(PLO)- Những người mẹ xứng đáng được trả lương cao nhất.
Tôi nhớ trong một cuộc thi hoa hậu, ở phần thi ứng xử, một câu hỏi được đặt ra: "Nghề nào xứng đáng được hưởng lương cao nhất, vì sao?".
Thí sinh (cũng là người đăng quang hoa hậu sau đó) trả lời đó là nghề mẹ, người mẹ xứng đáng nhất với điều này. Lương không chỉ là tiền mà còn là tình yêu và sự tôn trọng.
Câu trả lời đã chinh phục hoàn toàn ban giám khảo và cả tôi. Tôi chưa làm mẹ, không thể thấu hết nghề mẹ như thế nào, nhưng nhìn mẹ tôi, tôi biết có trả bao nhiêu cũng không hết.
Mẹ và con
Mẹ tôi hiền lắm, rất hiếm khi cãi vã với ai. Mẹ bán rau trong chợ nhỏ ở quê, mỗi ngày kiếm vài chục ngàn nuôi con khôn lớn. Ba mẹ tôi là nông dân, gia đình không mấy khá giả, nhưng mẹ vẫn luôn khuyên tôi: "Ráng học nghe con, học kiếm nghề gì làm chứ đừng làm nông như ba mẹ cực lắm".
Suốt thời tôi còn nhỏ, mẹ chỉ cho tôi đi học, ít khi sai làm việc gì. Tiền dành dụm mẹ cũng chỉ để lo cho tôi ăn học.
Lúc thi chuyển cấp (từ lớp 9 lên lớp 10), tôi đậu vào trường chuyên ở tỉnh. Cái trường mà người ta nói tỷ lệ đậu đại học cao lắm. Tôi học được vài ngày thì không chịu đi học nữa, nói muốn về trường bình thường, ở gần nhà. Ba giận lắm. Còn mẹ không nói gì. Tôi chỉ biết khóc, thủ thỉ với mẹ.
Mấy ngày sau, ba bỏ mặc không lo. Mẹ suy nghĩ nhiều, rồi mẹ bắt xe dắt tôi ra rút hồ sơ. Thầy (người giải quyết hồ sơ) bảo: "Một khi rút hồ sơ, về quê không nhận là ở đây cũng không thể xin nhập lại được". Mẹ nhìn tôi ngậm ngùi: "Nó không chịu học ở đây, thôi thầy cứ cho tui rút, để nó về nhà đi học".
Rút hồ sơ xong, mẹ tất bật về thẳng trường gần nhà. Ban đầu trường nói không nhận. Ánh mắt mẹ buồn bã, giọng mẹ năn nỉ. Sau một hồi thì họ nhận. Mẹ mừng rơi nước mắt, còn tôi cảm thấy mình như đứa con bất hiếu. Tôi hứa với mẹ: "Con sẽ ráng học, học ở đâu con cũng sẽ thi đỗ đại học".
Rồi tôi đỗ đại học, lúc này tôi không còn nhút nhát như xưa. Tôi nói mẹ không cần ai dẫn con vô nhập học, con tự lo được, rồi mua vé tàu và một mình vô Sài Gòn.
Còn mẹ vẫn thế, vẫn chăm chỉ làm lụng để hàng tháng gửi tiền cho tôi ăn học. Hồi đó, mẹ vẫn chưa biết đi xe máy, mẹ lủi thủi đạp xe đạp xuống đường lớn để gửi tiền vào Sài Gòn.
Đến khi tôi tốt nghiệp, ngạc nhiên khi thấy mẹ vẫn giữ nguyên xấp biên lai gửi tiền ở ngân hàng. Mỗi lần tôi về, mẹ đem ra cười và bảo: "Tiền tui nuôi cô ăn học đây, tui giữ lại để sau này cô phải trả cho mẹ". Mẹ nói vậy chứ đến khi tôi làm ra tiền, muốn "trả thiệt" thì mẹ lại bảo: "Nuôi con mà ai tính công hay kể lể cô ạ".
Mẹ cực mấy cũng không bao giờ than vãn hay kể lể vì cho tôi ăn học mà phải bán gì, nợ nần hay cực khổ ra sao?
Lúc tôi đi học, mẹ cũng vay tiền (gói hỗ trợ sinh viên). Mới ra trường, công việc còn bấp bênh và tôi còn học thêm, tôi vẫn hay nói mẹ cứ để đó sau này con làm con trả. Ấy vậy mà không biết mẹ dành dụm từ khi nào, một hôm mẹ nói tôi chở xuống ngân hàng. Nhìn mẹ cầm xấp tiền với những tờ tiền rất cũ, tôi biết mẹ đã để dành từ rất lâu. Trả xong tiền ngân hàng, mẹ bảo hết nợ cô rồi nhé, tự nhiên khóe mắt tôi cay cay.
Rồi tôi có chồng, sợ mẹ không có tiền lo liệu, muốn mua ít vàng để mẹ cho mình. Mẹ chối đây đẩy, mẹ nói mẹ có nghèo nhưng phần cho con khi lấy chồng mẹ dành dụm từ lâu. Nhà trai đi tiền lo đám, ba mẹ cũng cho lại vợ chồng tôi. Mẹ nói mẹ nuôi con được, bấy nhiêu mẹ lấy làm gì.
Ngày cưới, sợ tôi buồn, mẹ không khóc. Cho đến lúc ra về (nghe dì kể) mẹ khóc. Mẹ nói với dì, sinh nó ra không nghĩ nó có chồng xa vậy, rồi không biết nhà chồng đối xử có tốt với nó không? Lúc gây gổ có ai bênh không? Phải chi nó có chồng gần, có thể chạy về nhà mẹ đẻ… Mẹ ngậm ngùi lắc đầu "xa quá…".
Đám xong, tiền đám khách của mẹ cũng cho tôi nốt, nói lấy đó mà trang trải con ạ.
Đến giờ, mẹ vẫn vậy, ăn uống cực kỳ tiết kiệm. Mẹ không son phấn cũng chẳng chưng diện, không dám mua đồ ăn ngon. Nhưng khi có tôi về, mẹ lại không tiếc tiền mua nhiều đồ ăn. Mẹ nói cô ở trong đó ít khi được ăn đồ ở quê, cô ăn gì mẹ mua. Mẹ biết tôi khó ngủ, hay dậy muộn nên lúc nào cũng mua đồ ăn sáng để sẵn.
Mẹ là vậy, quanh năm cũng không thấy sắm cho mình bộ quần áo mới. Đồ mẹ mặc đa số là tôi mua. Mà mỗi lần mua lúc nào mẹ cũng nói, cô mua chi tốn tiền vậy, mẹ ở nhà chứ có đi đâu đâu. Đưa mẹ đi ăn hay đi chơi ở đâu, lúc nào mẹ cũng hỏi: chỗ này mắc không con, sao mẹ thấy chỗ này tốn tiền quá?
Lâu lâu tôi cũng biếu mẹ tiền, nói mẹ lớn tuổi rồi đừng có tiết kiệm quá, mẹ muốn ăn gì cứ mua. Nhưng rồi mẹ lại lén lút để dành. Khi tôi hỏi đến, mẹ lại nói mẹ già rồi ăn có nhiêu, mẹ để dành, mẹ có bệnh cũng có tiền lo, không phiền đến các con. Bởi vậy, ai nói mẹ hà tiện là tôi... không tha. Ừ thì mẹ hà tiện đó nhưng hà tiện với bản thân, và mẹ có hà tiện cũng chẳng hại đến ai.
Mẹ rất muốn vợ chồng tôi về chơi, nhưng mỗi lần tôi nói chuẩn bị về, mẹ lại cản. Mẹ bảo đi lại tốn kém quá hay thôi đừng về, cô có chồng rồi để tiền đó dành dụm làm ăn.
Tết lì xì cho mẹ, mẹ cũng không chịu lấy. Mẹ cứ nói mẹ lo được, cô giữ lấy mà lo cho con cái sau này…
Mẹ bệnh mẹ rất ít khi nói, mẹ giấu bởi "nói chi tụi nó ở xa tụi nó lo". Mỗi khi nghe mẹ đau, muốn gửi mẹ ít tiền để mẹ trả tiền thuốc thang, mẹ lại gạt đi: "Cô khéo lo, mẹ có tiền để dành đây, khi nào hết tiền mẹ sẽ gọi cô". Mẹ nói thế nhưng chẳng bao giờ gọi.
Nhiều khi nghĩ thấy buồn, lấy chồng xa không ở gần cha mẹ. Muốn nấu cho mẹ miếng cơm, rửa cái chén hay quét cái nhà cũng chẳng thể làm được, chứ đừng nói đến những việc lớn lao.
Nghe câu hát "mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con phải mồ côi" mà xót. Mỗi năm về quê, gặp cha mẹ được một, hai lần. Càng ngày cha mẹ càng lớn tuổi, không biết còn gặp được mấy lần?
(PLO)- "Ban đầu, tôi tính ở lại Sài Gòn ăn tết. Tuy nhiên, khi biết tin được tặng vé xe, tôi quyết định sẽ về. Hai đứa con biết tin vui lắm. Tụi nhóc nói: "Con không cần quà, con chỉ cần mẹ thôi”.
(PLO)- Hành trình 36 năm khép lại nhưng những dấu ấn mà báo Pháp Luật TP.HCM để lại trong lòng giới chuyên gia và bạn đọc sẽ còn tiếp nối bằng những giá trị tốt đẹp đã được bền bỉ vun đắp qua nhiều thế hệ.
(PLO)- Theo TS.LS Phan Trung Hoài, TS.LS Phan Đăng Thanh, nhà báo Lê Thọ Bình, luật sư Nguyễn Minh Tâm và những người góp sức xây dựng báo Pháp Luật TP.HCM qua nhiều thời kỳ thì các bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc.
(PLO)- Sau 50 năm mang tên Bác, TP.HCM không chỉ ghi dấu bằng tốc độ đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế, mà còn từng bước hoàn thiện hệ thống chăm lo người dân. Từ giáo dục, y tế đến an sinh xã hội, thành phố đang mở rộng các chính sách và mô hình phục vụ, hướng tới nâng cao chất lượng sống và mức độ thụ hưởng của nhân dân.
(PLO)- Trong hành trình phát triển của TP.HCM suốt 50 năm qua, bên cạnh tăng trưởng kinh tế hay mở rộng hạ tầng đô thị, an sinh xã hội luôn là một trong những trụ cột được TP đặc biệt chú trọng.
(PLO)- Ban Tổ chức Chương trình An cư cùng Người lao động ký biên bản ghi nhớ với đối tác MDS Land & Living để đồng hành, chia sẻ và hỗ trợ, có thêm các giải pháp an cư bền vững cho người lao động.
(PLO)- Hiếm có vùng đất nào được thiên nhiên ban tặng những giá trị thiên nhiên bằng một tổ hợp du lịch độc đáo nối liền như Tà Kóu – Bưng Thị- Kê Gà (tỉnh Lâm Đồng).
(PLO)- Hình ảnh bé 4 tuổi ở Hà Tĩnh tham gia chạy bộ 2km cùng bố, hưởng ứng tháng hành động phòng, chống ma túy năm 2026 được hàng ngàn người chia sẻ, lan toả...
(PLO)- Tình trạng trẻ em ngậm dầu hỏa thổi lửa xin tiền trên đường phố có nhiều dấu hiệu nghi vấn về phân chia địa bàn, đưa đón, giám sát, thu tiền và các chuyên gia pháp lý cho rằng cần khẩn trương làm rõ có hay không hành vi bóc lột sức lao động trẻ em để trục lợi.
(PLO)- Sáng 25-6, phiên trọng thể Đại hội đại biểu toàn quốc Đoàn TNCS Hồ Chí Minh lần thứ XIII, nhiệm kỳ 2026-2031 diễn ra tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia (Hà Nội), với sự tham dự của 786 đại biểu đại diện cho hơn 21,6 triệu đoàn viên, thanh niên Việt Nam trong và ngoài nước.
(PLO)- Đằng sau những nhóm "xiếc lửa" đường phố là những khóe môi lở loét vì khói dầu, là nỗi sợ hãi và "luật ngầm" phân chia địa bàn, nộp tiền cho những kẻ “chăn dắt” đứng sau.
(PLO)- Đại hội Đoàn TNCS Hồ Chí Minh lần thứ XIII xác định sáu nhóm nhiệm vụ, giải pháp trọng tâm và năm nhiệm vụ đột phá, tập trung đổi mới phương thức hoạt động của Đoàn.
(PLO)- Sau hơn 150 năm hình thành và phát triển, nghề làm trống Bình An, xã Tân Trụ, tỉnh Tây Ninh vừa được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
(PLO)- TP.HCM đang đẩy nhanh việc lấy mẫu ADN tại gần 10.000 mộ liệt sĩ chưa rõ danh tính, đồng thời mở rộng rà soát các khu vực nghi có mộ tập thể liệt sĩ, trong đó có Công viên Lê Thị Riêng, nhằm phục vụ công tác tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ.
(PLO)- Dưới ánh đèn rực rỡ của phố Tây Bùi Viện, những cột lửa vẫn liên tục bùng lên giữa tiếng nhạc chói tai từ vệt dầu hỏa mưu sinh của những đứa trẻ.
(PLO)- Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII tiếp tục áp dụng mô hình “Đại hội không giấy tờ”. Toàn bộ tài liệu, công tác điểm danh và biểu quyết được thực hiện thông qua ứng dụng di động.
(PLO)- Chương trình Đối tác Thái Bình Dương và Chương trình Bạn bè Thái Bình Dương phối hợp triển khai chuỗi hoạt động hỗ trợ nhân đạo và cứu trợ thảm họa.