Học cách cưới hỏi miền quê

(PL)- Theo tục lệ, thường thì sang tháng Giêng âm lịch ít có đám cưới. Vậy mà cuối tháng Giêng vừa qua tôi cũng nhận được mấy cái thiệp cưới của bà con bên vợ từ dưới quê gửi lên.

Thế là có dịp về quê ăn cưới đầu năm. Và tôi đã khám phá ra nhiều điều thú vị so với đám cưới ở thành phố.

Có lẽ hầu hết thị dân đều quá hiểu nỗi khổ đi dự tiệc cưới ở thành phố. Có khi nhà hàng tiệc cưới xa hàng chục cây số, gặp lúc kẹt xe, trời mưa đường ngập nước, chạy xe ì ạch, ướt át khổ trần thân.

Nỗi khổ đi dự tiệc cưới ở thành phố

Đến nơi tìm chỗ gửi xe cũng toát cả mồ hôi. Nhưng khi vào bàn lại phải chờ mỏi mệt. Giờ khắc ghi rõ ràng trên thiệp thường là “Tiếp khách 17 giờ 30. Khai tiệc 19 giờ” nhưng ít khi đúng giờ. Người đến đúng giờ vêu mặt ra ngồi ngáp gió chờ người đến trễ. Có khi quá 19 giờ 30 mới khai mạc. Lại phải ngồi nghe mấy cô cậu MC đọc thuộc lòng “bài ca con cá” về chuyện đôi trẻ tìm hiểu nhau, quen nhau và được sự chấp thuận của cha mẹ để đi đến hôn nhân, rồi cám ơn các đấng sinh thành đã... sinh ra các con, rồi màn rót rượu mời hai cặp song thân... Rồi còn màn đại diện hai họ lên phát biểu cám ơn quan khách dài dòng lê thê, trong khi quan khách đã có người muốn xỉu! Có khi đến 20 giờ đêm, bụng dạ quan khách sôi lên sùng sục nhà hàng mới mang đồ khai vị ra!

Có lần tôi chứng kiến cảnh một ông khách trung niên bị xỉu trong tiệc cưới do đói, tụt đường huyết. Phải đổ nước đường sơ cứu tại chỗ, rồi gọi người nhà đến đưa về. Cô con gái ông ta cho biết cha cô hay bị hạ đường huyết. Hôm nay ông đi làm về đến nhà phải lo sửa ống nước trong phòng tắm bị bể, rồi vội vàng đi đám cưới, chờ lâu quá... Rút kinh nghiệm, bản thân tôi và có nhiều khi “khuyến cáo” bạn bè trước khi đi dự tiệc cưới nên ăn chút gì lót dạ cho chắc. Đó là chưa nói hầu như đám cưới nào ở thành phố cũng có ban nhạc luôn “tra tấn” thực khách bằng thứ âm thanh chát chúa điếc tai, muốn nói chuyện với ai phải hét thật lớn, rát cả cổ họng mà người đối thoại chưa chắc gì đã nghe!

Nét văn minh người thành phố cần học

Vừa rồi về Kiên Giang dự đám cưới thằng con út bà cô vợ, thay vợ tôi đang chịu tang mẹ, kỵ không đi. Mặc dù chú em con cô cao ráo, mặt mày sáng sủa nhưng quá 30 mới lấy vợ. Bà cô bảo nó kén chọn quá nên “ế”. Ở quê tuổi cỡ đó là coi như ế. Cô dâu là giáo viên, xinh gái, hiền hậu, không bõ công chú em tôi “kén cá chọn canh” như bà cô mắng yêu. Lần đầu về quê ăn cưới, tôi khám phá ra nhiều điều thú vị. Tiệc cưới tổ chức tại một nhà hàng khá lớn ở thị trấn huyện lỵ. Tôi là bà con họ nhà trai nên có mặt sớm để phụ cô đón khách. Thiệp mời ghi 5 giờ chiều nhưng mới hơn 4 giờ đã lai rai có khách đến. Điều khá lạ là không cần chờ đợi đông đủ người, cứ bàn nào đủ người thì nhà hàng dọn cỗ lên, thoải mái ăn uống, chẳng cần chờ ai. Đến 5 giờ hầu như khách đã đến đông đủ, ăn uống chuyện trò rôm rả. Khi chủ hôn lên sân khấu tuyên bố ngắn gọn về lễ cưới và cám ơn quan khách thì nhiều bàn gần như đã ăn xong, đang tính đứng dậy ra về.

Từ Kiên Giang tôi xuống Cà Mau dự tiếp một đám cưới khác cũng là người bà con bên vợ. Từ thành phố Cà Mau phải đi tắc ráng (một loại xuồng máy cao tốc) mất hơn một giờ mới đến tiệc cưới. Tiệc tổ chức buổi trưa, mục đích để bà con lỡ say cũng có thời gian nghỉ ngơi chiều về, chứ tổ chức buổi chiều bà con về trễ, trời tối nguy hiểm. Thiệp mời ghi 11 giờ nhưng mới 10 giờ rưỡi khách hầu như đông đủ cả. Tiệc cưới nhanh gọn, “đánh nhanh rút lẹ” như lời vị lão nông ngồi chung bàn, vốn là du kích thời kháng chiến phát biểu. Mới hơn 12 giờ tiệc đã gần tàn, chỉ còn lại một, hai bàn của mấy cậu thanh niên còn đang hát vọng cổ...

Thiết nghĩ người thành phố cũng nên học hỏi một số điều hay trong việc tổ chức cưới hỏi ở quê, như bớt đi sự rườm rà, màu mè, nặng phần trình diễn trong các tiệc cưới, kéo dài thời gian chờ đợi, gây phiền toái, mệt mỏi cho những người tham dự. Đó là một nét văn minh cần xiển dương.

Đừng bỏ lỡ

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

(PLO)- Theo TS.LS Phan Trung Hoài, TS.LS Phan Đăng Thanh, nhà báo Lê Thọ Bình, luật sư Nguyễn Minh Tâm và những người góp sức xây dựng báo Pháp Luật TP.HCM qua nhiều thời kỳ thì các bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc.

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

(PLO)- Sau 50 năm mang tên Bác, TP.HCM không chỉ ghi dấu bằng tốc độ đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế, mà còn từng bước hoàn thiện hệ thống chăm lo người dân. Từ giáo dục, y tế đến an sinh xã hội, thành phố đang mở rộng các chính sách và mô hình phục vụ, hướng tới nâng cao chất lượng sống và mức độ thụ hưởng của nhân dân.

Đọc thêm

Giải tỏa, di dời: Mừng và lo

Giải tỏa, di dời: Mừng và lo

(PL)- TP.HCM vừa quyết định sẽ di dời hơn 26.000 dân sinh sống trên bờ nam kênh Đôi, thuộc bảy phường của quận 8 trong bốn năm tới để cải tạo môi trường và mở rộng đường giao thông ven kênh thông thoáng hơn.
Thôi nhé Tax ơi…

Thôi nhé Tax ơi…

(PL)- Vào sáng 12-10-2016, thương xá Tax với gương mặt cũ hơn 100 năm gắn với TP này bắt đầu bị dỡ bỏ để xây dựng trung tâm thương mại - dịch vụ - văn phòng - khách sạn Satra-Tax Plaza…
Chuyện dài an toàn thực phẩm

Chuyện dài an toàn thực phẩm

(PL)- Thời gian qua trên các phương tiện truyền thông liên tục đăng tải chuyện vệ sinh an toàn thực phẩm. Đến cả Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã vi hành xuống thăm vườn rau an toàn và ăn phở.
Bún chửi và thái độ AQ

Bún chửi và thái độ AQ

(PL)- Có lần tôi đưa người bạn đất Bắc đi đến một ngôi chợ nhỏ để mua quà bánh phương Nam về tặng bạn bè, gia đình.
Tình người Sài Gòn trong mưa lũ

Tình người Sài Gòn trong mưa lũ

(PL)- Trong tình cảnh “ngập xe kẹt nước” mới thấy đẹp sao tình người Sài Gòn thể hiện qua hành động hết lòng giúp đỡ người gặp khó khăn, hoạn nạn trong mưa gió.
Đô thị vùng trũng

Đô thị vùng trũng

(PL)- Lạ lùng, mỗi khi bị “ngập trọn” trong cơn mưa, tôi lại nhớ về con đường nhỏ trong Chợ Lớn thời thơ ấu của mình!
Sống ảo, chết thật

Sống ảo, chết thật

(PL)- Vài hôm trước, có clip lan truyền trên mạng xã hội cảnh một thanh niên đứng bên bờ kênh Tân Hóa, tay cầm smartphone tự quay clip, tay cầm chai xăng đổ trên người, bật quẹt châm lửa đốt rồi nhảy xuống kênh chỉ vì được 40.000 dân mạng bấm nút “like”.
Đi ngang chợ Đũi và nhớ…

Đi ngang chợ Đũi và nhớ…

(PL)- Nằm ở góc đường Cách Mạng Tháng Tám - Võ Văn Tần (trước là Lê Văn Duyệt - Trần Quý Cáp) hiện nay là một ngân hàng to, một quán cà phê thời thượng.
Ai bún bì… hông…

Ai bún bì… hông…

(PL)- Hồi cuối năm 75 nhà tôi ở một con đường gần Lăng Cha Cả. Con đường nhỏ nhưng dài, hai bên là dãy nhà phố xen lẫn những biệt thự kín cổng nhưng tường không cao, thường là hàng rào bông giấy xanh mướt rợp hoa đỏ hoa tím.
Nỗi khổ tin đồn thực hư lẫn lộn

Nỗi khổ tin đồn thực hư lẫn lộn

(PL)- Chưa bao giờ người dân phải sống chung với nhiễu loạn thông tin trên các trang mạng cùng nhiều tin đồn lẫn lộn thực hư như hiện nay.
Xây dựng... văn hóa đi bộ

Xây dựng... văn hóa đi bộ

(PLO)- Hà Nội vừa đưa 26 tuyến phố quanh hồ Gươm thành những phố đi bộ. Nhiều trò chơi dân gian, sinh hoạt văn nghệ trên các phố đi bộ càng thu hút mọi người, nhất là du khách.
Chuyện đi học của con tôi…

Chuyện đi học của con tôi…

(PL)- Có lẽ thừa hưởng gen gia truyền (đừng tưởng gia truyền là ngon nhé) nên thằng con của tôi muôn vàn học dốt. Học dốt từ bậc tiểu học cho đến trung học cơ sở lẫn phổ thông!
Người Sài Gòn ngồi quán

Người Sài Gòn ngồi quán

(PL)- Có thể nói không ngoa, ngồi quán là phong cách sống của người Sài Gòn. Bất kể nguồn gốc xuất xứ từ đâu đến, dù giàu dù nghèo, đã là người Sài Gòn thì hầu như không thể không ngồi quán.
Chuyện học thêm ngày xưa

Chuyện học thêm ngày xưa

(PL)- Không phải gần đến ngày khai giảng “chính thức” tôi lại mượn ý bài Tôi đi học của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi chỉ muốn nói đến cái sự học… dốt của mình.
Học sớm nửa vời

Học sớm nửa vời

(PL)- Chuyện cho các cháu học sớm để làm quen lớp học, thầy cô, bạn bè trước khi chính thức bước vào năm học mới cũng tốt nhưng nhiều bậc cha mẹ khốn khổ vì chuyện đưa đón con trong những ngày “học nháp” tan học trái giờ!
Một thế hệ không cam chịu

Một thế hệ không cam chịu

(PL)- Xu hướng bây giờ đã khác, giới trẻ ngày nay không cam chịu nghèo mà nhất quyết vươn lên làm giàu.
Hình như họ đã quên Gia Định?

Hình như họ đã quên Gia Định?

(PL)- Gia Định đâu phải là nơi nào xa lắc mà nó chính là một vùng đất rộng lớn bao gồm cả Sài Gòn - Chợ Lớn và một phần của Định Tường xưa, tên gọi Phiên Trấn Dinh.