Kính thưa Bộ Giáo dục...

07/06/2012 09:14 (GMT + 7)
TT - Thưa các cô chú lãnh đạo Bộ Giáo dục - đào tạo, em hiện đang là sinh viên năm thứ nhất. Mới năm ngoái, em là thí sinh tham gia hai kỳ thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh đại học. Em thấy có một điều lạ là sao năm nào các kỳ thi cũng có chuyện buồn, khi thì tranh cãi về đề, khi thì xảy ra chuyện sửa barem chấm điểm, và năm nay là chuyện quay cóp tưng bừng ở Bắc Giang bị tung lên mạng.

Em xin kể với các cô chú một câu chuyện như sau: Một người bạn thân của em được ba mẹ có điều kiện cho đi du học tại Úc khi mới vừa xong lớp 10. Vừa rồi, bạn ấy chat kể về những lần thi cử bên xứ kangaroo, nghe cứ tưởng như chuyện cổ tích. Bạn ấy bảo rằng khi học lớp 11 đã có tham gia thi học sinh giỏi môn hóa của toàn nước Úc. Ngày thi, học sinh ở trường nào thi tại trường ấy. Đến giờ quy định, thầy trong trường mở mail lấy đề in ra giao cho học sinh, rồi cứ thế đúng 180 phút sau thu bài gửi về bộ phận chấm thi. Thầy trong trường nhưng chẳng có chuyện gà bài cho học sinh. Học sinh ngồi làm bài mà chẳng có giám thị săm soi, cũng chẳng ai xài “phao”!

Bạn em kể tiếp kỳ thi “2 trong 1” vừa lấy điểm tốt nghiệp THPT vừa làm căn cứ để vào đại học. Lại cũng như thi học sinh giỏi, học sinh trường nào ngồi thi ở trường đó. Thầy cô trường nào coi thi trường đó, chứ chẳng phải là những cuộc huy động thầy cô giáo chạy nháo nhào sang trường khác như các kỳ thi ở nước ta. Kết quả để tốt nghiệp và vào đại học không chỉ có bài thi toàn quốc, mà còn căn cứ vào điểm của suốt năm học 12 nên không sợ chuyện quanh năm chơi, chỉ tập trung đối phó với kỳ thi.

Em có hỏi bạn rằng xin đừng nói con người ở Úc là thánh, hoàn toàn không có chuyện châm chước nhằm cho học sinh mình, trường mình đạt kết quả tốt. Bạn bảo: ”Dĩ nhiên. Ở mỗi trường, người của bộ giáo dục sẽ nhặt lấy khoảng chục trường hợp bất kỳ, thường ở nhóm học sinh giỏi, để xem xét toàn bộ bài kiểm tra ở các môn trong suốt năm học. Họ làm như thế để xem thử các bài kiểm tra trong trường có quá dễ không, có chấm đàng hoàng không. Nếu mọi chuyện bình thường, khi ấy bộ giáo dục mới công nhận kết quả của trường”.

Thưa các cô các chú, nghe bạn kể chuyện du học mà thèm. Em không thèm chuyện bạn kể về những thư viện, phòng thí nghiệm hoành tráng của trường học bên ấy, vì người ta giàu. Em chỉ thèm về sự trung thực, chặt chẽ, hiệu quả và đơn giản trong thi cử bên ấy. Chuyện này em tin không phải do nghèo khiến giáo dục nước mình không làm được. Nhìn lại quãng đường 12 năm học phổ thông, em thật sự buồn. Suốt ba cấp học, chúng em toàn học nhồi học nhét, học theo bài văn mẫu, giải toán kiểu chỉ cần kết quả đúng, không cần biết vì sao nó như thế. Suốt ba cấp học, lúc nào chúng em cũng căng chuyện thi và thi. Hết cấp I lo thi sao cho có điểm cao để vào được trường tốt ở cấp II. Hết cấp II là lo vào cấp III. Hết cấp III là sốt vó chuyện vào đại học. Nhưng vào được đại học thì tàng tàng rồi cũng ra...

Thưa các cô chú lãnh đạo Bộ giáo dục - đào tạo, em ước sao giáo dục nước mình sẽ được như những gì bạn em kể. Khi ấy mỗi năm có lẽ tiết kiệm được hàng trăm tỉ đồng, khi mà các thầy cô không phải chạy sang trường khác coi thi, chấm thi, cả triệu thí sinh (và cả phụ huynh) không phải gạo đùm cơm bới ra Hà Nội, về TP.HCM để thi tuyển sinh đại học. Số tiền tiết kiệm ấy ắt mỗi năm phải xây được vài ngôi trường khang trang.

MINH TÚ (sinh viên ĐHQG TP.HCM)

0
Ý kiến bạn đọc (2) Gửi ý kiến của bạn
  • 6/14/2012 12:26:32 PM

    Mấy ngày qua đọc các ý kiến của các bạn trẻ trên báo Tuổi Trẻ, nhất là bài viết của em Minh Tú, tôi là một giáo viên đã về hưu nghe mà ngậm ngùi về trách nhiệm của chính mình trong quá trình làm công tác giáo dục các em. Đúng là mỗi người trong chúng tôi là những người thầy cô giáo phải có một phần trách nhiệm nào đó về việc mất niềm tin về tính trung thực của tuổi trẻ hôm nay. Nhưng tôi thiết nghĩ bây giờ mà nói trách nhiệm người này, ngành nọ thì vẫn chỉ là một cách giải quyết chưa hoàn toàn. Tôi có thể tạm đưa đề nghị thế này các bạn trẻ thấy được không: về phần mỗi người hãy tự nhìn lại chính mình để trau dồi tính trung thực, về phía đoàn thể thì Đoàn Thanh Niên có thể phát động một cuộc vận động sâu rộng trong toàn Đoàn trong giáo viên, học sinh, sinh viên "NÓI KHÔNG VỚI SỰ DỐI TRÁ TRONG CÁC KỲ THI".

    Tôi thiết nghĩ chúng ta nên "tự đốt đuốc lên mà đi thay vì ngồi mà nguyền rủa bóng tối các bạn trẻ ạ. Vài lời góp ý.

    Nguyen Phi LOng
  • 6/7/2012 4:14:50 PM
    Tôi rất đồng cảm với Minh Tú. Không chỉ mình em, mà hàng triệu phụ huynh và học sinh trên đất nước minh đang rất "thèm" sự trung thực trong giáo dục. Vâng, sự trung thực là vốn quý của con người, và nó càng quý hơn đối với sự nghiệp "trồng người". Chỉ đến khi nào, căn bệnh thành tích trong giáo dục không còn nữa, thì lúc đó mới hy vọng có được sự trung thực trong giáo dục mà thôi.
    Ngọc Lâm
TT - Báo Tuổi Trẻ tường thuật có đại biểu Quốc hội đã rưng rưng nước mắt khi nói đến tình trạng sử dụng tiền của dân một cách thiếu trách nhiệm trong hoàn cảnh rất khó khăn của nền kinh tế.
Báo Tuổi Trẻ giữ bản quyền nội dung trên website này; chỉ được phát hành lại nội dung thông tin này khi có sự đồng ý bằng văn bản của báo Tuổi Trẻ