PNO - Khi con sai ở đâu, mẹ cần chỉ lỗi ở ngay đó, không nên dán nhãn, quy kết tính cách, nhân cách, tình cảm của con.
| Chia sẻ bài viết: |
Đặng Thị Hiền 05-12-2024 23:35:14
Có lẽ chị đang vô tình đặt kỳ vọng quá cao lên con, những lời nói như "không có tâm", "ích kỷ" có thể làm tổn thương cháu mà chị không nhận ra. Hãy thử nhìn nhận con ở góc độ tích cực và nhẹ nhàng hơn nhé.
Thảo Vy 05-12-2024 23:33:22
Con chị có vẻ đang tổn thương sâu sắc vì những lời chỉ trích. Có lẽ chị nên nói chuyện riêng với con, xin lỗi nếu cần và chia sẻ rằng chị không cố ý làm con buồn. Quan trọng là tìm lại sự kết nối trước khi nghĩ đến việc "dạy dỗ" thêm.
Đỗ Thu Hương 05-12-2024 23:32:11
Tuổi 17-18 là giai đoạn nhạy cảm. Con chị giỏi giang ngoài xã hội nhưng có thể đang cảm thấy bị áp lực trong gia đình. Những lời phê phán dù có ý tốt vẫn có thể khiến con nghĩ rằng mình không đủ tốt, nên con mới chọn im lặng như cách phòng vệ.
Trương Hoài An 05-12-2024 23:31:09
Chị có thể đang lẫn lộn giữa việc làm cha mẹ và người phê bình. Thay vì chỉ trích, sao ko tập trung khuyến khích con. Ví dụ, lần tới nếu con quên bật nồi cơm, chị có thể nói: 'Ko sao, lần sau con nhớ nhé. Nấu cơm cũng cần sự tập trung." Con sẽ cảm nhận được sự động viên thay vì phán xét.
Huyền My 05-12-2024 23:29:40
Hãy thử một buổi tối hai mẹ con ngồi lại, không cần mắng mỏ hay dạy dỗ gì cả, chỉ là cùng nấu ăn, xem phim hoặc làm việc gì đó con thích. Đôi khi sự kết nối qua những hành động nhỏ sẽ giúp con mở lòng hơn.
Lê Thị Hoa 05-12-2024 23:28:30
Im lặng và tránh giao tiếp là dấu hiệu cho thấy con chị đang chịu tổn thương tâm lý. Nếu tình trạng này kéo dài, nó có thể ảnh hưởng tới mối quan hệ gia đình trong tương lai. Chị nên ưu tiên khắc phục tình cảm trước khi nghĩ đến việc con làm đúng hay sai.
Nguyễn Hồng Phúc 05-12-2024 23:27:14
Thay vì tập trung vào việc "dạy được con", chị hãy cố gắng thấu hiểu con hơn. Một cô gái tuổi 17 với thành tích xuất sắc như vậy có thể đang mệt mỏi và cần sự đồng hành hơn là áp lực. Lắng nghe là cách dạy tốt nhất.
Thanh Hằng 05-12-2024 23:23:51
Đôi khi các bậc phụ huynh cũng cần tự hỏi mình: "Mình đang dạy con hay vô tình áp đặt kỳ vọng lên con?'" Hãy thử nhìn mọi thứ từ góc nhìn của con, có lẽ chị sẽ thấy được con gái mình cũng đang nỗ lực rất nhiều và cần sự công nhận hơn là chỉ trích.
Người ngoài chỉ có thể tác động đến hôn nhân khi người trong cuộc cho phép điều đó xảy ra.
Khi quyết định việc này, chồng tôi không hề có một cuộc họp gia đình để bàn bạc, phân chia trách nhiệm cho công bằng giữa các anh em.
Em cũng không nên và không cần níu kéo. Em đang từ chối ly hôn vì uất ức chứ không phải vì còn yêu.
Em không bắt anh ấy xóa sạch quá khứ nhưng cũng không cần ép mình chấp nhận điều khiến bản thân tổn thương chỉ để chứng minh sự rộng lượng.
Hành động tự ý quyết định một việc hệ trọng như vậy mà không hề bàn bạc khiến tôi rơi vào cảm giác hụt hẫng tột cùng.
Em đã mạnh mẽ gánh vác gia đình 15 năm, giờ là lúc em cần mạnh mẽ để bảo vệ mình. Hãy giành lại quyền tự do và quyền được tôn trọng.
7 năm qua anh ấy ở bên em là vì giá trị tâm hồn và con người em, hãy luôn giữ cho mình sự kiêu hãnh đó.
Tôi tự hỏi thiếu gì lúc để gọi mà cô ấy cứ chọn giờ giấc nhạy cảm, lúc gia đình tôi đang nghỉ ngơi, riêng tư như vậy...
Chỉ khi đóng hẳn cánh cửa cũ đã mục nát, chị mới có đủ không gian để đón những luồng gió mới, những niềm vui mới chị xứng đáng nhận được.
Thông thường, người vợ nào cũng mong chồng làm ra nhiều tiền, có thu nhập tốt để lo cho vợ con. Thế nhưng, em lại khác...
Đều từng đổ vỡ và đã bên nhau vài năm nhưng anh vẫn để ảnh vợ cũ công khai trên mạng xã hội, phớt lờ mong muốn được tôn trọng của tôi.
Hãy bù đắp cho con bằng sự quan tâm. Hãy đón con đi chơi, chăm sóc con nhiều hơn vào cuối tuần để san sẻ áp lực thời gian với vợ.
Hôn nhân đồng sàng dị mộng có thể ổn ở khía cạnh kinh tế và công năng nhưng về tâm lý và cảm xúc, nó giống như một quả bom hẹn giờ.
Cuối năm tôi cưới nhưng hiện tôi chỉ muốn hủy hôn vì mỗi lần tôi đến nhà chơi hầu như đều gặp chồng cũ của cô ấy đến thăm con.
Càng níu kéo chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn, biến em từ một người yêu cũ từng thương thành một kẻ quấy rầy đáng sợ.
Nếu mẹ em hoàn toàn chủ động lựa chọn cuộc sống ấy, dù em thích hay không cũng không thể can thiệp.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.