Thử nghiệm phiên bản mới tại đây

Nữ sinh lớp 6 và bức thư số 1 thế giới

09/09/2010 02:15 (GMT + 7)
TT - Lần đầu tiên sau 21 lần tham gia cuộc thi viết thư UPU (Liên minh Bưu chính thế giới), một nữ sinh lớp 6 ở Đà Nẵng đã vượt qua hàng triệu lá thư của trẻ em hàng trăm nước, giành giải nhất trong lần thi thứ 39.

Đó là bạn Hồ Thị Hiếu Hiền (lớp 6/9 Trường THCS Tây Sơn, Q.Hải Châu, TP Đà Nẵng). Thư Hiền viết gửi đạo diễn nổi tiếng người Trung Quốc Trương Nghệ Mưu nói về chủ đề HIV/AIDS.

Nghĩ đến sức mạnh điện ảnh

Sáng 8-9, thầy trò Trường Tây Sơn nhộn nhịp hẳn lên. Hiền bận rộn tiếp thầy cô và các nhà báo đến chúc mừng. Cô Hồ Thị Bích Trâm - hiệu trưởng nhà trường - hãnh diện: “21 lần tham gia cuộc thi, VN nay mới có học sinh giành được giải nhất. Gia đình, thầy cô, bạn bè của Hiền vui mừng, hạnh phúc và rất tự hào”. Những ngày này Hiền đang khẩn trương hoàn tất các thủ tục theo yêu cầu của ban tổ chức để sang nhận giải thưởng tại trụ sở UPU ở Thụy Sĩ.

Cuối năm trước, ngay khi phát động cuộc thi viết thư UPU với chủ đề “Hãy viết thư cho một người nào đó để nói vì sao việc hiểu biết về AIDS và tự bảo vệ mình trước căn bệnh này là rất quan trọng”, Hiền đã suy nghĩ rất nhiều. Đề tài không khó nhưng phải thể hiện cách tiếp cận thế nào cho có độ lay động là điều Hiền trăn trở.

Hiền đã từng nghĩ viết thư cho những người nổi tiếng như tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, tổng thống Mỹ hay Nga, hay diễn viên, ca sĩ, cầu thủ... Song Hiền tự nhủ nhiều bạn khác cũng nghĩ như mình, hóa ra mình sa vào lối mòn của người khác và sẽ không là chính mình. Cô học trò giỏi văn nhiều đêm liền vắt óc suy nghĩ để cuối cùng chọn thần tượng, người “gần” mình nhất là đạo diễn tài hoa người Trung Quốc Trương Nghệ Mưu.

Hiền cho biết những phim của đạo diễn này như Thập diện mai phục, Hoàng kim giáp... em rất thích, cũng là những phim thu hút nhiều người xem, mọi giới, mọi lứa tuổi. Hiền bộc bạch em chọn gửi thư cho đạo diễn Trương Nghệ Mưu để gửi thông điệp vì nghĩ qua điện ảnh, thông điệp của mình sẽ có sức lan tỏa mạnh hơn, phim ảnh sẽ có sức lay động, thay đổi suy nghĩ của con người, nhất là những thước phim của đạo diễn lớn sẽ có tác dụng, hiệu quả hơn.

Ròng rã trong ba tháng trời, Hiền chăm chút từng mẩu chuyện, từng câu chữ. Hàng trăm lá thư dở dang bị vò vứt. Cuối cùng một bức thư được nắn nót hoàn thành trước ngày nộp cho trường. Bức thư là một thông điệp kêu gọi chia sẻ với những người đã bị AIDS, chung tay phòng chống AIDS, xóa sự ngăn cách, thờ ơ của cộng đồng với AIDS, với người bị AIDS. Hiền hi vọng: “Phần thưởng lớn nhất của em lúc này là lá thư sẽ đến được tay đạo diễn Trương Nghệ Mưu để khiến ông động lòng làm một bộ phim về AIDS. Khi đó bức thư cũng trở thành thông diệp giúp cho xã hội cách chống chọi AIDS”.

Và ước mơ đạo diễn

Cô Hồ Thị Bích Trâm cho biết: “Mặc dù gia đình nghèo, Hiền vẫn là học sinh giỏi của trường nhiều năm liền cả văn và toán. Em rất ngoan, luôn lễ phép với thầy cô, chan hòa với bạn bè và tích cực tham gia các hoạt động của lớp, trường”.

Hồi còn học tiểu học ở Trường Lê Quý Đôn, Hiền là học sinh giỏi năm năm liền. Năm học 2008-2009, em đã giành giải khuyến khích ở kỳ thi học sinh giỏi toán, văn tiểu học cấp thành phố. Năm học 2009-2010, Hiền xuất sắc đoạt giải nhất học sinh giỏi môn ngữ văn, giải nhì môn toán Trường THCS Tây Sơn. Bố Hiền là bộ đội công tác xa nhà, mẹ là giáo viên, hai mẹ con hiện đang ở nhà thuê. Vì thế Hiền có tính tự lập rất cao ngay từ nhỏ.

Trao đổi với báo chí, Hiền vẫn nhút nhát bên cạnh các cô giáo của mình và bày tỏ ước mơ: “Phần thưởng này sẽ là sự khởi đầu, là bệ phóng để em tiếp tục cố gắng học giỏi hơn. Em ước sau này sẽ học ngành đạo diễn điện ảnh để đeo đuổi việc làm phim, phản ánh những điều tốt đẹp nhất đến với mọi người”.

V.HÙNG - N.ĐOAN

Cuộc thi viết thư quốc tế UPU năm 2010 tại VN đã thu hút 1.236.051 bài dự thi của học sinh trên cả nước. Qua các vòng tuyển chọn, có 59 bài dự thi lọt vào vòng chung khảo cấp quốc gia. Ban giám khảo đã chọn được chín bài thi xuất sắc nhất để trao giải, gồm một giải nhất, ba giải nhì và năm giải ba.

Giải nhất thuộc về Hồ Thị Hiếu Hiền với bức thư gửi đạo diễn Trương Nghệ Mưu (Trung Quốc), mong muốn đạo diễn dựng bộ phim về căn bệnh AIDS, để kêu gọi mọi người trên thế giới tích cực phòng ngừa căn bệnh thế kỷ này.

Chiều 7-9, bức thư này đã đoạt giải nhất quốc tế, được ông Jerome Deutschmann- phụ trách thông tin của UPU - thông báo tới Vụ Hợp tác quốc tế (Bộ Thông tin - truyền thông), đơn vị thường trực của ban tổ chức cuộc thi viết thư UPU 39-2010 cấp quốc gia.

Đà Nẵng, ngày 20 tháng 11 năm 2009

Đạo diễn Trương Nghệ Mưu kính mến!

Khi gửi lá thư này đi, cháu cứ mong từng ngày nó sớm đến được tay ông. Rồi cháu lại lo rằng khi nhìn thấy địa chỉ lạ hoắc: “Người gửi: Hồ Thị Hiếu Hiền - Việt Nam” không biết ông có giở thư ra đọc hay không? Ông ơi! Cháu mong ông bớt chút thời giờ vàng ngọc để lắng nghe tâm sự của cháu, biết đâu ông sẽ thấy trong đó một điều gì lớn lao hơn tình cảm thông thường của người hâm mộ dành cho thần tượng.

Thưa ông, cháu mới có ý định viết thư cho ông sau khi trường cháu phát động Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 39 về đề tài phòng chống căn bệnh AISD. Để cho bài viết của mình có cơ sở thực tế, cháu đã đi tìm hiểu một số đối tượng xem mọi người hiểu biết và phòng chống AIDS như thế nào.

Đầu tiên, cháu hỏi bà, bà cháu bảo: “Bà sống từng này tuổi đầu rồi mà chưa biết mặt mũi con “Ết” nó thế nào. Bà nghe nói nó ở trong người những kẻ sống buông thả chẳng ra gì. Cháu đừng đến gần họ kẻo con “Ết” nó dính vào người”. Ôi, bà của cháu chẳng hiểu gì về AIDS cả ông nhỉ?

Khi nghe cháu hỏi, cả bố mẹ cháu đều cho rằng: “AIDS là căn bệnh suy giảm hệ thống miễn dịch ở cơ thể người do vi-rút HIV gây ra. Bệnh này rất nguy hiểm vì hiện chưa có thuốc chữa khỏi. Con phải tuyệt đối tránh xa các tệ nạn như nghiện hút, tình dục bừa bãi thì mới bảo vệ được mình”. Mẹ cháu còn dặn đi dặn lại : “Nếu ở lớp có bạn nào bị nhiễm HIV thì con phải nói ngay để bố mẹ xin chuyển trường, chuyển lớp cho con” - Ông ơi, bố mẹ cháu là công chức mà cũng còn kỳ thị với người có H đấy.

Cháu lại hỏi cả em cháu, em quả quyết: “Lớp em thì chưa có bạn nào bị AIDS  chứ nếu có, em sẽ đeo khẩu trang hoặc nghỉ học ở nhà luôn” -  Thật buồn cười, em lại tưởng AIDS cũng giống H1N1.

Đi đường, cháu có hỏi cô công nhân đang quét rác, cô liền chỉ tay vào mấy cái vỏ ống tiêm nằm lăn lóc bên vệ đường: “Kia kìa, vi-rút HIV chứa trong những ống tiêm đó cháu!” - Hiểu biết của cô công nhân cũng chưa thật đầy đủ phải không ông?

Đến lúc cháu vào nhà hàng ăn uống, cháu lại gợi chuyện ông chủ. Ông ta nhanh nhảu:  "Si - đa à ? Cứ nhìn người nào ốm yếu, đi đứng dặt dẹo, trên người nổi nhiều mụn nhọt là đích thị rồi! Cháu đừng lo, ông không bao giờ để họ vào ăn uống làm lây bệnh cho khách” - Trời, thật tội nghiệp cho những ai không có H nhưng lại có vẻ bề ngoài giống như ông ấy tả. Ông ấy đâu biết rằng HIV không hề lây qua đường ăn uống hay giao tiếp thông thường và hiện nay chúng ta đang sống chung với AIDS.

Khi đến lớp, cháu cũng trao đổi với các bạn nhưng nhiều bạn tỏ ra rất thờ ơ, cho rằng việc phòng chống HIV/AIDS là việc của các cơ quan y tế, lớp mình có ai bị AIDS đâu mà lo! - Thái độ của các bạn cháu cứ bàng quan như thế, chả trách mỗi ngày có tới một ngàn trẻ em dưới  mười lăm tuổi bị nhiễm HIV.

Cháu còn điều tra thêm một số trường hợp nữa nhưng hầu hết ai cũng rất lơ là. Cháu thực sự lo ngại trước thực trạng này và muốn viết một bức thư kêu gọi mọi người hãy nâng cao nhận thức, thay đổi hành vi để phòng chống được căn bệnh này. Thế nhưng đã mấy hôm nay, cháu ngồi nghĩ mãi mà không biết viết thế nào, đành gác bút ra xem ti vi. Lúc này trên kênh truyền hình đang chiếu bộ phim “Hoàng Kim Giáp” do ông đạo diễn.

Bộ phim hay quá! Thảo nào, cháu thấy người ta ca ngợi ông rất nhiều trên mạng. Bằng một loạt phim nổi tiếng thế giới như: Cao Lương Đỏ, Phải sống, Cúc Đậu, Đèn lồng đỏ treo cao, Thập diện mai phục, Hoàng Kim Giáp…, ông đã chinh phục được trái tim của tất cả mọi người.

Đột nhiên, một ý nghĩ vụt lóe lên trong cháu: Ước gì cháu cũng có tài làm phim như ông nhỉ? Cháu sẽ xây dựng ngay những tác phẩm điện ảnh thật hay về đề tài HIV/AIDS để thức tỉnh loài người. Ông ạ, bộ phim đầu tay của cháu sẽ là câu chuyện đầy cảm động về một mối tình lãng mạn và bi ai: Chàng và nàng yêu nhau tha thiết song cuối cùng vẫn không lấy được nhau chỉ vì một trong hai người có H.

Tiếp đến là bộ phim có tên “Phải chết” cũng sẽ nổi tiếng không kém gì bộ phim “Phải sống” của ông. Qua phim, cháu muốn gửi gắm một thông điệp: Con người ta không muốn chết sớm mà phải chết, vì không ngờ Thần Chết lại luôn phục sẵn trong các hành vi nguy cơ cao như tình dục không an toàn và sử dụng bơm kim tiêm chung…

Hầu hết phim do cháu sản xuất đều lấy cảm xúc từ những mảnh đời rất thực và nhân vật chính là những nạn nhân đáng thương của AIDS. Đó là một vị công chức suốt đời phấn đấu, giữ gìn thế mà chỉ một phút ham vui đã đánh mất đi tất cả. Một nhân viên y tế bao ngày làm việc nghiêm túc, chỉ vì một chút lơ là đã vô tình lây nhiễm HIV. Một người lao động vất vả cả đời mới gây dựng nên một mái ấm gia đình nhưng đến cuối đời phải chết trong cô đơn, ghẻ lạnh.

Những thanh thiếu niên đang tràn trề nhựa sống, một ngày kia lại trở nên thân tàn ma dại vì lỡ đua đòi hút chích. Có em bé thơ ngây đôi mắt trong veo nhưng cha mẹ đã sớm qua đời vì AIDS, còn em thì không biết lúc nào Thần Chết tới mang đi. Lại có cả những cô gái khi biết mình có H đã tính chuyện trả thù đời, gieo rắc cái chết cho bao nhiêu người khác.

Chao ơi, bao nhiêu con người là bấy nhiêu số phận. Tất cả những yêu thương, đau xót, bạc bẽo, dại khờ cùng những hiểu biết cặn kẽ về cách thức phòng tránh AIDS sẽ được cháu chuyển tải vào phim một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc. Cháu hy vọng, với sức ám ảnh đặc biệt, những bộ phim này sẽ vào trong đốt lửa lòng người, xoa dịu nỗi đau, xóa đi mặc cảm và thức tỉnh lương tri của những người còn thờ ơ trước căn bệnh này.

Nhưng ông ạ, cháu thì “lực bất tòng tâm” cháu nghĩ chỉ có ông mới có thể giúp cháu biến những ước mơ này thành hiện thực để cứu lấy nhân loại. Vì vậy, cháu rất mong được ông lắng nghe và thấu hiểu.

Kính thư!

HỒ THỊ HIẾU HIỀN
(Lớp 6/9, trường THCS Tây Sơn, Quận Hải Châu, TP. Đà Nẵng)

 

0
Ý kiến bạn đọc (16) Gửi ý kiến của bạn
  • 2/27/2012 8:48:52 AM

    Khi đọc bức thư của em, chị nhận thấy em có những thắc mắc rất chính xác về vấn đề phòng chống lây nhiễm và làm giảm nguy cơ lây nhiễm HIV/AIDS tới cộng đồng. Và với một cô bé mới học lớp 6 mà đã có sự quan tâm tới cộng đồng của mình như vậy thì chị tin chắc rằng cuộc chiến phòng chống và đẩy lùi đại dịch HIV/AIDS sẽ tươi sáng hơn và em chính là một trong những tuyên truyền viên xuất sắc nhất trong chiến dịch truyền thông toàn cầu này. Chị chúc em luôn mạnh khỏe và học giỏi để có thể thực hiện được những điều mà em đã viết trong bức thư này!

    Vũ Như
  • 2/9/2012 10:56:28 PM
    Bài văn của chị hay lắm. Mong rằng chị càng ngày sẽ phát huy thêm nữa, ngày càng học giỏi. Chúc chị may mắn.
    jakun
  • 1/15/2012 8:20:28 AM
    Bạn viết thật là hay! Mình mong bạn có thể vươn tới những ước mơ của mình.
    Lưu Thanh Thanh
  • 12/9/2011 1:39:01 PM
    Cảm ơn em đã cho chị có lại cảm giác bồi hồi.  Em viết văn rất mạch lạc, rất có hồn và gieo vào lòng người đọc nhiều suy nghĩ, xúc cảm. Chị rất ngạc nhiên là một cô bé lớp sáu lại có tư duy đậm tình người như em. Chị tin sau này em sẽ là một người đóng góp cho xã hội rất nhiều.
    Nguyen To Linh
  • 12/9/2011 1:14:03 PM
    Chị thật sự khâm phục em đấy cô bé ạ. Chị đang học năm thứ 3 rồi mà vẫn chưa suy nghĩ được như em đâu. Cố gắng học chăm ngoan em nhé. Chị mong ước mơ của em sẽ trở thành hiện thực. Chúc em luôn mạnh giỏi.
    Dương Nguyễn
  • 10/17/2011 8:59:00 PM
    Hiếu Hiền thân! Bài viết rất hay và ý nghĩa. Mong bạn có thể thực hiện được ước mơ.
    Ngô Đức Thắng
  • 9/19/2011 8:35:52 PM
    Anh chúc em học thật giỏi và ước mơ của em thành hiện thực, trở thành một nhà đạo diễn điện ảnh thật giỏi, để em dựng nên những tập phim về tệ nạn xã hội. Chúc em thành công.
    Nguyễn Tấn Đạt
  • 8/21/2011 9:51:45 AM
    Bài viết của bạn thật cảm động và sâu sắc. Mình cũng cùng tuổi bạn nhưng chưa bao giờ có được những ý nghĩ như bạn. Mong bạn hãy cố gắng phát huy hơn nữa tài năng của mình.
    Lương Thị Phương Thanh
  • 4/22/2011 9:07:24 AM

    Học sinh lớp 6 đây sao? Học sinh lớp 9 của tôi còn chưa có được những suy nghĩ thế này. Chúc mừng em!

    Nguyễn Duy Anh Toàn
  • 2/10/2011 8:42:44 PM
    Đọc những dòng đầu chị thấy bình thường, nhưng khi đọc càng vào sâu bức thư chị thấy em thật xứng đáng nhận được giải thưởng này, những lời văn trau chuốt, mạch lạc rất thuyết phục người đọc. Chúc em tiến xa thêm những ước mơ trong cuộc sống nhé!
    võ kim oanh
  • 1/30/2011 10:12:10 AM

    Đọc bức thư của cháu chú thật cảm động về những suy nghĩ của cháu , là một học sinh lớp 6 mà đã có những suy nghĩ hết sức đời thường mà mang tính nhân bản rất cao . Chú cũng có một đứa con trai năm này đang học lớp 5 mà thấy nó rất hồn nhiên , vô tư làm gì có được những suy nghĩ như cháu cho dù chỉ là một phần rất nhỏ .

    Theo tôi chúng ta nên phổ biến bức thư này vào trường học để cho học sinh đọc và tham khảo thì chắc rằng nó sẽ có tính giáo dục về lòng nhân ái rất cao , hơn hẳn những bài giáo dục mang tính giáo điều rất khó đi vào tâm hồn của trẻ . Một lần nữa vẫn ngàn lần cám ơn em . Chúc em năm mới sức khỏe, hồn nhiên, học giỏi và có những bài viết hay gây động lòng người

    Võ Bá Lâm
  • 1/30/2011 10:01:01 AM
    Đầu tiên chị gửi lời chúc mừng đến em. Thật bất ngờ khi được biết tác giả của bức thư này mới chỉ là cô bé học sinh lớp 6! Bài viết không những đã cho thấy mức độ hiểu biết sâu sắc của em về căn bệnh AIDS mà con thể hiện khả năng trình bày vấn đề một cách lôi cuốn, ý tưởng độc đáo, cách tiếp cận hợp lý. Em xứng đáng với giải thưởng cao quý này, mong em tiếp tục phát huy những tố chất để đóng góp cho cộng đồng. Trước thềm xuân mới, chị gửi đến em và gia đình lời chúc sức khỏe, bình an và hạnh phúc.
    Nguyễn Yến Nhi
  • 1/25/2011 7:34:12 PM
    Đọc bài viết của em anh rất ngạc nhiên. Ở lứa tuổi của em mà đã có suy nghĩ về bệnh thế kỷ như vậy thì rất xứng đáng là thế hệ gánh vác đất nước sau này. Chúc mừng em.
    HUỲNH ĐẠT
  • 9/9/2010 11:43:51 AM
    Bức thư rất hay, cảm động và đặc biệt rất thiết thực. Bức thư này đã nêu lên toàn bộ ý nghĩa về căn bệnh thế kỉ HIV/AIDS đối với mọi người, mọi lứa tuổi, hoàn cảnh khác nhau. Tác hại của HIV đối với cuộc sống của mỗi con người, rồi một ngày nào đó, Thần chết sẽ đến và mang họ đi đến một thế giới khác. Bức thư cũng khuyên nhủ chúng ta phải biết cẩn thận, vì cái bóng ma của HIV sẽ đến bất kì lúc nào nếu chúng ta sơ suất, dù chỉ một chút.
    VAN LOVELY
  • 9/9/2010 11:23:42 AM

    Hiếu Hiền mến, bài viết của em làm người đọc xúc động thật sự. Mong em sẽ giữ được "lửa" trong cuộc sống cũng như trong học tập. Chúc em học thật tốt và có nhiều sức khỏe để có những bài viết làm rung động lòng người.

    NGUYỄN THANH LIÊM
  • 9/9/2010 11:12:10 AM
    Xin được chúc mừng em! Bài viết của em thật ý nghĩa, rất hay, lôi cuốn và truyền cảm. Qua bài viết của em, anh học được nhiều điều. Cám ơn em, chúc em thành công trên con đường học tập của mình và anh tin điều em muốn sẽ thành sự thật!
    PHẠM DUY MINH
TT - Câu chuyện về hai chị em ruột với quyết tâm đem món ăn độc đáo của Việt Nam ra với bạn bè thế giới...

Tình yêu - Lối sống

Đại sứ quán Anh tổ chức lễ kết hôn đồng giới tại VN

Đại sứ quán Anh tổ chức lễ kết hôn đồng giới tại VN
TTO - 9g30 sáng 28-7, Đại sứ quán Anh tại Hà Nội đã tổ chức đám cưới đồng tính đầu tiên cho công dân của mình kể từ khi Vương quốc Anh thông...
(0) Bình luận | (2) Thích
Báo Tuổi Trẻ giữ bản quyền nội dung trên website này; chỉ được phát hành lại nội dung thông tin này khi có sự đồng ý bằng văn bản của báo Tuổi Trẻ