Quá sai trái, khởi tố ngay đi!

(PL)- Tin nổi không? Ở hai thành phố lớn chứ không phải ở vùng sâu vùng xa, mua nhà hợp pháp, đã được giao nhận đàng hoàng nhưng chưa kịp dọn vào ở thì bị nhiều người phá khóa, chiếm dụng suốt một, hai năm trời. 

Cũng ngần ấy năm, hai chủ sở hữu nhà hợp pháp liên tục kêu cứu nhưng các cơ quan pháp luật ở địa phương đã không xử lý gì.

Trong hai trường hợp được báo Pháp Luật TP.HCMphản ảnh, công an, viện kiểm sát cấp quận, thành phố đều đưa ra một lý do chung. Đó là hành vi sai phạm của những người tự ý chiếm giữ nhà tuy có dấu hiệu phạm tội “xâm phạm chỗ ở của người khác” theo Điều 158 Bộ luật Hình sự (BLHS) nhưng không thể truy cứu họ tội này. Bởi lẽ các chủ sở hữu nhà chưa ở nhà ấy
ngày nào.

Từ đó, nhiều người có thẩm quyền ở quận 6 (TP.HCM) cho rằng chỉ có thể xử lý hành chính những người chiếm giữ nhà. Tuy nhiên, chỉ có thể xử lý hành chính về việc họ đã không thực hiện đúng quy định về thông báo lưu trú, khai báo tạm vắng và không xuất trình CMND khi có yêu cầu kiểm tra. Tức việc phạt hành chính này (nếu có) không có dính dáng đến việc xâm nhập, chiếm giữ nhà người khác. Có vẻ sát hơn là xử lý hành chính về hành vi sử dụng trái phép tài sản của người khác nhưng hiện vi phạm này đã hết thời hiệu xử phạt.

Sau cùng, nhiều người có quyền hạn ở quận 6 cho là chủ nhà nên khởi kiện để được giải quyết quyền lợi. Thử hỏi, chủ nhà có làm theo hướng dẫn này được không, nội dung tranh chấp sẽ là gì, người bị kiện gồm có ai… khi giữa chủ nhà với những người chiếm giữ nhà trái phép không có bất kỳ quan hệ, giao dịch dân sự nào?

Nhà, đất số 111 Bà Hom (quận 6, TP.HCM) đang bị xâm chiếm nhưng các cơ quan tố tụng vẫn chưa xử lý dứt điểm. Ảnh: CÙ HIỀN

Vậy rốt cuộc những người vô cớ bị tước đoạt quyền sở hữu nhà sẽ phải chịu thiệt thòi suốt đời vì sự bất lực của pháp luật cùng sự bó tay của bộ máy thực thi hay sao?

Theo chúng tôi, pháp luật không bất lực mà chính các cơ quan chức năng đang tự trói tay mình khiến vi phạm bị kéo dài tựa như một sự thách thức
công lý.

Ý kiến cụ thể có thể khác nhau nhưng rõ ràng các cơ quan đều cùng nhìn thấy đã có hành vi vi phạm pháp luật xảy ra nên mới bỏ công bàn bạc cách thức xử lý. Dễ thấy ngay là đã có sự xâm nhập trái pháp luật chỗ ở của người khác, chiếm giữ chỗ ở của người khác. Cũng có người cho là đã có hành vi sử dụng trái phép tài sản của người khác... Và như thế, một khi đã xác định có vi phạm pháp luật thì chính quyền bắt buộc phải xử lý vi phạm theo chức trách, nhiệm vụ của mình, nếu đến mức xử lý hình sự thì phải xử lý hình sự.

Đối với việc sử dụng trái phép tài sản của người khác, từ cấu thành tội phạm và thực tiễn xử lý thì có thể thấy rằng các cơ quan không thể xử lý hành chính (ngay cả khi còn thời hiệu xử phạt) hay hình sự những người đã phá khóa, chiếm dụng nhà của người khác về hành vi này.

Cần lưu ý, sử dụng trái phép tài sản của người khác phải là vì vụ lợi mà tự ý khai thác giá trị sử dụng của tài sản mặc dù không có quyền sử dụng đối với tài sản đó mà không nhằm mục đích chiếm đoạt, chiếm hữu tài sản đó làm của riêng. Nếu tài sản có trị giá từ 100 triệu đồng trở lên (hoặc có một số dấu hiệu khác theo yêu cầu của Điều 177 BLHS) thì bị xử lý hình sự; nếu trị giá dưới mức quy định đó thì xử lý hành chính.

Ở các trường hợp được nêu, những người vi phạm ngoài việc tự ý khai thác giá trị sử dụng nhà thì còn đang chiếm hữu nhà. Vì lẽ này, họ không vi phạm điều luật về việc đã sử dụng trái phép tài sản của người khác.

Bằng phép loại trừ thì chỉ còn các hành vi xâm nhập trái pháp luật, chiếm giữ chỗ ở của người khác là cần phải được xem xét đến. Do các hành vi này không có trong pháp luật về hành chính nên chúng chỉ có thể bị xem xét, xử lý hình sự về tội xâm phạm chỗ ở của người khác theo Điều 158 BLHS hiện hành.

Phải thống nhất rằng cấu thành tội phạm này chỉ đề cập “chỗ ở” cùng các hành vi vi phạm như “chiếm giữ chỗ ở” (điểm c khoản 1); “xâm nhập trái pháp luật chỗ ở của người khác” (điểm d khoản 1)…

Về khái niệm “chỗ ở”, khoản 9 Điều 2 Luật Xử lý vi phạm hành chính quy định: “Chỗ ở là nhà ở hoặc nhà khác mà công dân sử dụng để cư trú; chỗ ở thuộc quyền sở hữu của công dân hoặc được cơ quan, tổ chức, cá nhân cho thuê, cho mượn, cho ở nhờ theo quy định của pháp luật”. Nói gọn thì chỗ ở là nhà ở mà người dân được quyền sở hữu hoặc được cho mượn, cho thuê,
cho ở nhờ.

Tính ra, Điều 158 BLHS và Luật Xử lý vi phạm hành chính đều yêu cầu khá đơn giản về “chỗ ở” và không hề đòi hỏi “chỗ ở” đó phải luôn là nơi người dân có ở trên thực tế.

Vậy vì sao các cơ quan pháp luật ở hai địa phương còn lạc đề khi viện dẫn một điều luật của Luật Cư trú có nội dung điều chỉnh khác để tự cho là người bị hại của tội xâm phạm chỗ ở của người khác phải có thời gian ở trong căn nhà đó? Rồi nếu họ chưa ở ngày nào (trong khi họ vì bị cản trở trái pháp luật nên đã không thể vào ở…) thì các cơ quan lại không đồng ý xử lý hình sự những người có liên can.

Sẽ tiếp tục là phi lý khi luật quy định một nhưng các cơ quan tố tụng lại thêm hai, ba... gây bất lợi cho những người biết tuân thủ luật (mua nhà hợp pháp, tin tưởng chờ các cơ quan pháp luật xử lý nghiêm người xâm nhập, chiếm giữ trái phép nhà chứ không tự ý thay trời hành đạo...). Vì vậy, nhất định những hành vi đã thỏa mãn dấu hiệu phạm tội phải bị truy cứu trách nhiệm hình sự chứ không nên trì hoãn, dùng dằng.

Đừng bỏ lỡ

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

(PLO)- Theo TS.LS Phan Trung Hoài, TS.LS Phan Đăng Thanh, nhà báo Lê Thọ Bình, luật sư Nguyễn Minh Tâm và những người góp sức xây dựng báo Pháp Luật TP.HCM qua nhiều thời kỳ thì các bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc.

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

(PLO)- Sau 50 năm mang tên Bác, TP.HCM không chỉ ghi dấu bằng tốc độ đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế, mà còn từng bước hoàn thiện hệ thống chăm lo người dân. Từ giáo dục, y tế đến an sinh xã hội, thành phố đang mở rộng các chính sách và mô hình phục vụ, hướng tới nâng cao chất lượng sống và mức độ thụ hưởng của nhân dân.

Đọc thêm

Lý, tình vụ nhạc sĩ Minh Khang và anh tài xế

Lý, tình vụ nhạc sĩ Minh Khang và anh tài xế

(PLO)- Rất nhiều người tin rằng sẽ chẳng có vụ kiện nào xảy ra nhưng nếu có một cái chủ động bắt tay từ người sai trước - rồi đôi bên xin lỗi, bỏ qua cho nhau thì đó sẽ là một cái kết đẹp.

Đừng để dính án tù vô duyên, lãng nhách!

Đừng để dính án tù vô duyên, lãng nhách!

(PLO)- Vụ việc ông Nguyễn Viết Linh bị khởi tố vì hành vi “khóa xe” người khác là lời nhắc nhở nghiêm khắc về văn hóa ứng xử và sự thượng tôn pháp luật trong xã hội hiện đại.

Thuốc nào đặc trị nạn thực phẩm bẩn?

Thuốc nào đặc trị nạn thực phẩm bẩn?

(PLO)- Dù hệ thống pháp luật đã khá đầy đủ và nghiêm khắc nhưng nạn thực phẩm bẩn vẫn tồn tại, và đã đến lúc cần có toa thuốc đặc trị để bảo vệ sức khỏe người dân.

100 bị cáo và tận cùng của sự vô cảm!

100 bị cáo và tận cùng của sự vô cảm!

(PLO)- Khi niềm tin bị đánh cắp và khi con người không biết phải tin vào thực phẩm nào thì những người gây ra tội ác ấy xứng đáng phải bị trừng trị thích đáng.

Để người dân mạnh dạn sinh con

Để người dân mạnh dạn sinh con

(PLO)- Biện pháp hỗ trợ tài chính và ưu tiên mua nhà ở xã hội thực sự “chạm” đến nhu cầu của người dân nhưng thực thi nó ra sao để thực sự tạo động lực sinh đẻ là vấn đề đáng quan tâm.

Bảo vệ quan tòa!

Bảo vệ quan tòa!

(PLO)- Cơ chế bảo vệ thẩm phán không chỉ là biện pháp bảo đảm an toàn nghề nghiệp, mà còn là cơ chế bảo vệ tính độc lập tư pháp, một nền tảng không thể thiếu để bảo đảm công lý và niềm tin của nhân dân đối với tòa án.

Kỹ thuật IVF và bước tiến lớn về pháp lý

Kỹ thuật IVF và bước tiến lớn về pháp lý

(PLO)- Với chính sách mở rộng quyền sinh sản hợp pháp cho phụ nữ độc thân kết hợp quy định sinh đủ hai con trong độ tuổi lý tưởng sẽ được thưởng tiền đã cho thấy Nhà nước ta rất chú trọng đến vấn đề khuyến khích sinh sản.