Giúp người nghèo một bữa no

23/02/2011 08:37 (GMT + 7)
TT - Một sáng trung tuần tháng 2 tôi bắt gặp một cảnh tượng thật cảm động. Một bà cụ bán vé số gần 80 tuổi, cầm xấp vé số khập khiễng vào một tiệm ăn sáng trong hẻm ở quận 1, TP.HCM.

Cô Thủy (phải) mời bà lão cùng ăn sáng

Một cô công nhân nhanh nhảu đứng dậy khẽ hỏi: “Bà ơi, bà ăn sáng chưa?”. Bà lão ngậm ngùi nói chưa, cô công nhân mở lời mời “thế thì bà ngồi xuống đây ăn sáng với cháu nhé!”. Bà lão gần 80 tuổi này rất ngượng ngùng, cuối cùng ngồi xuống chấp nhận lời mời của cô công nhân. Cô gọi cho bà lão một tô hủ tiếu. Ăn được một chút, bà lão móc trong túi ra một bịch thuốc cảm để uống.

Cô công nhân liền nói: “Không có nước sao bà uống, để cháu kêu cho bà một ly nước nha”. Bà lão coi bộ rất sợ làm phiền cô công nhân, bà bảo: “Thôi để bà uống thuốc với nước hủ tiếu được rồi”. Nhưng cô công nhân vẫn kiên quyết kêu cho bà lão một ly nước và chu đáo chia thuốc cho bà uống.

Tôi hỏi chủ quán hủ tiếu thì được biết cô công nhân ấy tên Thủy, làm cho Công ty Cấp thoát nước tại phường Cô Bắc, Q.1. Chủ quán nói: “Không chỉ bà lão này được mời ăn sáng, cứ hễ Thủy đến ăn sáng ở đây, thấy mấy ông bà lão bán vé số là cô ấy đều mời họ ăn sáng, người đâu mà tốt bụng”.

ĐỖ PHI (dophivov@...)

0  người
Ý kiến bạn đọc (40) Gửi ý kiến của bạn
  • 2/24/2011 10:59:50 PM
    Tôi rất ngưỡng mộ cô Thủy: với đồng lương công nhân ít oi, cô vẫn sẵn sàng mời những người nghèo khó một bữa sáng ấm lòng. Cách làm này rất đáng được học tập vì giúp được đúng người: người đói được no. Nếu cho họ tiền, số tiền đó có thể bị bọn chăn dắt tước đoạt mà họ thì bị đói thắt thẻo. Cho thức ăn hoặc vật dụng còn ngăn được kẻ giả dạng đói khổ dùng tiền để mua ma túy hoặc bài bạc. Thay vì cho nhiều người, mỗi người 1.000 đ - 2.000đ, chúng ta hãy cho ít người hơn những thức ăn hay vật dụng họ cần.
    Thái
  • 2/24/2011 2:07:08 PM
    Tấm lòng của chị Thủy thật đáng được biểu dương để làm tấm gương cho nhiều người khác noi theo. Tôi xin đề nghị các cán bộ quản lý tại cơ quan nơi chị Thủy đang làm việc tổ chức khen thưởng cho chị, qua đó có thể khích lệ được nhiều người khác hành động đẹp như chị.
    Trần Hữu Tín
  • 2/24/2011 6:29:20 AM
    Sự việc tưởng chừng như quá đơn giản trên nhưng có mấy người thực hiện được. Tôi rất cảm kích với tấm lòng bao la của cô Thủy. Mong rằng xã hội sẽ có những tấm lòng và những hành động thiết nhực như trên.
    NgCong6 Thép
  • 2/23/2011 9:09:46 PM
    Câu chuyện tưởng chừng đơn giản một cô công nhân khao một bà lão bán vé số ăn sáng! Nhưng việc làm đó trong chúng ta mấy ai làm được, nói đơn giản nhưng không đơn giản chút nào! Là một sinh viên ở tỉnh lên đất Sài Gòn này học. Điều đầu tiên đập vào mắt tôi là những người ăn xin vỉa hè, những bà lão, ổng lão bán vé số, điều đó trái ngược với tất cả những điều tôi biết từ Sài Gòn, về một mảnh đất giàu có, phồn hoa, con người có mức sống cao...thế nhưng ở đây cũng gần 2 năm, điều tôi thấy được là sự lạnh lùng, cuộc sống tất bật, đua tranh kiếm sống, chen lấn từng cm để lần đường đi! Quả thật chưa bao giờ tôi nghĩ tôi sẽ thấy được một "bông hoa" như chị Thủy nơi mảnh đất nói nôm na phải "ích kỉ" mới tồn tại. Ngày mai ngày mai nhé các bạn, các anh chị, chúng ta hãy thử mở lòng mình một ngày vì những con người bất hạnh nơi Thành Phố mang tên Bác nhé!
    Phan Anh
  • 2/23/2011 8:26:25 PM
    Cảm động và ấm áp tình người nhìn mấy ông bà già lọm khọm đi bán vé số mình cũng động lòng!!
    quốc cường B.O.M
  • 2/23/2011 8:08:31 PM
    Có phải khi nào chúng ta giàu mới làm được những việc tốt thế này đâu nhỉ ? tuy chỉ việc nhỏ nhưng củng ấm áp nghĩa tình.em thích nhất những câu chuyện này, nó làm cho em thêm tin tưởng vào cuộc sống này và bước tiếp con đường đã chọn.
    hs
  • 2/23/2011 7:40:31 PM
    Tuyệt vời chị Thủy ! trong tiếng Nhật gọi la いい話 (một câu chuyện hay, tốt)!
    Nguyễn Đức Mẫn
  • 2/23/2011 5:38:33 PM
    Nho nhỏ thế mà ấm áp xiết bao.Cảm ơn Thủy!
    Thu Hương
  • 2/23/2011 4:28:47 PM
    Đọc bài báo này tôi cảm thấy buồn cho việc hôm qua, tôi nhìn thấy dáng bà cụ bán vé số liêu xiêu, tôi dừng lại mua mới biết bà vừa bị một đôi nam nữ giật mất toàn bộ vé số (bà lấy 100 tờ mới bán được 27 tờ). Tôi hi vọng sẽ không còn những người giật vé số của những người già cả như thế (nói riêng) và những người nghèo kiếm sống 1 cách chân chính (nói chung)
    Bạn đọc
  • 2/23/2011 3:48:05 PM
    Thật cảm động trước thái độ chân tình của cô gái như Thủy. Mong rằng trong mỗi chúng ta đều có những hành động tương tự để giúp đỡ những người già cả, nghèo khó trong xã hội. Việc nhỏ nhưng ý nghĩa rất lớn về tinh thần tương thân tương ái, xin cảm ơn tác giả Đỗ Phi đã chứng kiến và có bài viết này để mọi người noi theo.
    SuuHoVan
  • 2/23/2011 3:26:16 PM
    Cô công nhân tên Thủy này chắc chắn là không giàu tiền bạc, cũng chắc chắn là cô không trông đợi để được chụp ảnh, hay được nêu tên khen ngợi. Cá nhân tôi rất cám ơn bài báo, cũng như mong báo hãy đăng nhiều tin người tốt-việc tốt hơn nữa, để mọi người thấy rằng cuộc sống quanh ta thật đẹp, đáng lạc quan, đáng sống, đáng học tập noi gương, bởi vì có quá nhiều người tốt một cách giản dị. Việc báo chí thời gian gần đây đăng quá nhiều vụ án, tin xấu, những cuộc từ thiện rình rang có chụp hình chụp ảnh làm cho tôi nhiều lúc cảm thấy nghẹt thở, tiêu cực với cuộc sống, bất an với mọi điều bên ngoài đời. Tôi đang sinh sống ở Đà Nẵng, Tết Tân Mão vừa qua, đi dạo chơi ở công viên 29/3, được thấy các bạn trẻ tự giác xếp thành hàng dài, dù không hề có ai hướng dẫn, nhắc nhở, để chờ đến lượt vào tham gia các trò chơi, trong khi chen ngang chỉ là một số người lớn, tôi cảm thấy thật vui và tin vào lớp trẻ hiện nay.
    Nguyễn Thanh Thương
  • 2/23/2011 3:23:22 PM
    Cuộc đời xin hãy có nhiều cô tiên tên Thủy . Bọn quái xế hãy biết nhục với lối sống vô bổ , xem thường luật pháp . Các bậc cha mẹ cố giáo dục con cái sống nhân ái quan tâm đến cộng đồng , để con mình không sa ngã dẩn đến sự việc đáng tiếc như 9 cô cậu ở Hải Phòng
    nguyễn hữu Xuân
  • 2/23/2011 2:40:45 PM
    Tuy hành động của Thủy trong bài viết thật không hiếm nhưng phải công nhận là đó là một hành động thật tốt cần noi gương và học hỏi.
    Mai Van Bac
  • 2/23/2011 2:30:21 PM
    Tôi cũng như THU HƯƠNG: "Tôi cũng thường làm như thế". Với vai trò là một thủ lĩnh thanh niên xin cảm ơn tác giả và Thủy! Thủy đã góp phần làm đẹp hơn hình ảnh của tuổi trẻ hôm nay và ý nghĩa hơn với Năm Thanh niên.
    Dalat
  • 2/23/2011 2:21:49 PM
    Chuyện mời cụ bát hủ tiếu của chị Thủy làm chúng ta phải suy nghĩ, nó xuất phát từ cái tâm thật đáng trân trọng. Không giống như những kẻ lấy đồng tiền để mua danh lợi. Mà ở chị Thủy chia sẻ những cái gì mình có.
    PHAN THÀNH TRỌNG
  • 2/23/2011 2:21:03 PM
    Khi đọc xong bài này tôi thật sự rất khâm phục chị Thủy. Có thể nói rằng những người như chị Thủy bây giờ thật hiếm có, không phải ai trong chúng ta cũng làm được việc như chi Thủy đã làm. Giữa thời buổi kinh thế thị trường thì người ta chỉ có quan tâm tới mình còn những việc khác thì có phần hơi vô tâm một chút.
    Manh
  • 2/23/2011 2:15:25 PM
    Có thể chị là người phụ nữ tốt nhất mà em từng biết, chị ơi hãy cố gắng giúp mọi người nữa nhé. Em luôn ủng hộ chị.
    tran tan
  • 2/23/2011 1:54:51 PM
    Qua câu chuyện của cô công nhân Thủy tôi rất khâm phục vì trong thời buổi kinh tế hiện nay vẫn có những tấm lòng nhân ái. Nhưng nhìn những bửa tiệc sang trọng và phung phí của các bậc đại gia, công tử và những người không biết tiếc tiền và ... với những thức ăn, đồ uống sang trọng nữa ăn, nữa bỏ mà thật là lảng phí biết chừng nào. Phải chi họ biết tiết kiệm chút ít để làm những việc như cô Thủy thì hay biết mấy.
    Trọng Hiếu
  • 2/23/2011 1:25:49 PM
    Tôi thật cảm động trước tấm lòng của Thuỷ, bạn có một tấm lòng thật bao dung và độ lượng. Bạn đã làm cho tôi tự suy nghĩ về mình hãy sống thật tốt với tất cả mọi người và những người có hoàn cảnh không được may mắn. Cảm ơn Thuỷ đã gieo vào lòng tất cả mọi người bởi việc làm của bạn tuy nhỏ nhưng giá trị về cuộc sống thật lớn lao. Chúc bạn luôn gặp được những điều tốt lành.
    PHẠM TUÂN 288
  • 2/23/2011 1:06:22 PM
    Thật đáng cảm phục cuộc sống này còn nhiều người khó khăn lắm, nếu như ai cũng tốt như bạn Thủy thì sẽ có rất nhiều người có bữa ăn no. Cảm ơn Thủy, bạn đã dạy cho tôi 1 bài học quí giá.
    thy
  • 2/23/2011 12:37:53 PM
    Bài báo hay quá, thật xúc động với nghĩa cử cao đẹp. Tôi thấy hổ thẹn với lòng mình vì tôi chưa làm được điều như vậy.
    Trung Tin
  • 2/23/2011 12:35:38 PM
    Cuộc sống Sài Gòn tuy xô bồ và phức tạp nhưng đôi khi vẫn còn cái gì đó đáng để ta tin tưởng, cảm ơn những người trẻ tuổi tốt bụng!
    carlos slash
  • 2/23/2011 12:31:28 PM
    Đọc bài viết này làm tôi vô cùng xúc động, có những việc rất nhỏ nhưng làm nên ý nghĩa cuộc sống. đói khổ mà ai giúp đỡ chắc mừng lắm và mang ơn nữa. Sau khi đọc bài viết này tôi sẽ làm những việc có ích như cô Thủy, chúc cô Thủy luôn làm nhiều việc Thiện.
    Nguyễn Minh Quang
  • 2/23/2011 11:59:50 AM

    Tôi đã từng đọc ở đâu đó bài thơ: Hạnh phúc như hòn bi. Lăn vào từng ngóc ngách. Ai biết xòe tay thì hứng được...

    Thật vậy, hạnh phúc không ở đâu xa và tuyệt nhiên cũng không gì phức tạp. Trái lại, hạnh phúc do mỗi người cảm nhận, và đến từ những gì thật giản đơn. Như câu chuyện trong bài viết này. Trong cuộc sống, thật khó có thể giúp tất cả những người nghèo, song quả không khó khi giúp một ai đó có một bữa no hay một bữa ngon bằng sự hồn nhiên vô tư.

    Hạnh phúc có khi đến từ việc cảm nhận được niềm vui mình mang lại cho người khác. Hạnh phúc là sự cho đi, chứ không phải là sự mong cầu mang về cho mình. Song, cho đi là để nhận lại, nhận lại niềm vui, sự an bình trong tâm hồn. Cuối cùng, câu chuyện trong bài viết xác tín một điều: không phải (và không nên) đến khi giàu có, đủ đầy mới có thể giúp đỡ người khác; bởi lẽ sự giúp đỡ người khác luôn nằm trong tầm tay của mỗi người, và thật giản đơn...

    KTS Lê Công Sĩ
  • 2/23/2011 11:03:21 AM
    Tôi thật tình phục bạn Thủy, đức tính của bạn thật đáng là tấm gương cho các bạn trẻ và cả lớp trung niên chúng tôi noi theo. Làm việc tốt không cần phải ồn ào, chỉ là một việc nhỏ, nhưng rất nhiều người không làm được.
    Thật là một cô gái đáng nể
  • 2/23/2011 10:57:47 AM

    Đọc bài này tôi rất cảm động. Tôi tin rằng cuộc đời này vẫn có những gam màu sáng giữa xung quanh cái tất bật của cuộc sống, nhiều người quên và nhiều người hờ hững. Có lẽ người ta đã chạy theo mưu sinh cuộc sống hoặc khi là mưu cầu những hạnh phúc cá nhân rồi chợt đánh mất những điều tốt đẹp.

    Tôi nói thế vì thấy rằng chúng ta đã phản ảnh quá nhiều cái xấu để rồi gieo vào lòng những con người đang phân vân trong cuộc đời thêm những điều bất mãn. Có lẽ chúng ta nên nói những điều tốt nhiều hơn, những tâm gương sáng nhiều hơn bên cạnh những gai góc của cuộc đời.

    Phạm Minh Lý
  • 2/23/2011 10:56:06 AM
    Sống trên đời cần có 1 tấm lòng, để gió cuốn... chúc cho cô công nhân gặp nhiều may mắn trong cuộc sống, thành công trong sự nghiệp để còn giúp đỡ nhiều người như vậy hơn nữa.
    phạm tiến dũng
  • 2/23/2011 10:50:55 AM

    Kể không phải khoe mọi người. Tôi vẫn thường làm như cô Thủy dù tôi chẳng giàu có gì. Mỗi lần ăn sáng đôi khi chỉ là 1 ổ bánh mì hay gói xôi tôi cũng phải đắn đo cho túi tiền mình. Nhưng giúp người thì không bao giờ do dự.

    Nhiều khi số tiền tôi giúp họ gấp mấy lần số tiền ăn sáng. Thấy những người già đã ở tuổi về chiều mà còn phải bươn chải tôi xót xa, day dứt lắm. Chỉ ước gì mình có nhiều tiền để giúp họ thoải mái. Vậy sao chẳng thấy ai chụp hình mình đăng báo ta? Đùa thôi chứ thật tình tôi sợ lên báo lắm.

    Thu Hương
  • 2/23/2011 10:50:38 AM
    Tôi thật sự cảm động với câu chuyện này, việc tốt đôi khi thật giản đơn mà vô cùng ý nghĩa. Cảm ơn cô công nhân tên Thủy và tác giả kể chuyện. Tôi nghĩ mình sẽ bắt đầu những việc tốt thế này từ hôm nay. Mong những nghĩa cử đẹp sẽ được nhân rộng mỗi ngày...
    Bi Chuong
  • 2/23/2011 10:50:05 AM
    Cảm ơn những người như cô Thủy đã cho thấy một xã hội vẫn còn những con người đầy lòng trắc ẩn.
    Bạn đọc
  • 2/23/2011 10:48:12 AM
    Tràn đầy tình cảm
    quách đào thị trang
  • 2/23/2011 10:40:53 AM
    Đó mới chính là người có tâm. Đó mới chính là LÁ LÀNH ĐÙM LÁ RÁCH. Không cần nói nhiều, không cần hành động cao sang.
    Minh Nhat
  • 2/23/2011 10:38:32 AM

    Đây là 1 tấm gương của lòng thương người, tốt bụng của xã hội! Tuy thời buổi kinh tế ngày càng khó khăn, với đồng lương ít ỏi của mình mà chị vẫn quan tâm đến những người khó khăn hơn mình! thật đáng khâm phục và noi theo phải không tất cả các bạn?

    Để có được 1 tấm lòng như vậy thì phải nói đến công lao dạy dỗ rất lớn của các bậc sinh thành! Mọi người hãy cùng tôi chung sức, không to thì nhỏ để xã hội này tràn ngập tình thương! Cũng như cha ông ta khi xưa đã dạy "Thương người như thể thương thân" Bài viết hay lắm!

    Linh
  • 2/23/2011 10:24:45 AM

    Có thể không những tôi mà còn nhiều bạn đọc nữa đã không khỏi xúc động trước câu chuyện " Giúp người nghèo một bữa no". Đơn giản chỉ là việc cô Thuỷ mời bà cụ 1 tô phở nhưng nó mang ý nghĩa nhân đạo sâu sắc. Có lẽ tôi là người dễ xúc động chăng? Tôi đã khóc khi nhìn bà cụ với nụ cười hạnh phúc.

    Không ai giàu 3 họ, không ai khó 3 đời. Biết đâu 1 ngày nào đó chúng ta cũng gặp khó khăn và cần sự giúp đỡ. Ngay bây giờ, chúng ta hãy mở rộng tấm lòng mình, từ những việc đơn giản nhất để giúp đỡ những người già, những người gặp khó khăn, bất hạnh trong cuộc sống. Hãy xem họ như người thân của chính mình, bởi 1 lẽ đơn giản: Hạnh phúc là có việc gì đó để làm, có ai đó để yêu thương, có người nào đó để giúp đỡ và có điều gì đó để hy vọng.

    le thi thuy nga
  • 2/23/2011 10:18:48 AM
    Đâu đó xung quanh chúng ta cũng còn rất nhiều những người tốt như chị Thủy! Mong rằng với những tấm gương ấy sẽ được báo Tuổi Trẻ phát hiện và tuyên dương, đó cũng được xem như một phần thưởng tinh thần cho những "chiến sĩ tốt bụng".
    Phan Anh
  • 2/23/2011 10:01:20 AM

    Tôi cũng có dịp đi đây đó trên đất nước này do tính chất công việc, thế nhưng làm được một việc như thế thì chưa. Tôi cảm thấy mình xấu hổ và suy nghĩ về nghĩa cử cô Thuỷ một công nhân với tấm lòng thật đẹp và chắc chắn cô ấy là một người con hiếu thảo, một con người có lòng bao dung, nhân hậu, thương người như thể thương thân.

    Ở tuổi ngũ tuần mình có thêm một bài học đối nhân xử thế. Qua Báo cho tôi gửi tới mọi người một thông điệp nhỏ là chúng ta hãy sống vì mọi người, hãy quan tâm đến những số phận không may mắn, cho dù đó là một việc nhỏ trong cuộc sống. Ngày xưa Bác Hồ của chúng ta từng cứ 10 ngày nhịn ăn một bữa để phát động hũ gạo tình thương, cứu đói dân trong lúc gian khó nhất của đất nước. Bạn cùng tôi hãy suy ngẫm.

    Trần Khánh Dung
  • 2/23/2011 9:48:31 AM
    Một tấm lòng nhân ái cần nhân rộng. Với những người giàu có thì nên cũng quan tâm chia sẻ với cộng đồng như cô Thủy thì xã hội tốt đẹp biết mấy.
    Thanh Hùng
  • 2/23/2011 9:34:58 AM
    Hy vọng những nghĩa cử cao đẹp này sẽ được nhân rộng trong mỗi người Việt Nam... Bài viết đã giúp cho mỗi người đáng để suy ngẫm.
    MC Ngọc Châu
  • 2/23/2011 9:21:48 AM
    Thật đáng trân trọng cô gái, hy vọng trong cuộc sống này có nhiều nhiều hơn những con người như thế, "1 miếng khi đói bằng 1 gói khi no mà".
    Ngô Anh Hồng
  • 2/23/2011 9:08:15 AM
    Xúc động làm sao khi đọc tin này. Cô Thủy thật sự là một tiểu bồ tát, xin thành thật cảm ơn cô về tấm gương lòng tốt con người (mặc dầu hẳn là cô không có ý muốn được mọi người biết đến). Rất mong báo Tuổi Trẻ cho độc giả biết thêm thông tin về cá nhân của cô.
    Một người đọc

Video bạn đọc

TT - gian gần đây, do tuyến đường Tân Sơn Nhất - Bình Lợi đoạn gần cầu Đỏ (quận Bình Thạnh, TP.HCM) được trải nhựa nên vào buổi chiều thường có rất đông trẻ em chơi đá banh, chạy xe dưới lòng đường.

Chúng tôi có ý kiến

Điều chỉnh lưu thông đường Võ Văn Kiệt

Điều chỉnh lưu thông đường Võ Văn Kiệt
TT - Hằng ngày lưu thông trên đường Võ Văn Kiệt đoạn từ quốc lộ (QL) 1 về đường hầm sông Sài Gòn, tôi thấy phần đường dành cho xe hai, ba...
(1) Bình luận | (0) Thích
Báo Tuổi Trẻ giữ bản quyền nội dung trên website này; chỉ được phát hành lại nội dung thông tin này khi có sự đồng ý bằng văn bản của báo Tuổi Trẻ