Quán cà phê toàn nhân viên khiếm thính

(PL)- Họ trò chuyện với khách đến quán bằng đôi bàn tay, bằng ánh mắt, nụ cười và bằng cả trái tim khát khao được hòa nhập vào xã hội.

Nằm trên đường Đồng Khởi, quận 1, TP.HCM, quán cà phê Thời Thanh Xuân có những nhân viên đặc biệt. Đó là những nam, nữ thanh niên khiếm thính.

Đồng hành với người bất hạnh

Trong không gian thoáng mát và tĩnh lặng của quán, chủ quán Võ Thành Luân (32 tuổi), cựu du học sinh ở Philippines, mở lòng chia sẻ anh từng chứng kiến thảm họa bão Hải Yến tại đất nước này vào năm 2013. Từ đó anh chiêm nghiệm rất nhiều về số phận con người.

Theo anh Thành Luân, những gì còn lại ở cuối hành trình làm người có lẽ là những điều chúng ta làm được cho mọi người xung quanh. Vì lẽ đó anh chọn cách lập nghiệp đồng hành cùng những phận người thiệt thòi, bất hạnh. Tình cờ tham dự một lớp học ngôn ngữ ký hiệu ở Đà Lạt và nhanh chóng bị hấp dẫn, anh Luân quyết định lập dự án. Quán cà phê tập hợp những người khiếm thính làm phục vụ hiện nay là một trong những cột mốc quan trọng của dự án.

“Ban đầu khi nghe tôi nói về dự án, vài người không hiểu thì lại nói tôi bị điên, làm những chuyện không bình thường” - anh Luân nhớ lại. May thay anh Luân gặp được Trang, một cô gái khiếm thính xinh xắn, mạnh mẽ cùng anh đồng hành dự án. Vậy là quán lần lượt tiếp nhận những nhân viên khiếm thính đầy nhiệt huyết, tạo ra một phong cách phục vụ đặc biệt trong một không gian ấm áp.

Nhân viên khiếm thính hướng dẫn và phục vụ khách tại quán. Ảnh: DIỆU QUÍ

Những nhân viên đặc biệt

Dù khiếm thính nhưng những nhân viên ở đây đều linh hoạt trong phục vụ. Nụ cười là nét dễ bắt gặp nhất trên gương mặt họ. Họ dùng các ký hiệu bằng tay thoăn thoắt như múa. Họ còn trò chuyện với khách đến quán bằng ánh mắt, nụ cười và bằng cả trái tim khát khao được hòa nhập vào xã hội đầy chở che và bao dung.

Xuân Nguyên (24 tuổi), nam nhân viên khiếm thính của quán, chia sẻ thông qua ngôn ngữ ký hiệu: “Khó khăn lớn nhất đối với bản thân tôi là làm cách nào tốt nhất để khách có thể dễ dàng hiểu những gì mình muốn nói”.

Còn Hồng Châu (28 tuổi), nữ nhân viên khiếm thính duy nhất của quán, thì tâm sự: “Tôi yêu công việc hiện tại. Tôi cố gắng kiếm tiền để có thể tự lo được cho bản thân, không trở thành gánh nặng cho gia đình”.

Những nhân viên khiếm thính ở đây như Xuân Nguyên và Hồng Châu như một minh chứng sống động cho chân lý: Ai cũng có quyền được lao động và được hạnh phúc.

Duy trì dự án vì người khiếm thính

Vật chất có mất cũng làm lại được nhưng nếu dự án này mất thì các bạn khiếm thính sẽ gặp khó khăn. Cho nên một khi còn một em khiếm thính thì tôi còn duy trì dự án này bằng mọi cách.

Anh VÕ THÀNH LUÂN, chủ quán 

Sáng tạo cách phục vụ

Quán không có bảng giá đồ uống. Khách gọi đồ uống bằng cách dùng các que màu đen, cam, đỏ, xanh, vàng, tím. Chẳng hạn, nếu chọn que màu xanh, khách sẽ được phục vụ loại thức uống tương ứng màu xanh trong bảng thực đơn.

Những người từng đến đây đều rất thích thú với cách gọi món độc đáo này. Bởi khoảng cách tưởng rất lớn giữa các nhân viên khiếm thính với khách nay bỗng dưng bé lại bằng vài que màu, thậm chí chỉ bằng một nụ cười, một ánh mắt bao dung và yêu thương.

Cách chọn thức uống đã lạ, cách tính tiền lại càng lạ. Khách sẽ tự đánh giá sự hài lòng, hạnh phúc của mình để gửi tiền cho quán. Mặc dù với cách tính tiền này, chủ quán chấp nhận rủi ro ở chỗ nếu đa số khách trả tiền và nhiều người cho thấy họ rất hạnh phúc thì cũng có vài khách không chỉ “quên” thanh toán mà còn “chôm” luôn thùng tiền của quán.

Lần đầu đến với quán, chị Trâm (quận 1) cho biết: “Tôi đang đi bộ ngang qua thì vô tình thấy ban công quán xinh quá nên ghé vào. Không gian ở đây rất nhẹ nhàng, dễ thương, phục vụ tốt lắm. Vì thích mọi thứ ở đây nên tôi sẵn sàng trả tiền nhiều hơn một chút so với những chỗ khác”.

Còn chị Huyền (quận Bình Thạnh), khách hàng thân thuộc của quán, chia sẻ: “Tôi đến đây nhiều lần rồi. Vào đây tôi cảm thấy rất yên tĩnh, ấm áp, nhân viên phục vụ rất lễ phép. Mọi thứ khiến tôi rất hài lòng”.

Cách tốt để khách động viên nhân viên khiếm thính

Với mong muốn hiểu được khách của mình, quán trang bị những mảnh giấy để khách có thể để lại lời nhắn, cảm nhận bản thân và dán lên tường. Những lời yêu thương của những người đã đặt chân đến quán phủ kín cả một góc, đó cũng là động lực để tiếp thêm năng lượng, niềm vui cho những bạn trẻ khiếm thính làm việc ở đây. 

Đừng bỏ lỡ

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

(PLO)- Sau 50 năm mang tên Bác, TP.HCM không chỉ ghi dấu bằng tốc độ đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế, mà còn từng bước hoàn thiện hệ thống chăm lo người dân. Từ giáo dục, y tế đến an sinh xã hội, thành phố đang mở rộng các chính sách và mô hình phục vụ, hướng tới nâng cao chất lượng sống và mức độ thụ hưởng của nhân dân.

Đọc thêm

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

(PLO)- Theo TS.LS Phan Trung Hoài, TS.LS Phan Đăng Thanh, nhà báo Lê Thọ Bình, luật sư Nguyễn Minh Tâm và những người góp sức xây dựng báo Pháp Luật TP.HCM qua nhiều thời kỳ thì các bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc.

Vinamilk đồng hành cùng Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII

Vinamilk đồng hành cùng Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII

(PLO)- Sáng 25-6, phiên trọng thể Đại hội đại biểu toàn quốc Đoàn TNCS Hồ Chí Minh lần thứ XIII, nhiệm kỳ 2026-2031 diễn ra tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia (Hà Nội), với sự tham dự của 786 đại biểu đại diện cho hơn 21,6 triệu đoàn viên, thanh niên Việt Nam trong và ngoài nước.

Bài 2: Hiểm nguy rình rập và nỗi lo tương lai

Bài 2: Hiểm nguy rình rập và nỗi lo tương laiLENS

(PLO)- Đằng sau những nhóm "xiếc lửa" đường phố là những khóe môi lở loét vì khói dầu, là nỗi sợ hãi và "luật ngầm" phân chia địa bàn, nộp tiền cho những kẻ “chăn dắt” đứng sau.