PNO - Trước đây, em từng đủ dũng cảm rời đi. Bây giờ, em cũng cần đủ kiên định để bước tới trọn vẹn hoặc dứt khoát đóng lại cánh cửa đó.
| Chia sẻ bài viết: |
NÊ ÚT 07-04-2026 12:22:34
Cảm ơn chuyên mục tâm sự. Bạn viết rất hay và chị Hạnh Dung tư vấn rất sâu sắc. Cảm ơn.
Linh Trang 03-04-2026 18:40:41
Dạ, em là Linh Trang. Em cảm ơn chị Hạnh Dung rất nhiều vì đã tư vấn và giúp em giải tỏa một vấn đề mà chính em cũng từng rất hoang mang.
Em đã chủ động mở một cánh cửa cho anh bằng cách mời anh tham dự lễ trao bằng Thạc sĩ của em vào ngày 17/4 tới. Em nhắn từ hôm qua nhưng không thấy anh trả lời có tham dự hay không, chỉ nhận được lời chúc mừng. Hôm nay, em mạnh dạn hỏi lại: “Anh cho em biết anh có qua được không nhé, để em sắp xếp”. Anh trả lời: “Chắc anh không qua được đâu”.
Như vậy là em đã đủ hiểu và cũng không cần nghĩ thêm nữa. Em nhận ra rằng, người không có mặt trong ngày trọng đại của mình thì cũng không phải là người nên đồng hành lâu dài.
Em cũng nhớ lời chị từng nói: nếu thực sự muốn tiếp tục mối quan hệ, một người đàn ông 40 tuổi sẽ không chọn cách đứng bên lề như vậy.
Một lần nữa, em cảm ơn chị đã giúp em nhìn rõ mọi chuyện. Em sẽ chọn bước sang một trang mới - một trang mà người đi cùng em sẽ là người chủ động bước nhanh hơn em một nhịp để đến bên em.
Diễm 03-04-2026 08:26:37
Những tin nhắn gỡ đi, chậm trễ khi mang cá cho thấy anh vừa quan tâm vừa ngại bộc lộ trực tiếp.
Hoa cỏ may 03-04-2026 08:24:31
Em nên tạm giữ khoảng cách, quan sát hành động thay vì đọc quá nhiều vào lời nói, để xem anh thật sự muốn gì.
Giao 03-04-2026 08:23:05
Nếu còn thương anh, đừng vội cưỡng cầu tình cảm; tập trung vào cảm giác của bản thân, đừng để bối rối lấn át lý trí.
Hiếu Nhân 03-04-2026 08:20:36
Anh ấy có vẻ còn để ý nhưng chưa sẵn sàng tiến tới, nên mới chỉ là hành động thoáng qua, bối rối thôi.
Việc anh tránh ánh mắt, nói “em hâm à” cho thấy anh vẫn có cảm xúc nhưng cũng không dám thừa nhận hay mở lòng.
Người ngoài chỉ có thể tác động đến hôn nhân khi người trong cuộc cho phép điều đó xảy ra.
Khi quyết định việc này, chồng tôi không hề có một cuộc họp gia đình để bàn bạc, phân chia trách nhiệm cho công bằng giữa các anh em.
Em cũng không nên và không cần níu kéo. Em đang từ chối ly hôn vì uất ức chứ không phải vì còn yêu.
Em không bắt anh ấy xóa sạch quá khứ nhưng cũng không cần ép mình chấp nhận điều khiến bản thân tổn thương chỉ để chứng minh sự rộng lượng.
Hành động tự ý quyết định một việc hệ trọng như vậy mà không hề bàn bạc khiến tôi rơi vào cảm giác hụt hẫng tột cùng.
Em đã mạnh mẽ gánh vác gia đình 15 năm, giờ là lúc em cần mạnh mẽ để bảo vệ mình. Hãy giành lại quyền tự do và quyền được tôn trọng.
7 năm qua anh ấy ở bên em là vì giá trị tâm hồn và con người em, hãy luôn giữ cho mình sự kiêu hãnh đó.
Tôi tự hỏi thiếu gì lúc để gọi mà cô ấy cứ chọn giờ giấc nhạy cảm, lúc gia đình tôi đang nghỉ ngơi, riêng tư như vậy...
Chỉ khi đóng hẳn cánh cửa cũ đã mục nát, chị mới có đủ không gian để đón những luồng gió mới, những niềm vui mới chị xứng đáng nhận được.
Thông thường, người vợ nào cũng mong chồng làm ra nhiều tiền, có thu nhập tốt để lo cho vợ con. Thế nhưng, em lại khác...
Đều từng đổ vỡ và đã bên nhau vài năm nhưng anh vẫn để ảnh vợ cũ công khai trên mạng xã hội, phớt lờ mong muốn được tôn trọng của tôi.
Hãy bù đắp cho con bằng sự quan tâm. Hãy đón con đi chơi, chăm sóc con nhiều hơn vào cuối tuần để san sẻ áp lực thời gian với vợ.
Hôn nhân đồng sàng dị mộng có thể ổn ở khía cạnh kinh tế và công năng nhưng về tâm lý và cảm xúc, nó giống như một quả bom hẹn giờ.
Cuối năm tôi cưới nhưng hiện tôi chỉ muốn hủy hôn vì mỗi lần tôi đến nhà chơi hầu như đều gặp chồng cũ của cô ấy đến thăm con.
Càng níu kéo chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn, biến em từ một người yêu cũ từng thương thành một kẻ quấy rầy đáng sợ.
Nếu mẹ em hoàn toàn chủ động lựa chọn cuộc sống ấy, dù em thích hay không cũng không thể can thiệp.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.