Phóng to |
| Ảnh: Dương Quốc Định |
Biển của mùa xuân
Những đứa trẻ chạy băng băng trên cánh đồng cỏ nonTiếng chim vui rộn trong lòngChúng giấu mùa xuân vào túi áoVà khoe với đàn bướm vờn quanh rằng sẽ đi chợ tết sớm mai
Tôi mang lời trẻ nói với em về niềm vui mùa xuânEm mang lời dòng sông lặng thầm ra biểnTôi hóa con thuyền băng qua thác ghềnhTìm con nước mặn khát bàn tay
Những đứa trẻ mang niềm vui mùa xuân chạy băng băng qua triền cát đón tôiTôi mơn man từng con sóng mặt trờiBiển động tình vỗ nhẹ bàn chân trọ ngày cuối chạp.
Sau mùa xuân ấy
Với mẹ bây giờ là mùa xuânDẫu ngày tết vẫn còn chưa đếnCon gái lỡ thì vô bờ bếnPhần phúc cho nên lấy được chồng
Với mẹ bây giờ là mùa xuânChẳng cần phải mai vàng khoe sắcNỗi vui mừng ướt lem đôi mắtLòng đã yên hai nửa về con
Nhà mình nhộn nhịp mấy ngày xuânChị đi rồi trước sau lại vắngMùa đông bắt đầu dài đằng đẵngGió sớm trưa, gió cũng đìu hiu
Quét lá rơi đầy lối ngõ chiềuDáng mẹ như già hơn dạo trướcÐời của mẹ mất nhiều hơn đượcMà chỉ cầu có chút cảm thông
Con vốn là đứa trẻ lông bôngChợt lớn hẳn sau mùa xuân ấy.
Hoài niệm xuân
Ngày cô bước theo chồngCháu ngồi khóc ở bờ sông gió quẩnĐôi mắt bà trũng sâu ngày giáp hạtThêm một lứa tằm nhả kén xe tơGió thổi ngang đồngBa bảo cô ngày xưa nặng nợ Duyên tình nào để mặc nước sông trôiNgày pháo hồng giăng ngõ nhà bênCô chắm khăn đi vòng sau chái bếpCó nỗi buồn len theo thời con gáiSuốt mùa đông mái bếp khói âm thầmHoa đào nở thì bà thôi kể tiếpCô từ bên sông đội gió với khăn vềSuốt mùa xuân mưa giăng dày kín ngõAi khóc ròng để mặc nước sông lên Ngày cháu ngồi bình yên Đong nỗi buồn của cô khi đoạn ngày đoạn thángThấy mùa xuân còn lạiSợi nắng vàng mắc giữa hàng cau.
Thơ cho người xa xứ
tặng H.
Bỏ trái tim mình lại một góc quê nhàmang theo trái tim một kẻ khácngười ra đi…
Nước mắt chảy theonước mắt ngược vềthành áp thấp
Ngày đi có cơn bão rớtngoài song và cả trong lòngbão tan bóng người mờ khuấtgió dềnh tao tác nhánh sông
Đêm mơ thấy mình hóa nắng vàng ươm một góc sân nhàvẩn vơ một con bướm trắnghồn về hôn hoa chơi trăng
Tiếng nấc ơi hời xứ lạgiọng ca khắc khoải quê nhà thương ai mòn con mắt xótvòng tay mẹ hóa xa xăm…
Tuyết rơi không lấp nổi cái buồn bên nớmưa dầm không trôi được cái nhớ bên nixuân hạ thu đông người nối người lớp lớp ra đitim thắp lửa, lòng hướng về cố xứ
Khói sông khói sóng khói thuốc khói bụi mịt mờ lối cũnước mưa nước mắt nước sông nước sóng chảy tràn ngập lũ đường xưarặng tre bóng nứa ven đường oằn mình nhớ con diều giấybãi sông nhánh cỏ dọc lối quắt quay thương con dế nhỏ tuổi thơ gầy
Cái nhớ lùa vào tóc hóa bóng đêmtim yêu hỏa diệm sơn nung lửa giấu mặt trời nhiệt đớisưởi một trái tim,những trái tim,vô số trái tim da vàng, mắt nâu, đầu đen, máu đỏNày anh, này chị, này mẹ, này em…
23-1-2010

Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận