm năm nay, bây giờ nghe mấy ổng nói giải tỏa chỉnh trang đô thị, rồi sẽ làm chung cư dành một số căn hộ bán cho người bị giải tỏa có thu nhập thấp nhưng nghe cha đại gia này nói như tát vào mặt mình. Ổng bảo xây nhà cho người có thu nhập thấp trong trung tâm là rất phí, không nên dành 20% quỹ đất hoặc diện tích sàn cho các dự án nhà ở xã hội, kể cả người sinh ra và lớn lên ở khu trung tâm đó!”.

Tôi nói thôi giận làm gì cho hao tổn nguyên khí, đó chỉ là phát biểu của một cá nhân. Ông ta muốn dành những khu đất vàng xây nhà bán cho nhà giàu, chứ đã có kết luận gì đâu. Có điều ông này đã quá đà khi nói rằng người nghèo không thể ở trung tâm được, không thể sống chung với người giàu được. Ông ta còn nhấn mạnh “tôi nói là không thể sống chung được”.

Sau 30 năm đổi mới, mức sống người dân, đặc biệt tại các đô thi,̣ được nâng cao hàng chục lần. Rất tiếc sự phát triển đó lại tỉ lệ nghịch với văn hóa, nhất là văn hóa ứng xử trong xã hội. Một số người giàu nhanh quá nhưng văn hóa lại lùn đi, tỏ ý coi thường những người nghèo ra mặt. Tôi xin kể ra đây vài trường hợp quen biết, tuy họ nghèo, ở nhà nhỏ trong hẻm nhỏ nhưng là những công dân ưu tú của thành phố, hơn biết bao anh nhà giàu do buôn gian bán lận hay những con sâu tham nhũng đục khoét công khố làm nghèo đất nước.

Không bao giờ than van

Một người bạn tôi, cả nhà gồm hai vợ chồng và hai con sống trong một căn nhà nhỏ 20 m2 với căn gác gỗ trong hẻm nhỏ đường Bàn Cờ. Bạn tôi là nhà giáo, bà vợ bán nước sâm đầu hẻm, hai con đều là sinh viên giỏi của hai trường thuộc ĐH Quốc gia. Gia đình họ sống rất mẫu mực, là những công dân ưu tú. Ông bạn tôi ngoài giờ dạy ở trường còn tham gia dạy lớp đêm miễn phí cho lũ trẻ mồ côi, trẻ em đường phố do hội phụ nữ phường tổ chức. Anh coi đây như là bổn phận và trách nhiệm với xã hội. Anh nói nhà mình nhỏ nhưng còn hơn bao người không nhà; lũ con mình tuy sống chật hẹp nhưng còn được ăn no mặc ấm, được học hành là quá hạnh phúc rồi. Hoặc một gia đình tôi quen ở trong con hẻm nhỏ đường Đề Thám, quận 1 với chín con người, ba thế hệ sống chung trong một căn nhà 30 m2 có một căn gác và một gác xép. Hai người con trai làm công nhân, hai cô con dâu một người nuôi dạy trẻ, một người buôn bán nhỏ ngoài chợ. Họ sống rất hòa thuận, nuôi dạy con cái nên người, đứa cháu đầu đã vào đại học. Ông cụ ngoài tám mươi, tai biến liệt giường cả chục năm nhưng các cô con dâu chăm sóc hết sức chu đáo, cả xóm ai cũng khen ngợi. Đâu nhất thiết là phải nhà cao cửa rộng, xe sang, lắm tiền nhiều của mà anh em cắn đắn nhau, con cái hỗn láo với cha mẹ. Anh con trai cả bảo “Bọn em tuy nghèo nhưng nghèo cho sạch rách cho thơm, không bao giờ bọn em than van, trách phiền số phận”.

Một trường hợp khác rất đáng trân trọng: Một chị công nhân tạp vụ, làm vệ sinh khu chung cư tôi ở, hằng ngày chị quét tước, lau dọn cả một block chung cư 15 tầng nhưng thấy chị lúc nào cũng tươi cười. Tưởng gia đình chị yên ổn, không ngờ một hôm gặp chị ngồi nghỉ tôi hỏi thăm mới biết hoàn cảnh gia đình chị hết sức khó khăn: Chồng mất sớm, mẹ chồng bị tai biến nằm liệt, chị phải đi làm 2-3 nơi, ban ngày làm ở chung cư, chiều tối về lau dọn, giặt giũ thuê cho hai nơi khác mới đủ tiền lo cho hai đứa con ăn học và thuốc thang cho mẹ chồng. Thế mà chị vẫn luôn tươi cười, thật đáng khâm phục. Người nghèo không khóc.

Đừng bỏ lỡ

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

(PLO)- Theo TS.LS Phan Trung Hoài, TS.LS Phan Đăng Thanh, nhà báo Lê Thọ Bình, luật sư Nguyễn Minh Tâm và những người góp sức xây dựng báo Pháp Luật TP.HCM qua nhiều thời kỳ thì các bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc.

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

(PLO)- Sau 50 năm mang tên Bác, TP.HCM không chỉ ghi dấu bằng tốc độ đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế, mà còn từng bước hoàn thiện hệ thống chăm lo người dân. Từ giáo dục, y tế đến an sinh xã hội, thành phố đang mở rộng các chính sách và mô hình phục vụ, hướng tới nâng cao chất lượng sống và mức độ thụ hưởng của nhân dân.

Đọc thêm

Giải tỏa, di dời: Mừng và lo

Giải tỏa, di dời: Mừng và lo

(PL)- TP.HCM vừa quyết định sẽ di dời hơn 26.000 dân sinh sống trên bờ nam kênh Đôi, thuộc bảy phường của quận 8 trong bốn năm tới để cải tạo môi trường và mở rộng đường giao thông ven kênh thông thoáng hơn.
Thôi nhé Tax ơi…

Thôi nhé Tax ơi…

(PL)- Vào sáng 12-10-2016, thương xá Tax với gương mặt cũ hơn 100 năm gắn với TP này bắt đầu bị dỡ bỏ để xây dựng trung tâm thương mại - dịch vụ - văn phòng - khách sạn Satra-Tax Plaza…
Chuyện dài an toàn thực phẩm

Chuyện dài an toàn thực phẩm

(PL)- Thời gian qua trên các phương tiện truyền thông liên tục đăng tải chuyện vệ sinh an toàn thực phẩm. Đến cả Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã vi hành xuống thăm vườn rau an toàn và ăn phở.
Bún chửi và thái độ AQ

Bún chửi và thái độ AQ

(PL)- Có lần tôi đưa người bạn đất Bắc đi đến một ngôi chợ nhỏ để mua quà bánh phương Nam về tặng bạn bè, gia đình.
Tình người Sài Gòn trong mưa lũ

Tình người Sài Gòn trong mưa lũ

(PL)- Trong tình cảnh “ngập xe kẹt nước” mới thấy đẹp sao tình người Sài Gòn thể hiện qua hành động hết lòng giúp đỡ người gặp khó khăn, hoạn nạn trong mưa gió.
Đô thị vùng trũng

Đô thị vùng trũng

(PL)- Lạ lùng, mỗi khi bị “ngập trọn” trong cơn mưa, tôi lại nhớ về con đường nhỏ trong Chợ Lớn thời thơ ấu của mình!
Sống ảo, chết thật

Sống ảo, chết thật

(PL)- Vài hôm trước, có clip lan truyền trên mạng xã hội cảnh một thanh niên đứng bên bờ kênh Tân Hóa, tay cầm smartphone tự quay clip, tay cầm chai xăng đổ trên người, bật quẹt châm lửa đốt rồi nhảy xuống kênh chỉ vì được 40.000 dân mạng bấm nút “like”.
Đi ngang chợ Đũi và nhớ…

Đi ngang chợ Đũi và nhớ…

(PL)- Nằm ở góc đường Cách Mạng Tháng Tám - Võ Văn Tần (trước là Lê Văn Duyệt - Trần Quý Cáp) hiện nay là một ngân hàng to, một quán cà phê thời thượng.
Ai bún bì… hông…

Ai bún bì… hông…

(PL)- Hồi cuối năm 75 nhà tôi ở một con đường gần Lăng Cha Cả. Con đường nhỏ nhưng dài, hai bên là dãy nhà phố xen lẫn những biệt thự kín cổng nhưng tường không cao, thường là hàng rào bông giấy xanh mướt rợp hoa đỏ hoa tím.
Nỗi khổ tin đồn thực hư lẫn lộn

Nỗi khổ tin đồn thực hư lẫn lộn

(PL)- Chưa bao giờ người dân phải sống chung với nhiễu loạn thông tin trên các trang mạng cùng nhiều tin đồn lẫn lộn thực hư như hiện nay.
Xây dựng... văn hóa đi bộ

Xây dựng... văn hóa đi bộ

(PLO)- Hà Nội vừa đưa 26 tuyến phố quanh hồ Gươm thành những phố đi bộ. Nhiều trò chơi dân gian, sinh hoạt văn nghệ trên các phố đi bộ càng thu hút mọi người, nhất là du khách.
Chuyện đi học của con tôi…

Chuyện đi học của con tôi…

(PL)- Có lẽ thừa hưởng gen gia truyền (đừng tưởng gia truyền là ngon nhé) nên thằng con của tôi muôn vàn học dốt. Học dốt từ bậc tiểu học cho đến trung học cơ sở lẫn phổ thông!
Người Sài Gòn ngồi quán

Người Sài Gòn ngồi quán

(PL)- Có thể nói không ngoa, ngồi quán là phong cách sống của người Sài Gòn. Bất kể nguồn gốc xuất xứ từ đâu đến, dù giàu dù nghèo, đã là người Sài Gòn thì hầu như không thể không ngồi quán.
Chuyện học thêm ngày xưa

Chuyện học thêm ngày xưa

(PL)- Không phải gần đến ngày khai giảng “chính thức” tôi lại mượn ý bài Tôi đi học của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi chỉ muốn nói đến cái sự học… dốt của mình.
Học sớm nửa vời

Học sớm nửa vời

(PL)- Chuyện cho các cháu học sớm để làm quen lớp học, thầy cô, bạn bè trước khi chính thức bước vào năm học mới cũng tốt nhưng nhiều bậc cha mẹ khốn khổ vì chuyện đưa đón con trong những ngày “học nháp” tan học trái giờ!
Một thế hệ không cam chịu

Một thế hệ không cam chịu

(PL)- Xu hướng bây giờ đã khác, giới trẻ ngày nay không cam chịu nghèo mà nhất quyết vươn lên làm giàu.
Hình như họ đã quên Gia Định?

Hình như họ đã quên Gia Định?

(PL)- Gia Định đâu phải là nơi nào xa lắc mà nó chính là một vùng đất rộng lớn bao gồm cả Sài Gòn - Chợ Lớn và một phần của Định Tường xưa, tên gọi Phiên Trấn Dinh.