PNO - Tôi cảm giác mình là người bị bỏ lại. Anh qua đó, liệu có quên mất người vợ đang mòn mỏi, cô đơn đợi chờ nơi quê nhà?
| Chia sẻ bài viết: |
Nguyễn Văn Phúc 14-11-2025 09:09:39
Ai bắt đi định cư, kêu ca cái gì. Tham lam, ảo mộng hão huyền thì ráng mà chịu và phải trả giá. Thế thôi.
Daisy 13-11-2025 09:17:53
Đã là lựa chọn thì quyết định nào cũng có ưu và nhược và có trách nhiệm với quyết định của mình. Không có quyết định hoàn hảo. Bạn cứ thẳng tiến đi theo quyết định của mình theo từng bước như trong kế hoạch thay vì ngồi để cho tâm trí vận hành dẫn dắt đến những suy nghĩ tiêu cực. Chúc bạn đủ vững tin và gặp nhiều may mắn!
Thứ tự ưu tiên 12-11-2025 23:07:26
Hai vợ chồng bạn có cùng thứ tự ưu tiên trong cuộc đời không? Việc học con cái? Đời sống tương lai? Hạnh phúc gia đình? Gia đình là phải ở cùng nhau ? Quyết định đi nước ngoài dựa trên thứ tự nào? Nếu chồng bạn đã không ưu tiên việc ở cùng nhau trong lòng họ thì bất cứ khi nào có cơ hội gì bạn cũng là người bị bỏ lại thôi. Chi bằng xác định thứ tự ưu tiên cho đời mình và tự nguyện chấp nhận, vui vẻ tận hưởng.
Nguyễn Văn Cường
Chồng nó ưu tiên bỏ vợ lại mang con đi mất. Rõ thế còn gì.
Trần Kim Cúc 12-11-2025 12:45:50
Gần nhà tôi có trường hợp giống vậy. Qua đó, chưa đầy 3 tháng ông chồng có bồ. Bà vợ ở nhà lồng lộn cũng chẳng làm gì được, tha thứ thì phải bỏ qua, không tha thứ thì ông ta ly hôn luôn.
Lê Kiều Vân 12-11-2025 12:44:02
Không sao đâu, tôi cũng như bạn. Tôi ở nhà chờ khoảng 3 năm thì được gọi đi phỏng vấn và có visa. 3 năm nhanh lắm, quay qua quay lại là tới. Trong thời gian đó, bạn hãy trang bị thêm cho mình những kỹ năng để sang đó đi làm, có thu nhập. Hãy làm cho mình bận rộn lên, đừng để bị tác động bởi những ý kiến trái chiều. Kiên định với mục tiêu đã đặt ra vì chẳng ai đi con đường bạn đang đi và hiểu chồng bạn, hoàn cảnh của bạn hơn chính bạn đâu.
Nguyễn Cẩm Mai 12-11-2025 12:20:50
Đàn ông sẽ không bao giờ bỏ lại người phụ nữ họ yêu thương. Khéo đó chỉ là cái cớ để họ ra đi, rời xa chị thôi. Vợ chồng xa nhau 1 ngày đã nhớ, huống hồ còn không định được ngày đoàn tụ mà cũng lao đi. Chị xác định chuẩn bị tâm lý là vừa.
Đặng Văn Bình 12-11-2025 12:18:59
Tôi có người bạn cũng nhất quyết đi định cư bằng được, dù ở nhà đang cuộc sống ổn định. Sang đó đi làm nail, chồng thì khuân vác. Ở nhà sung sướng không biết đường mà hưởng. Cứ bảo là vì con nên đi, dì lo cho tương lai của con nhưng sang đó, học trường làng, ở cái nhà xập xệ còn không dám cả chụp ảnh gửi cho mọi người ở nhà xem vì mắc cỡ. Con cái bị bạn bè tẩy chay, khác biệt ngôn ngữ không hoà nhập được. Giờ muốn quay về thì tự chặn đường mình rồi, về thế nào được nữa. Nhà cửa bán hết, công việc nghỉ ngang. Về sợ ê mặt nên có dám về đâu.
Diệu My 12-11-2025 12:15:50
Qua đó làm gì mà cứ mơ mộng rủ nhau dì không biết. Xa cha xa mẹ, tha hương cầu thực. Chẳng đâu sướng bằng ở quê nhà đâu.
Nguyễn Xuân 12-11-2025 10:15:56
Sao cứ phải mang giấc mơ định cư làm cái gì không biết. Sang đấy không sướng như mọi người vẫn nghĩ đâu. Huống hồ còn đặt cả hạnh phúc gia đình vào thế nguy hiểm, chông chênh. Nếu lỡ gia đình tan đàn xẻ nghé cũng là một phần lỗi của chị vợ, không kiên quyết bảo vệ hạnh phúc của mình, đẩy hạnh phúc cả đời ra bờ vực rồi cầu may rủi.
Nguyễn Thanh 12-11-2025 10:14:08
Tôi nghĩ cũng không tới nỗi tiêu cực như chị nghĩ đâu, chị giao con cho chồng mang theo cũng là ý hay, để anh ấy bận rộn chăm con, không còn thời gian mèo chuột với người phụ nữ khác. Con cái cũng giám sát bố thay cho mẹ.
Nguyễn Mai 12-11-2025 10:12:55
99% là gia đình tứ tán nhé, chỉ có 1% là đoàn tụ thôi. Mà cứ cho là có đoàn tụ thì cũng chẳng biết đến khi nào, đàn ông 60 tuổi vẫn xuân chán, còn phụ nữ 50 coi như già rồi, làm ăn gì nữa.
Trần Kim Cúc
Tôi cũng nghĩ thế
Ý Mỹ 12-11-2025 10:09:41
Ôi chồng mang cả con đi thì bạn nghĩ còn gì ràng buộc để anh ta phải quay về đón vợ nữa không? Bạn thật dại dột và ngây thơ. Là tôi, nếu chồng quyết đi định cư mà không đi cùng luôn cả nhà thì chia tay ngay và luôn cho đỡ dang dở đời nhau.
Người ngoài chỉ có thể tác động đến hôn nhân khi người trong cuộc cho phép điều đó xảy ra.
Khi quyết định việc này, chồng tôi không hề có một cuộc họp gia đình để bàn bạc, phân chia trách nhiệm cho công bằng giữa các anh em.
Em cũng không nên và không cần níu kéo. Em đang từ chối ly hôn vì uất ức chứ không phải vì còn yêu.
Em không bắt anh ấy xóa sạch quá khứ nhưng cũng không cần ép mình chấp nhận điều khiến bản thân tổn thương chỉ để chứng minh sự rộng lượng.
Hành động tự ý quyết định một việc hệ trọng như vậy mà không hề bàn bạc khiến tôi rơi vào cảm giác hụt hẫng tột cùng.
Em đã mạnh mẽ gánh vác gia đình 15 năm, giờ là lúc em cần mạnh mẽ để bảo vệ mình. Hãy giành lại quyền tự do và quyền được tôn trọng.
7 năm qua anh ấy ở bên em là vì giá trị tâm hồn và con người em, hãy luôn giữ cho mình sự kiêu hãnh đó.
Tôi tự hỏi thiếu gì lúc để gọi mà cô ấy cứ chọn giờ giấc nhạy cảm, lúc gia đình tôi đang nghỉ ngơi, riêng tư như vậy...
Chỉ khi đóng hẳn cánh cửa cũ đã mục nát, chị mới có đủ không gian để đón những luồng gió mới, những niềm vui mới chị xứng đáng nhận được.
Thông thường, người vợ nào cũng mong chồng làm ra nhiều tiền, có thu nhập tốt để lo cho vợ con. Thế nhưng, em lại khác...
Đều từng đổ vỡ và đã bên nhau vài năm nhưng anh vẫn để ảnh vợ cũ công khai trên mạng xã hội, phớt lờ mong muốn được tôn trọng của tôi.
Hãy bù đắp cho con bằng sự quan tâm. Hãy đón con đi chơi, chăm sóc con nhiều hơn vào cuối tuần để san sẻ áp lực thời gian với vợ.
Hôn nhân đồng sàng dị mộng có thể ổn ở khía cạnh kinh tế và công năng nhưng về tâm lý và cảm xúc, nó giống như một quả bom hẹn giờ.
Cuối năm tôi cưới nhưng hiện tôi chỉ muốn hủy hôn vì mỗi lần tôi đến nhà chơi hầu như đều gặp chồng cũ của cô ấy đến thăm con.
Càng níu kéo chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn, biến em từ một người yêu cũ từng thương thành một kẻ quấy rầy đáng sợ.
Nếu mẹ em hoàn toàn chủ động lựa chọn cuộc sống ấy, dù em thích hay không cũng không thể can thiệp.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.