Ngôi chùa mang tên… Tây

(PL)- Ở Sài Gòn không có những ngôi chùa xưa thật xưa như Hà Nội. Trong Gia Định Thành Thông Chí của Trịnh Hoài Đức soạn vào đầu triều Minh Mạng và Đại Nam Nhất Thống Chí soạn vào đời Tự Đức có viết về một số chùa chiền ở Sài Gòn.

Lâu nhất có lẽ là chùa Giác Lâm (hiện ở đường Lạc Long Quân, quận Tân Bình) do một người Minh Hương là Lý Thụy Long quyên góp và xây dựng vào năm 1774. Chùa Kim Chương, lập năm Ất Hợi 1755. Rồi chùa Khải Tường, chùa Kiểng Phước, chùa Cây Mai…

Qua chiến tranh và dưới sự tàn phá của quân Pháp, chùa còn chùa mất. Quân Pháp thường đóng quân trong chùa, dùng chùa như một cơ quan chỉ huy hay công sự. Bọn thực dân Pháp đã thiết lập một “Chiến tuyến chùa miễu” (Ligne des Pagodes) gồm chùa Khải Tường, đền Hiển Trung, chùa Kiểng Phước và chùa Cây Mai. Những chùa này đều trở thành đồn lũy, bọn lính Pháp tha hồ tung hoành, bố trí như trại nhỏ, bên ngoài quân sĩ tới lui để bắt giết những kẻ bị tình nghi (theo Sơn Nam). Các ngôi chùa này đều có điểm chung là được đặt tên bằng chữ Hán hoặc chữ Việt.

Bài viết này tôi muốn nói đến một ngôi chùa khá đặc biệt. Một ngôi chùa được gọi bằng tên Tây nhưng lại chẳng phải do người Pháp xây. Thực dân Pháp chỉ phá chùa là chính chứ không thích cho dân chúng xây thêm chùa! Trước khi nhắc đến ngôi chùa này, tôi muốn quay về thời Sài Gòn hồi Chiến tranh thế giới lần thứ nhất. Khoảng năm 1914-1918, bọn thực dân ở Đông Dương nói chung, Nam Bộ nói riêng đã đặt ra quy chế lính thợ (ONS) để làm những dịch vụ hậu cần cho quân đội Pháp đang đánh Đức. Dân chúng, thanh niên trai tráng bị bắt buộc đi tùng chinh, dưới khẩu hiệu đầy oanh liệt “Rồng Nam phun đổ Đức tặc”. Bị bắt đi làm lính thợ, đau xót vì cảnh phân ly vợ chồng, trong dân chúng đã truyền miệng một bài vè dân gian:

 Tui nghe nhà nước mộ dân, những lo những sợ chín phần mười em ơi/ Anh đi ra mặt biển chân trời, ơn cha nghĩa mẹ hai nơi chưa đền/ Dầu mà ông Tây bắt làm phên, nhứt thắng nhì bại, không quên cái nghĩa sinh thành/ Xói (?) em vò võ một mình, anh đi ra biển thẳm non xanh tư bề/ Vai mang khẩu súng, lưng giắt lưỡi lê/ Thôi em bồng con dại lui về mần ăn/ Ví dầu anh có mần răng, nơi mô xứng gió vừa trăng em đã đành/ Phận anh thập tử nhứt sanh/ trên trời mây đen kịt, dưới nước xanh dờn dờn/ Tứ bề sóng bổ như sơn, đau lòng xót dạ nhiều cơn lắm bớ nàng/ Trăm lạy ông trời đặng chữ bình an/ Đóng lon chức đội về làng hiển vinh… Xuống tàu, ông sứ lựa được rồi, mề rô (numero) ông sứ phát, ra ngồi thở than/ Bạc chín chục đồng nhà nước phát ra, em đem về mua trâu, thuê đất, làm nhà nuôi con/ Chúc hai bên cha mẹ vuông tròn, phận anh đây như khúc gỗ trôi giữa biển.

Đọc bài vè này thấy cả một sự sầu thảm, chưa đi mà như “đã chết trong lòng một ít” vì họ đi chỉ để làm “phên” (vách) đỡ đạn cho Pháp, khóc rưng rức với vợ con, dặn dò, trối trăng trước vì ra đi kể như là “chìm tàu”. Rồi có vụ tàu chìm thật.

Mãn hạn có hai người thợ Việt được trở về Sài Gòn trên tàu thủy của quân đội Pháp. Khi tàu chạy ngang vùng Ả Rập (biển đỏ), máy bay Đức truy nã oanh kích, tàu chìm. Hai người lính thợ lội dưới biển cầu nguyện Phật bà Quan Âm nếu còn sống sẽ xây chùa để thờ phượng. Chắc lòng thành của hai người lính thợ này được trời Phật chiếu cố nên sau đó họ được một chiếc tàu Pháp khác vớt, đưa về Sài Gòn bình an vô sự.

Hồi ký của nhà văn Sơn Nam cho biết hai người ấy khi trở về đã cùng nhau xây một ngôi chùa thờ Phật bà Quan Âm, được bà con sống xung quanh ngôi chùa gọi bằng một cái tên rất là… ngoại ngữ: chùa Mạch Lô (matelo - lính thủy).

Ngôi chùa ấy là ngôi chùa cuối cùng mà hòa thượng Thích Quảng Đức trụ trì trên đường Nguyễn Huệ (tỉnh Gia Định).

Đó là chùa Quan Thế Âm, đường Thích Quảng Đức (Phú Nhuận, TP.HCM) hiện nay!

Đừng bỏ lỡ

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

(PLO)- Theo TS.LS Phan Trung Hoài, TS.LS Phan Đăng Thanh, nhà báo Lê Thọ Bình, luật sư Nguyễn Minh Tâm và những người góp sức xây dựng báo Pháp Luật TP.HCM qua nhiều thời kỳ thì các bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc.

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

(PLO)- Sau 50 năm mang tên Bác, TP.HCM không chỉ ghi dấu bằng tốc độ đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế, mà còn từng bước hoàn thiện hệ thống chăm lo người dân. Từ giáo dục, y tế đến an sinh xã hội, thành phố đang mở rộng các chính sách và mô hình phục vụ, hướng tới nâng cao chất lượng sống và mức độ thụ hưởng của nhân dân.

Đọc thêm

Giải tỏa, di dời: Mừng và lo

Giải tỏa, di dời: Mừng và lo

(PL)- TP.HCM vừa quyết định sẽ di dời hơn 26.000 dân sinh sống trên bờ nam kênh Đôi, thuộc bảy phường của quận 8 trong bốn năm tới để cải tạo môi trường và mở rộng đường giao thông ven kênh thông thoáng hơn.
Thôi nhé Tax ơi…

Thôi nhé Tax ơi…

(PL)- Vào sáng 12-10-2016, thương xá Tax với gương mặt cũ hơn 100 năm gắn với TP này bắt đầu bị dỡ bỏ để xây dựng trung tâm thương mại - dịch vụ - văn phòng - khách sạn Satra-Tax Plaza…
Chuyện dài an toàn thực phẩm

Chuyện dài an toàn thực phẩm

(PL)- Thời gian qua trên các phương tiện truyền thông liên tục đăng tải chuyện vệ sinh an toàn thực phẩm. Đến cả Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã vi hành xuống thăm vườn rau an toàn và ăn phở.
Bún chửi và thái độ AQ

Bún chửi và thái độ AQ

(PL)- Có lần tôi đưa người bạn đất Bắc đi đến một ngôi chợ nhỏ để mua quà bánh phương Nam về tặng bạn bè, gia đình.
Tình người Sài Gòn trong mưa lũ

Tình người Sài Gòn trong mưa lũ

(PL)- Trong tình cảnh “ngập xe kẹt nước” mới thấy đẹp sao tình người Sài Gòn thể hiện qua hành động hết lòng giúp đỡ người gặp khó khăn, hoạn nạn trong mưa gió.
Đô thị vùng trũng

Đô thị vùng trũng

(PL)- Lạ lùng, mỗi khi bị “ngập trọn” trong cơn mưa, tôi lại nhớ về con đường nhỏ trong Chợ Lớn thời thơ ấu của mình!
Sống ảo, chết thật

Sống ảo, chết thật

(PL)- Vài hôm trước, có clip lan truyền trên mạng xã hội cảnh một thanh niên đứng bên bờ kênh Tân Hóa, tay cầm smartphone tự quay clip, tay cầm chai xăng đổ trên người, bật quẹt châm lửa đốt rồi nhảy xuống kênh chỉ vì được 40.000 dân mạng bấm nút “like”.
Đi ngang chợ Đũi và nhớ…

Đi ngang chợ Đũi và nhớ…

(PL)- Nằm ở góc đường Cách Mạng Tháng Tám - Võ Văn Tần (trước là Lê Văn Duyệt - Trần Quý Cáp) hiện nay là một ngân hàng to, một quán cà phê thời thượng.
Ai bún bì… hông…

Ai bún bì… hông…

(PL)- Hồi cuối năm 75 nhà tôi ở một con đường gần Lăng Cha Cả. Con đường nhỏ nhưng dài, hai bên là dãy nhà phố xen lẫn những biệt thự kín cổng nhưng tường không cao, thường là hàng rào bông giấy xanh mướt rợp hoa đỏ hoa tím.
Nỗi khổ tin đồn thực hư lẫn lộn

Nỗi khổ tin đồn thực hư lẫn lộn

(PL)- Chưa bao giờ người dân phải sống chung với nhiễu loạn thông tin trên các trang mạng cùng nhiều tin đồn lẫn lộn thực hư như hiện nay.
Xây dựng... văn hóa đi bộ

Xây dựng... văn hóa đi bộ

(PLO)- Hà Nội vừa đưa 26 tuyến phố quanh hồ Gươm thành những phố đi bộ. Nhiều trò chơi dân gian, sinh hoạt văn nghệ trên các phố đi bộ càng thu hút mọi người, nhất là du khách.
Chuyện đi học của con tôi…

Chuyện đi học của con tôi…

(PL)- Có lẽ thừa hưởng gen gia truyền (đừng tưởng gia truyền là ngon nhé) nên thằng con của tôi muôn vàn học dốt. Học dốt từ bậc tiểu học cho đến trung học cơ sở lẫn phổ thông!
Người Sài Gòn ngồi quán

Người Sài Gòn ngồi quán

(PL)- Có thể nói không ngoa, ngồi quán là phong cách sống của người Sài Gòn. Bất kể nguồn gốc xuất xứ từ đâu đến, dù giàu dù nghèo, đã là người Sài Gòn thì hầu như không thể không ngồi quán.
Chuyện học thêm ngày xưa

Chuyện học thêm ngày xưa

(PL)- Không phải gần đến ngày khai giảng “chính thức” tôi lại mượn ý bài Tôi đi học của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi chỉ muốn nói đến cái sự học… dốt của mình.
Học sớm nửa vời

Học sớm nửa vời

(PL)- Chuyện cho các cháu học sớm để làm quen lớp học, thầy cô, bạn bè trước khi chính thức bước vào năm học mới cũng tốt nhưng nhiều bậc cha mẹ khốn khổ vì chuyện đưa đón con trong những ngày “học nháp” tan học trái giờ!
Một thế hệ không cam chịu

Một thế hệ không cam chịu

(PL)- Xu hướng bây giờ đã khác, giới trẻ ngày nay không cam chịu nghèo mà nhất quyết vươn lên làm giàu.
Hình như họ đã quên Gia Định?

Hình như họ đã quên Gia Định?

(PL)- Gia Định đâu phải là nơi nào xa lắc mà nó chính là một vùng đất rộng lớn bao gồm cả Sài Gòn - Chợ Lớn và một phần của Định Tường xưa, tên gọi Phiên Trấn Dinh.