LTS: Đa số các bạn chọn “lối sống emo” (xem TTCT số ra ngày 20-2) thường là những người phải trải qua những cú sốc lớn đầu đời nhưng không tìm được hướng giải quyết ổn thỏa nhất. TTCT giới thiệu câu chuyện của H.Thương (16 tuổi) - một bạn trẻ đang đi qua thời kỳ “sống emo”...
Dần dần tôi trở nên ít nói, không thích chia sẻ với bạn bè ở trường và bạn bè cũng không thích tôi vì tôi quá trầm lắng, tách biệt. Lúc này, tôi tham gia một nhóm thích ca hát trên một diễn đàn mạng và bước vào thế giới ảo này. Tôi bắt đầu có bạn trai, anh ấy là một cái tên khá “hot” trên nhiều diễn đàn, theo đó tên tôi cũng nổi lên. Anh ấy luôn quan tâm, chia sẻ với tôi từng chút một nên tôi đặt vào anh tất cả sự tin tưởng.
Chưa đầy một tháng sau anh quyết định chia tay khiến tôi rơi vào trạng thái hụt hẫng, không còn tin tưởng bất kỳ ai. Tôi bắt đầu dễ xúc động, dễ khóc khi thấy ai đó khóc. Chưa qua được cú sốc này thì tôi - con bé 16 tuổi - phát hiện mình đang mang thai. Mọi thứ xung quanh như sụp đổ, tôi chỉ biết gọi điện thoại cho anh để báo. Chúng tôi cùng đến bệnh viện để giải quyết bào thai đó. Lúc vào phòng chờ một mình tôi rất sợ.
Tôi nghĩ đến mẹ, ước gì mẹ có thể ở đây và chia sẻ với tôi. Tôi cảm thấy đau khi phải bỏ đi đứa con chưa thành hình của mình. Tôi thấy thương mẹ nhiều lắm, cảm thấy có lỗi với mẹ.
Sau khi giải quyết bào thai trong im lặng, tôi và anh ấy cắt đứt mọi liên lạc. Hơn hai tháng liền, đi học về là tôi lại nhốt mình trong phòng, gặm nhấm nỗi đau không một ai chia sẻ. Qua một cô bạn, tôi có được số điện thoại một trung tâm tư vấn. Tôi gọi điện và nhận được những lời khuyên đại loại như đừng tiếp tục như thế nữa, hãy mở lòng ra, hãy tìm bạn mới... nhưng tôi không cách nào thực hiện thành công những lời khuyên đó. Tuy nhiên tôi lại không muốn mẹ biết được tình trạng của mình. Tôi chán nản vô cùng.
Tôi bắt đầu rạch tay, chân cho... bớt buồn. Ban đầu tôi cũng sợ nhưng càng rạch càng thấy đỡ buồn hơn. Những vết cắt trên người tôi ngày càng nhiều, vết này chưa lành vết khác đã xuất hiện. Nhiều lần mẹ hỏi, tôi chỉ nói là bị té xe để mẹ khỏi bận tâm.
Tôi còn vào mạng, lướt qua nhiều diễn đàn của các bạn đồng trang lứa để tìm cách tự giải thoát. Và tôi biết về “lối sống emo”. Theo những gì tôi đọc được, “lối sống emo” bắt nguồn từ một dòng nhạc rock, đặc biệt ở Nhật phần lớn những người yêu loại nhạc rock này đều chọn “lối sống emo”. Họ ăn mặc và trang điểm theo phong cách rock, tóc lúc nào cũng để mái che mất một mắt. Họ chỉ muốn nhìn đời bằng một mắt, mắt còn lại để khóc, để sống với cảm xúc nên phải che lại.
Những người trong hội này rất trung thực với cảm xúc của mình và tôn thờ thần tượng vì đa số họ đang mất niềm tin vào cuộc sống xung quanh. Tôi cũng tìm ra thần tượng như một cách tìm điểm tựa cho cuộc sống: đó là nhạc rock. Lúc ấy, tôi có thể dễ dàng cười khi thấy mọi người cười nhưng sau đó có thể bật khóc, hét toáng lên khi gặp một ánh mắt buồn.
Sau thời gian tập làm quen với “lối sống emo”, tôi đam mê cuồng nhiệt với rock, thờ ơ với xung quanh. Ngày ngày tôi chỉ biết nhốt mình trong phòng, trầm cảm, dễ cáu gắt với những ai có lời nói không đúng về rock. Trong thời gian này mẹ luôn than phiền việc tôi đi chơi về trễ, không lo học, suốt ngày chỉ có nhạc và game. Mẹ càng cấm đoán tôi càng chống lại quyết liệt hơn, nhốt mình trong phòng và cắt tay. Tôi mất niềm tin hoàn toàn vào cuộc sống và nghiện việc làm đau mình. Những người bạn khác của tôi lại nghiện xăm, xăm những nơi được cho là đau nhất và xăm liên tục. Chúng tôi cô đơn nhưng không biết cách tự cứu mình mà để nó nhấn chìm mình từng ngày...
HUYỀN TRANG - KIỀU KHANH ghi
|
(Phản hồi bài viết “Lối sống emo”) Tôi là một học sinh 16 tuổi, đang học tại một trường THPT ở TP.HCM. Tôi không xa lạ với nỗi cô đơn của bạn dù có thể nguyên nhân nỗi buồn của bạn khác tôi. Tuổi teen rất dễ cô đơn vì đây là lứa tuổi nhạy cảm và có nhiều thời gian để nghĩ đến bản thân. Cô đơn ở tuổi chúng ta có thể vì nhiều lý do: không có bạn, không có người yêu, ba mẹ không quan tâm... hoặc chẳng có lý do gì cả, nó tự đến như một điều cần thiết của cuộc sống, thế thôi! Tuy những thành viên trong gia đình tôi luôn quan tâm đến nhau nhưng tôi không phải là một ngoại lệ để sự cô đơn không “quấy rối”. Khi cô đơn tôi thường nghe nhạc - những bài nhạc vui để xốc dậy tinh thần, hoặc đọc truyện - những quyển truyện tranh vui nhộn cười chảy nước mắt. Khi cô đơn tôi rủ mấy đứa bạn thân đi ăn ốc, ăn kem, uống trà sữa. Bạn bè, thức ăn, những câu chuyện lan man bất tận làm nỗi cô đơn bị quên lãng. Khi cô đơn tôi gọi điện cho những người bạn cũ hỏi thăm sức khỏe hoặc lấy thư, thiệp sinh nhật, thiệp Noel ra đọc lại để thấy mình được quan tâm, yêu mến.
Khóc cũng là một cách giải tỏa sự cô đơn. Khi khóc, nỗi cô đơn vơi đi rất nhiều. Đôi khi tôi lại thích cô đơn. Cô đơn như một sự cần thiết phải có của cuộc sống, một mặt khác của niềm vui, một mặt không thể thiếu. Trong cô đơn như thế tôi đã hiểu ra rất nhiều điều. Tôi nhìn rõ mình hơn. Tôi thấy quý gia đình, bạn bè, quý cuộc sống hiện tại. Bạn tự cắt tay để giải tỏa buồn phiền, cô độc. Tôi nghĩ đó chỉ là một cách thể hiện, hay có thể một cách giải tỏa, nhưng chắc chắn nó không thể giải quyết được sự cô đơn. Tôi không cổ vũ hay tán đồng, bởi lứa tuổi chúng ta có rất nhiều cách để thể hiện mình. Cắt tay, xăm mình, thậm chí tự hủy hoại bản thân là sự đau đớn vô nghĩa, là căn nguyên của nỗi cô đơn triền miên, không lối thoát. Sống trên đời 16 năm, chưa bao giờ tôi nghĩ đến chuyện cắt vào tay của mình, đơn giản vì mọi chuyện rồi sẽ trôi qua. Quý trọng bản thân mới có thể hạnh phúc, mình phải yêu thương mình trước thì mới có đủ năng lượng để yêu thương một ai khác. Nếu thấy cô đơn quá sức chịu đựng, tôi khuyên bạn hãy tìm đến bạn bè, những cuộc vui lành mạnh. Hoặc bạn hãy mở lòng, đem cho ai đó một niềm vui bất ngờ nho nhỏ. Một nụ cười của bạn bè, cha mẹ, thầy cô hay của bất kỳ ai cũng sẽ như một tờ giấy thấm lau đi một giọt cô đơn trong bạn. Nếu cần thiết, bạn có thể nhờ chuyên viên, bác sĩ tâm lý giúp đỡ. Mọi vấn đề sẽ được giải quyết thôi. Hãy tin có điều tốt đẹp, điều tốt đẹp sẽ đến. TRANG THI (Trường THPT Gia Định) |
Bạn à. Mình biết bạn cô đơn và trống vắng nhiều lắm. Mình cũng cùng tâm trạng như bạn vậy.nỗi cô đơn đã đánh chiếm hết tâm hồn mình.khiến mình thấy ngạt thở rất nhiều. Nhưng bạn đừng làm điều ngông cuồng như thế. Đừng tự hành hạ mình để rồi không ai ngoài gia đình mình đau khổ đấy bạn à. Cách đây không lâu mình cũng như bạn và ở với một tâm trạng bế tắc không lối thoát. Mình còn dại dột hơn bạn nữa.mình đã uống thuốc tự tử. Bây giờ nghĩ lại mới thấy mình khùng.
Bạn có biết lúc mình tưởng như là không còn cơ hội nào để gặp lại gia đình thì mình thấy ân hận và thương ba mẹ đến thế nào không? Giờ kể lại mà mình chảy cả nước mắt. Không ai thương mình bằng gia đình mình đâu.
Bạn hãy cố gắng lên cố gắng vực dậy. Mình tin bạn sẽ làm được. Vì trong mỗi người luôn tiềm ẩn một sức mạnh to lớn, bạn hãy tìm lại niềm vui từ những điều nhỏ nhặt nhất quanh bạn ý... Nếu một ngày nào đó bạn cười thì nụ cười của bạn là hạnh phúc của những người đồng cảm với bạn đó... Hãy vứt bỏ đi cái cô đơn và mặc cảm của bản thân để tận hưởng cuộc sống tốt hơn bên người thân của mình.
Tôi cũng có 1 cô con gái năm nay bước sang tuổi 20 , nó cũng có những giai đoạn như của cô bé này. Tôi luôn luôn cố gắng gần gũi dạy bảo nhưng thật khó làm sao? Không thể hiểu trong đầu chúng nó nghĩ gì? Mặc dù khi tôi phân tích nó làm như rất hiểu. Cùng 1 câu chuyện nếu là người khác nó phân tích rất hợp lý nhưng khi nó rơi vào truong hợp đó thì cách xử lý của nó hoàn toàn khác! Tôi càng thương yêu nó ,thì nó càng muốn xa rời tôi. Càng muốn dạy bảo nó thì nó cang chống đối.
Hiện giờ nó đã chuyển ra ngoài sống thuê nhà cùng 1 người bạn. (Chúng tôi sống tại châu Âu). Tôi cũng vậy là 1 người mẹ nên rất đau khổ khi đứa con mình sinh ra dồn hết tình thương cho con cái mà đúa con đấy không trở thành 1 đứa trẻ bình thường như bao đưa trẻ khác. Vậy cháu có nghĩ mẹ cháu nếu biết cháu thế này mẹ cháu sẽ đau khổ thế nào không? Hãy tự đứng lên, hãy làm 1 con người có ích trong xã hội. Tôi cũng mong sao đứa con của tôi hiểu được lòng tôi? Các bạn hãy cho tôi 1 lời khuyên?
Em gái nhỏ này, chị biết em cô đơn và thiếu vắng tình cảm rất nhiều. Ở lứa tuổi của em thì bất cứ ai cũng cần tình cảm của những người mà mình yêu quý mà đặc biệt là cha mẹ. Nhưng em có biết không em mười sáu tuổi rồi, em cần tiền đóng học phí, em cần có quần áo đẹp dể bằng bạn bè, em cần ăn uống để khỏe mạnh và em còn cần nhiều thứ nữa và những thứ đó điều cần đến tiền hết em à! Vậy tiền ở đâu mà có? Có bao giờ em thắc mắc không? Mẹ phải làm việc vất vả lắm mới có tiền cho em những thứ đó. Làm bất cứ ngành nghề nào cũng gian nan lắm em à.
Đừng trách mẹ sao không để ý đến em mà chỉ biết cho em tiền, có bao giờ em hỏi thăm xem hôm nay mẹ có mệt không? Mẹ thích ăn gì không? Công việc của mẹ có tốt không? Em biết không dù cho công việc của mẹ có bận rộn tới đâu đi nữa nhưng nghe em hỏi han quan tâm đến mẹ như vậy thì không còn hạnh phúc nào bằng đâu em àêmm gai sà, đừng trách mẹ của em, mẹ em một mình nuôi em vất vả lắm rồi, em hãy tưởng tượng nhé nếu em rơi vào trường hợp như mẹ em thì em có làm được như mẹ không?
Em mười sáu tuổi, lớn rồi em ạ! Hạnh phúc là khi ta cho nhiều hơn nhận, em hãy thử cho đi rồi em sẽ không còn cô đơn nữa đâu. Mẹ không có thời gian để dạy dỗ cô con gái mới lớn thì em hãy tìm đến nhà sách, mẹ không có thời gian quan tâm em thì em hãy quan tâm mẹ em nhé! Em gái đừng cắt vào tay chân mình nữa. Em có biết rằng em đang rất hạnh phúc không? Em có một hình hài đẹp của ba mẹ tặng, em có một đôi chân để chạy nhảy, em có một đôi mắt để nhìn đời, em có một đôi tay để làm những điều em thích vậy tại sao lại hủy hoại nó vậy em? Em đã bao giờ vào trại trẻ mồ côi hay trường khuyết tật chưa?
Những trẻ em ở đó họ không biết cha mẹ của họ là ai đâu. Họ cũng không có tiền, họ không có quần áo đẹp như em đâu và họ còn cô đơn hơn em nhiều lắm. Cơ thể của họ cũng không được nguyên vẹn nữa em à! Em hãy thử vào đó một lần đi em sẽ phải bật khóc vì em thật sự may mắn và hạnh phúc. Cuộc đời này nhiều lắm những thăng trầm nhưng cũng còn nhiều lắm những hy vọng! Em gái hãy mạnh mẽ lên, vượt qua đau thương trước mắt, bỏ lối sống emo đi em nhé. Mở lòng mình ra, làm điều gì đó mang đến hạnh phúc cho người khác thì em cũng thấy hạnh phúc thôi. Chị tin em gái sẽ làm được!
Không ai có thể cứu các em ngoại trừ bản thân các em. Những hành động các em đang làm, suy cho cùng, cũng chỉ ảnh hưởng đến chính bản thân các em. Các em cần học cách chia sẻ, đó là điều quan trọng nhất để những người xung quanh có thể nắm lấy bàn tay các em. Hãy đi, và sống, bằng trái tim các em. Tôi chúc các em hạnh phúc!
Tôi nghĩ rằng không thể đổ lỗi cho trào lưu "lối sống emo", đổ lỗi do cha mẹ không quan tâm giáo dục con cái, mà lỗi ở chỗ nhận thức của các em còn nông cạn chưa có cảm giác "tạo ra đồng tiền" bằng chính mồ hôi của mình (có 1 số em không phải thuộc gia đình giàu có gì cũng có lối sống này) nên các em chưa nhận thức được hành động của mình.
Tôi dẫn các bạn về câu chuyện có thật : hồi làm việc ở công ty cũ, cách đây chừng 7 năm, Giám đốc của tôi đã ly dị, chị ấy là 1 người rất cứng rắn, nghiêm khắc và thành đạt, nhưng ngặt 1 nỗi có 2 đứa con gái , đứa em thì thùy mị nết na, người chị thì như con trai, cả 2 chị em học rất giỏi, chỉ có điều cô chị rất cá tính, có 1 "lối sống emo" cũng cái kiểu bên ngoài như lời bài viết mô tả, thậm chí đi chơi, dự tiệc, ăn chơi đều qua đêm ... người ngoài nhìn vào đánh giá mẹ của em đó là người chẳng ra gì, chẳng biết giáo dục con cái.
Tuy nhiên, việc học của cô chị rất giỏi và gương mẫu, cô chị đó đối xử tốt với bạn bè và người xung quanh, thậm chí sống rất có nghĩa với các thân phận mồ côi nghèo khó (thường hay giúp đỡ người nghèo, thậm chí lấy tiền của gia đình cho người nghèo, cho bạn ...). Qua câu chuyện này tôi nghĩ rằng bạn đọc cũng không nên đỗ lỗi hay trách cứ cha mẹ, trách cứ các em mà chúng ta nên có cái nhìn thoáng hơn sẽ có tác dụng hữu ích hơn cho các em để các em hiểu rõ và "thể hiện cá tính", các em sẽ có điều kiện chia sẽ với mọi người để chứng tỏ rằng mình không phải là người thực dụng.
Mẹ mình đầu tắt mặt tối kiếm tiền nuôi con đến khuya mới về nhà ,phận làm con không biết lo học hành để sau này đền đáp công ơn sinh thành \dưỡng dục cho bớt khổ cực, mà ngồi đó oán trách sao cháu không tự suy nghĩ rằng ,nếu mẹ cháu bắt cháu đi bán vé số kiếm tiền đi chợ thì liệu cháu có thời gian ngồi đó buồn bã và hành xác mình không? Cô có 2 con gái .năm nay một đứa họcDH năm 1,1 đưa là HS lớp 12,chồng cô chết 11 năm nay ,1 mình cô vừa làm cha ,vừa làm mẹ ,nuôi con vất vả sớm khuya ,cô cũng không có thời gian quan tâm 2 đứa con của cô, hàng ngày cô chỉ nấu cơm vào buổi tối, rồi để cho tụi nó ăn hết nguyên ngày hôm sau ,tới giờ cơm ,cô chỉ biết gọi điện thoại hỏi tụi nó ăn cơm chưa thôi, cô cũng không bao giờ tâm sự gì với tụi nó cả ,vì cô đi suốt ngày ,nhưng các con gái cô rất ngoan, học hành tử tế và sống nghiêm túc ,tuy cô vẫn thây tụi nó vào mạng face book để chát chít với bạn.cô chỉ nhắc nhở là lo học đi và đừng có quen bạn trai trong thời gian học này.
Cháu là người ích kỷ, nên cháu phải chịu đau khổ thôi, vì cháu chỉ luôn muốn người khác quan tâm đến mình ,mà cháu không biết quan tâm đến người khác ,nhất là mẹ mình ,người đã lao động vất vả để nuôi mình khôn lớn .cháu biết không ? ai cũng muốn có công việc nhàn hạ để làm,để òn thời gian chăm sóc con cái ,việc nhà ,nhưng mẹ cháu đi làm đến khuya mới về thì có nghĩa là công việc của cô ấy vất vả lắm, Hãy chia sẻ quan tâm đến mẹ thay vì ngồi oán trách .
Đây là một "lối sống mới" của nhiều bạn trẻ, một cái "mới" đầy nguy hại cho cuộc sống của bạn trẻ hôm nay. Tôi cho rằng các bậc cha mẹ phải nghiêm túc xem xét lại việc dạy dỗ con cái mình để các em không rơi vào tình cảnh như vậy.