Đứng đầu, số một… và những hối hận muộn màng

16/08/2019 10:28 GMT+7

TTO - Người ta thường nhắc về thời thanh xuân, tháng năm cấp ba… với những gì đẹp và tinh khiết nhất. Tiếc là những điều đó từng không thuộc về tôi. Và với tôi, đó là một sự thất bại mãi không bù đắp được.

Đứng đầu, số một… và những hối hận muộn màng - Ảnh 1.

Thời gian có thể giúp con người trở nên hoàn thiện hơn, nhưng cũng nên biết rằng có những trải nghiệm đẹp một khi chúng ta đã mất đi sẽ khó lấy lại được – Ảnh: TED

Bài chia sẻ của anh H.V, qua lời vợ anh, chị T.C.

Khi đến trường với tâm thế "chiến binh"

Năm 1997. Tôi còn nhớ gương mặt mình từng ngẩng rất cao ngày bước vào cổng ngôi trường trung học chuyên L. danh giá hàng đầu thành phố. Là một trong những học sinh hiếm hoi ở "trường làng" đậu vào đây, tôi cho mình quyền được kiêu hãnh.

Dù lớp của tôi toàn những "quái kiệt", thường chịu áp lực cạnh tranh cao nhưng vẫn có những bạn rất hòa đồng, thường giảng bài cho bạn khác khi cần thiết. Tôi không làm được như vậy.

Tôi có thể mới choàng vai, cười nói giờ ra chơi với một người bạn trong lớp nhưng sau đó sẵn sàng lén cầm bài kiểm tra của bạn lên "soi" từng chi tiết nhỏ, mách thầy khi thấy bạn cao điểm hơn.

Mỗi kỳ thi tuyển chọn học sinh giỏi, tôi học ngày đêm để tên mình được lọt vào danh sách đầu, và trở nên hằn học nếu bị loại. Rồi khi đoạt được giải thưởng, tôi lại cho mình cái quyền thuộc về "đẳng cấp" khác,