Sông Hoài đang thở bên bờ Hội An

(PLO)- Khi bạn thật lòng yêu thương sông Hoài, bạn sẽ đau lòng khi thấy nó đau, đôi khi chỉ vì một nhúm rác, một vỏ chai nhựa trôi lềnh bềnh…

Tôi sinh ra và lớn lên ở Hội An nhưng thú thật, không có nhiều kỷ niệm tuổi thơ với sông Hoài.

Vì sông là một điều cấm kỵ

Nhà tôi cách sông Hoài chưa đầy một cây số nhưng hồi còn nhỏ, sông Hoài là một ranh giới cấm kỵ đối với những đứa trẻ như tôi - là con duy nhất trong gia đình, ba mẹ lại không làm gì liên quan đến sông nước. Cho nên kỷ niệm ấu thơ duy nhất tôi có với sông Hoài là những ngày mùa hè ba mẹ dẫn tôi đi dạo bên bờ sông, là những cơn gió từ sông thổi lên ngọt lành, là nước sông trong vắt có thể nhìn thấy những chùm rong tận đáy. Không có bơi lội, ngụp lặn trên sông. Không bắt cá. Không mò cua bắt ốc ngoài sông.

Năm tôi tám tuổi, vào một ngày mùa đông rét mướt, nước lụt dâng lên mấp mé bờ sông, tôi chứng kiến một chuyện kinh hoàng. Một người hàng xóm làm nghề chạy xe thồ, khi đi dọc bờ sông Hoài mấp mé nước đã dừng xe, bước ra sát mép nước ngồi rửa tay. Bác vô ý trượt chân ngã xuống sông, bị dòng nước xiết cuốn đi. Đó là người hàng xóm luôn vui vẻ, hay bẹo má tôi và kỷ niệm đau lòng đấy làm tôi e ngại sông Hoài.

Lớn lên một chút, sông Hoài trong tôi là những ngày nước lụt dâng cao, tràn lên con đường Bạch Đằng dọc bờ sông, dâng lên cả trên đường Nguyễn Thái Học, đường Cường Để (bây giờ là đường Trần Phú) trong phố. Mặc kệ những nỗi lo toan, vất vả của người lớn khi thấy nước lụt ngày càng dâng cao, với chúng tôi ngày đó, ở độ tuổi mười lăm mười bảy, nước lụt thật sự là những ngày hội. Không có buổi trưa nào đi học về chúng tôi không tìm cách đi vòng qua những con phố bị ngập để lội nước. Không buổi chiều nào chúng tôi chịu ngồi yên ở nhà khi nghe tin nước lụt lên ngoài phố. Nỗi phấn khích đó, cho dù bị người lớn la, quần áo ướt đầm, nguy cơ bị cảm lạnh ho sù sụ… vẫn là những niềm vui hiếm hoi không gì sánh được thời tuổi thơ của hầu hết cư dân bên sông Hoài.

Phải ra đi để thương nhớ sông hơn

Lớn lên một chút, đi xa Hội An, xa sông Hoài, ký ức về một dòng chảy hiền lành trong trẻo ngày bé có lúc tưởng chừng phai nhạt đi theo năm tháng. Tôi có dịp ghé qua nhiều thành phố, làng mạc, đi qua nhiều dòng sông. Sông Hàn, sông Hương, sông Hồng, sông Sài Gòn, sông Tiền… tôi từng đi qua dù mênh mông hơn, hào sảng hơn nhưng không hiểu sao lại làm tôi ray rứt nhớ nơi mình sinh ra và lớn lên, nhớ nơi ấy cũng có một dòng sông.

Sông Hoài mát xanh, trong vắt, chiều chiều những người ngồi câu cá, có tàu bè qua lại, có những chiếc thuyền nhỏ buông lưới bắt cá, tiếng gõ vào mạn thuyền kêu lộp bộp. Sông Hoài nước trong vắt, hai bên bờ là lũy tre, bờ cỏ và những dãy nhà chồ san sát. Sông Hoài sống động trong ký ức của đời sống thị dân phố Hội, là một thứ ký ức trong trẻo, ngọt lành.

Tôi đi nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người mới thấy khó mà gặp được ở các nơi kiểu người tự hào về Hội An, về sông Hoài như là những cư dân sống bên bờ sông Hoài. Ngày Hội An vẫn còn là một thị xã bé tẹo, vô danh và khốn khó, khá nhiều cư dân sông Hoài phải bỏ xứ đi xa lập nghiệp. Nếu tình cờ hỏi họ quê ở đâu, bạn sẽ nghe câu trả lời dõng dạc: họ đến từ Hội An. Nếu biết lờ mờ về Hội An, bạn hỏi tiếp: Hội An thuộc Đà Nẵng hả, họ sẽ trả lời: Hội An cách Đà Nẵng ba mươi cây số, Hội An là Hội An, không thuộc Đà Nẵng. Dù Đà Nẵng lúc đó đã sang trọng chiếm một chỗ đứng không nhỏ trên bản đồ miền Trung.

Vậy Hội An, sông Hoài có gì đáng để tự hào? Ngoài việc là thương cảng nổi tiếng của những thế kỷ trước, là cả một ký ức phồn thịnh lẫy lừng đã qua, Hội An còn ôm trong lòng nó một cộng đồng dân cư gắn kết mật thiết với nhau vì lòng yêu thương, vì trách nhiệm cộng đồng dành cho nơi mình sống. Có thể hiểu ở Hội An, nếu một người làm bậy, cả cộng đồng sẽ thấy xấu hổ. Như kiểu khi bạn thật lòng yêu thương sông Hoài, bạn sẽ đau lòng khi thấy nó đau, đôi khi chỉ vì một nhúm rác, một vỏ chai nhựa trôi lềnh bềnh trên sông, một mùi hôi bốc lên từ sông.

Nhìn lại sông Hoài bây giờ không khỏi chạnh lòng vì một dòng chảy lờ đờ, khiêm tốn và yếm thế len lỏi bên cạnh một Hội An nhộn nhạo đèn hoa. Khu cồn bắp xanh ngút ngày xưa bây giờ sừng sững một dự án như một lô cốt khổng lồ. Chất thải từ khu dân cư, từ những dự án du lịch, từ sự vô tâm của những con người đến đây đã làm cho dòng sông không còn khoáng đạt, mùi sông mất đi cái không khí tinh khiết, hồn hậu, chân tình vốn có.

Về Hội An bây giờ nghe người ta nói nhiều đến chuyện đầu tư làm ăn, đến tiền. Đúng là ai cũng cần tiền, có nhu cầu kiếm tiền, xài tiền.

Có biết đâu đồng tiền, nếu được sử dụng một cách không tình yêu, nó sẽ cuốn phăng đi tất cả những gì tốt đẹp mà lâu nay mình vẫn giữ gìn, chăm chút.

Sông Hoài cũng vậy thôi, nếu chỉ nhìn nó như một phương tiện để kiếm tiền mà không biết yêu thương, chăm chút cho nó, nó sẽ tàn dần, từng chút một.

Sông Hoài đang buồn. Nó đang ngắc ngoải thở.

Đừng bỏ lỡ

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

(PLO)- Theo TS.LS Phan Trung Hoài, TS.LS Phan Đăng Thanh, nhà báo Lê Thọ Bình, luật sư Nguyễn Minh Tâm và những người góp sức xây dựng báo Pháp Luật TP.HCM qua nhiều thời kỳ thì các bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc.

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

(PLO)- Sau 50 năm mang tên Bác, TP.HCM không chỉ ghi dấu bằng tốc độ đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế, mà còn từng bước hoàn thiện hệ thống chăm lo người dân. Từ giáo dục, y tế đến an sinh xã hội, thành phố đang mở rộng các chính sách và mô hình phục vụ, hướng tới nâng cao chất lượng sống và mức độ thụ hưởng của nhân dân.

Đọc thêm

Tạm biệt một dòng sông

Tạm biệt một dòng sông

(PLO)- Thiên nhiên kỳ diệu và phi thường đã không thể giữ nổi dòng sông, thế nên  nó chỉ còn cách yên lặng lùi vào ký ức. 
Chòng chành một khúc sông

Chòng chành một khúc sông

(PLO)- Hình ảnh chiếc ghe hủ tiếu bà Đen như là một ký ức, một điều cuối cùng còn sót lại của hồn quê xưa.
Xóm Chà giờ đã nhạt phai

Xóm Chà giờ đã nhạt phai

(PLO)- Xóm Chà của tôi, xóm Lưới của anh. Những tên xóm như một chỉ dấu cho vùng đất ven sông đã từng trù phú, phì nhiêu. Giờ đây, ngay cả cái tên cũng đã mất dần.
Sinh mệnh của dòng sông

Sinh mệnh của dòng sông

(PLO)- Cái đuôi của con sông Mekong dài thứ bảy châu Á gãy gọn thành chín cái đuôi nước dài kéo tận ra Biển Đông. Trên chín dòng chảy đó là hàng triệu sinh kế, chọn lựa khác nhau… 
Chuyện một người Mỹ yêu Sài Gòn

Chuyện một người Mỹ yêu Sài Gòn

(PLO)- Người Sài Gòn dù nghèo hay giàu đều rất cởi mở. Họ muốn chia sẻ về đời sống của họ và thích nói chuyện về mọi thứ. 
Sông quê, thiên đường tuổi dại

Sông quê, thiên đường tuổi dại

(PLO)- Quê nhà, dù phồn vinh hay lam lũ thì trong ký ức tuổi dại của mỗi người luôn là chốn thiên đường. Thiên đường tuổi dại của tôi là một khúc sông Hiếu sau nhà, nước trong văn vắt… 
Hiệu trưởng ‘soái ca’

Hiệu trưởng ‘soái ca’

(PLO)- Chưa đầy ba năm về Trường THPT Nguyễn Du giữ chức vụ quản lý, Hiệu trưởng Huỳnh Thanh Phú đã đem lại một luồng sinh khí mới cho ngôi trường.
Du sông tháng Giêng

Du sông tháng Giêng

(PLO)- Có lẽ ít có đô thị nào được thiên nhiên ưu đãi bằng TP.HCM, nơi có con sông Sài Gòn chảy qua và giao nhau với hai hệ thống sông lớn khác là Đồng Nai và Vàm Cỏ.
Chuyện lạ miền Tây

Chuyện lạ miền Tây

(PLO)- Việc nuôi thòi lòi làm thú cưng có lẽ là độc nhất vô nhị, chưa ai làm được.
Cây cầu mùa lũ và hoa anh đào mùa xuân

Cây cầu mùa lũ và hoa anh đào mùa xuân

(PLO)- Và dù thế nào đi nữa, những chùm hoa anh đào trắng tím phơn phớt hồng vẫn cứ nở đúng độ xuân về, cho lòng người còn nôn nao Tết, cho cây cầu khoác tấm áo mới mà đón xuân. 
Rời Sài Gòn, về chùa trong mây núi

Rời Sài Gòn, về chùa trong mây núi

(PLO)- Sống giữa thị thành đầy rẫy ồn ào, khói bụi, rất nhiều người đã chọn chùa trên núi cao cho hành trình tìm về bản ngã của mình.
Cùng xè mang 5S đi muôn nơi

Cùng xè mang 5S đi muôn nơi

(PLO)- Trên chiếc campervan, đôi vợ chồng cùng cậu con trai 5 tuổi đã thực hiện chuyến hành trình xuyên Việt.
Chợ tết phong vị xưa

Chợ tết phong vị xưa

(PLO)- Tối đến, chợ Tết tràn ngập ánh đèn, tràn ngập âm thanh vọng cổ, tân nhạc. Trẻ con đi chơi chợ Tết như đi vào một thế giới thần tiên, hồi hộp và vui nhộn.
Ăn rong hàng ‘độc’ Sài Gòn

Ăn rong hàng ‘độc’ Sài Gòn

(PLO)- Ba món độc được giới thiệu trong bài này nằm giữa kim tự tháp kẻ giàu - người nghèo, nghĩa là ai cũng có thể thưởng thức được.
Cái duyên của bầu Đức và thầy Park

Cái duyên của bầu Đức và thầy Park

(PLO)- Bầu Đức chơi một canh bạc lớn khi lặn lội qua tận Hàn Quốc mời HLV Park Hang-seo cùng lời hứa “lo từ A đến Z cho đội tuyển quốc gia đến khi nào vô địch Đông Nam Á mới thôi” và ông đã thành công.
Chúa sơn lâm, trùm hà bá!

Chúa sơn lâm, trùm hà bá!

(PLO)- Ông Lâm Tặc Tổ cho gọi con cháu họ Lâm về họp mặt cuối năm. Năm nay nhờ rừng trụi lũi, hết sạch những cây cổ thụ nên dòng họ Lâm phất như diều gặp gió. Đám con cháu đi ô tô bóng loáng, sang trọng về không thiếu mống nào.
Độc đáo bánh canh khô Xì phố

Độc đáo bánh canh khô Xì phố

(PLO)- Bánh canh trộn, hay bánh canh khô với tô nước lèo để riêng là phiên bản mới xuất hiện, bắt đầu được nhân rộng ở Sài Gòn bao dung, từ đất, đến người và cả ẩm thực...