|
Xuân Sách (1932 - 2008) Nụ tầm xuân
Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc Em có chồng rồi anh tiếc lắm thay (Ca dao)
Làm gì có hoa nở ra xanh biếc Cái nụ tầm xuân trong câu ca dao Ấy là bởi lòng người hối tiếc Nên nhìn hoa cũng thay đổi sắc màu
Em lấy chồng rồi thì anh lấy vợ Điều đơn giản thế mà nghĩ không ra Nhưng khốn nỗi tình đời rắc rối Và trái tim vẫn cứ mù lòa
Nếu trời cứ xanh và hoa cứ đỏ Anh yêu em thì nên vợ nên chồng Không có buồn thì vui không có nữa Các nhà thơ gác bút chạy lông bông
Nụ tầm xuân cứ nở ra xanh biếc Cho chúng ta một chút ngậm ngùi Em có chồng rồi thì em vẫn tiếc Như biết bao luyến tiếc có trong đời.
Nguyễn Lương Ngọc (1958 - 2001) Buổi sớm
Buổi sớm tôi đưa con tới nhà trẻ Trên đường, nhiều cái nhìn dịu dàng Nhiều đôi môi tươi lắm Ánh mai làm họ sáng trong Hay họ làm ánh mai lan mãi Những bước chân nhẹ nhõm
Buổi sớm tôi và con dung dăng dung dẻ Nhiều người nhìn mỉm cười Nhiều người nhìn nghĩ ngợi
Buổi sớm tôi và con tay trong tay Chợt thấy đôi người tay không lỏng lẻo Vô tình nắm chặt như sợ rơi gì Vô tình rũ khẽ như muốn bỏ gì Bên con cha hồn nhiên và tự tin Cả khi cây và người thảy đều không bóng.
Trần Vũ Mai (1944 - 1991) Giữa ngày, hồ Tây
Không biết hoàng hôn hay ban mai Lẫn lộn ánh rộng cùng ánh dài Em ở bên phải hay bên trái Sau lưng ghế ngồi cây cùng cây
Những cây hồi nhỏ nay thành lớn Anh bé tẹo thôi giờ tay chai Em có bé không? Chắc không nhỉ Lẫn lộn nửa ngày vào cả ngày
Chiều đã chiều về rồi thật đấy Vàng rực phía bờ vườn nhà em Em vừa nói hay sóng vỗ Anh thì dấu đi làm ra quên
Mệt nhọc cũng giấu khổ cũng giấu Huy hoàng nắng rộ hồ đầy Bàn tay nắm chặt một cái kẹo Anh tặng em hay cả bàn tay
Cả đôi bàn tay hai cái kẹo Cây đa Nhật Tân khói ngây hồn Vì yêu yêu quá anh phải nói Nghẹn ngùng thầm lặng cũng giấu luôn
Không yêu sao được anh biết lắm Sóng sóng lẫn vào em nói lên Gió của lá cây đan ta nhẹ Tóc bay sang Hà Nội đại ngàn
Bay sang bay tận hồ Trúc Bạch Thôi ta về đi về đi em Anh có riêng em cuộc đời nữa Ngày mai sang nhà thăm mẹ anh.
Vũ Hữu Định (1942 - 1981) Ngày xuân ở quán
Con gái ngày xuân như mới tắm Buổi mai sương ướt cỏ hoa ngời Lòng đá chợt mềm chao rất nhẹ Nhớ mình vừa vượt tuổi ba mươi
Năm nay ăn tết cùng ông quán Mồng một đời cay miếng mứt gừng Chén rượu ngày xuân sao đắng miệng Giang hồ nghe cũng đã đau lưng
Vẫn đi như một anh hành khất Đuối sức nhưng quê đâu mà về Ta sống một đời mây nhuốm bệnh Bồng bềnh sầu đụn màu nhiêu khê
Sáng nay nghe pháo ran ngoài phố Ngòi pháo đời ta cũng cháy ngầm Thấy gái xuân tươi lòng cũng thẹn Chuồn chuồn xếp cánh đậu bâng khuâng. |