10/12/2009 19:15 GMT+7

Nhớ mùa đông quê núi

LÊ QUANG THỌ (Đắc Lắc)
LÊ QUANG THỌ (Đắc Lắc)

TTO - Trời trở lạnh mấy hôm nay. Những cơn gió hanh khô chạy dọc đường làng cuốn theo lớp bụi phủ lên hàng rào dâm bụt đỏ quạch. Bầu trời chừng như cao hơn trong cái lạnh đậm dần của mùa đông cao nguyên.

stfIbvKm.jpgPhóng to
Ảnh minh họa từ wallcoo

Ngày xưa mỗi mùa đông về là tuổi thơ tôi trải dài theo bờ ruộng ao đầm, tìm ốc bắt tôm phụ giúp gia đình. Đông về trên xứ núi quê tôi cũng là mùa nước cạn. Tôm cá ngày ấy nhiều lắm. Người lớn bận bịu với ruộng đồng còn bọn trẻ chúng tôi ngày đi bắt ốc, tối về đi hứng.

Mỗi đứa vài cái đụt may bằng lưới tủ miệng là vòng tre uốn tròn. Đặt đụt nơi máng nước chảy chờ đến gần sáng là đổ ra mang cá về bán. Nhiều đêm cong người trong đám cỏ khô chờ sáng nghe trời khuya xuống lạnh cùng cơn gió hun hút qua đồng. Lắm khi ngước nhìn trời đêm đông trong xanh với những vì sao nhấp nháy mà mơ ước cao vời.

Có lúc đói lòng nướng vội con tôm con cá trên đốm than giữa đồng mà sao thơm ngon đến lạ.

Cho đến bây giờ cái mùi ngai ngái của cỏ khô, vị đắng của cá nướng quá lửa, mùi nồng nồng của đất đồng khi lũ vừa rút và vị ngòn ngọt của tôm đồng nướng vội trong cái lạnh mùa đông hòa với nhau đọng hoài trong ký ức. Đôi khi chợt thèm cái mùi tuổi thơ ấy mà sao khó tìm, những phố nướng, phố ẩm thực sang trọng hôm nay không thể nào thay thế.

Ngày xưa tuổi thơ tôi cơ cực rét mướt nhưng có niềm tin vào tương lai. Đi trong đêm đông lạnh giá để kịp phiên chợ sớm rồi chúng tôi lại cắp sách đến trường. Cơ cực thiếu thốn không làm nản lòng bọn trẻ chúng tôi ngày ấy. Mái tóc vàng hoe vì nắng gió, nước da đen nhẻm lấm bùn vẫn cười vang đồng ruộng mỗi khi có được đụt tôm cá đầy.

Tuyệt nhiên không một tiếng than van, không hề mơ áo hoa hay bữa cơm ngon. Ngày ấy hồn nhiên, vô tư đến nao lòng.

Mùa đông năm nay lại đến. Vẫn cái lạnh buốt da của miền quê núi, vẫn bụi đường bay vàng cả lối đi, vẫn những hàng cây xơ xác lá cành trong cơn gió hanh khô. Mùa đông lạnh nhắc nhớ tháng ngày đã qua của tuổi thơ tôi. Nhìn tuổi thơ của hôm nay thơm tho trong những áo ấm nhiều màu mà yên lòng vì cuộc sống đã qua rồi thiếu thốn gian nan.

Đông hôm nay hình như ít lạnh hơn vì màu đỏ của những lô cà phê đang chín. Cái màu đỏ mang lại cảm giác ấm áp và niềm vui được mùa. Mùa đông xứ núi quê tôi đang giảm dần lạnh giá vì cuộc sống đã không còn nỗi lo cơm áo như xưa.

LÊ QUANG THỌ (Đắc Lắc)
Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên

    Tuổi Trẻ Online Newsletters

    Đăng ký ngay để nhận gói tin tức mới

    Tuổi Trẻ Online sẽ gởi đến bạn những tin tức nổi bật nhất