PNO - Đời cho ta những cú gặp gỡ như thế để nhắc rằng thời thanh xuân có thể trở lại, chỉ là trong một hình hài khác, trưởng thành và ấm áp hơn.
| Chia sẻ bài viết: |
Hầu Gia 15-10-2025 18:58:42
Tôi và em yêu nhau, vốn là đồng nghiệp, chúng tôi thân mật mọi lúc, lúc đó còn đi xe đạp nên ngồi sau ôm eo em. Vợ tôi thường bắt gặp điều đó. Rồi vì một chuyện vặt vãnh mà gia đình em ngăn cản, đặc biệt là chị em. Không ai nói lời chia tay, cứ im lặng mãi. Vài năm sau, khi tôi và vợ bây giờ đã kết hôn, một lần làm thủ tục nhập học mẫu giáo cho con, trái đất tròn làm sao khi em làm giáo viên ở đó. Khi tôi nắm tay con bước vào văn phòng thì em cứ đi vào đi ra xác nhận có phải là tôi hay không. Tôi không để ý mà vợ nói lại như thế. Thời gian đó tôi thường về sớm nên ghé qua đón con. Em cũng tìm mọi cách để nhìn tôi khi đón con. Một lần vô tình bắt gặp ánh mắt đỏ hoe ngấn lệ của em, tôi bối rối vô cùng, thật khó xử. Tôi, em và vợ đều biết nhau nên không lạ gì chuyện tôi và em yêu nhau. Về nhà, thái độ của vợ có vẻ bực bội và ấm ức tuy không nói ra. Dù con chưa được tròn 1 tháng học tại đó nhưng tôi quyết định chuyển trường cho con. Dẫu tình cảm có chút xao xuyến về quá khứ nhưng gia đình hiện tại vẫn quan trọng hơn. Đến bây giờ, tôi nghĩ mình đã quyết định đúng khi chấm dứt mọi thứ liên quan đến em, chỉ giữ lại ký ức đã qua. Điều đó làm vợ tin tưởng và nể tôi hơn.
Trang 15-10-2025 09:06:34
Ước gì!
Tịnh Hà 14-10-2025 09:25:33
Cũng là duyên...
Ngọc Hân 14-10-2025 09:03:13
Em đọc mà thương cả ba nhân vật. Con thì hồn nhiên, cô thì bất ngờ, còn “ông bố” thì đứng giữa kỷ niệm và hiện tại. Dễ thương quá trời!
Hà Thu 14-10-2025 09:01:46
Cảm giác này chắc vừa ngượng, vừa bồi hồi. Người cũ giờ dạy con mình, mà con lại chê cô “dạy chán” nữa thì chỉ biết… chui xuống đất.
Mai Trâm 14-10-2025 09:00:03
Trời ơi, đọc mà cười muốn xỉu! Gặp lại “crush” cũ trong vai cô giáo của con thì đúng là định mệnh trêu ngươi thật. Nhưng mà tình huống dễ thương quá.
Trà My 14-10-2025 08:18:08
Coi như kỷ niệm đẹp đi anh!
Người ngoài chỉ có thể tác động đến hôn nhân khi người trong cuộc cho phép điều đó xảy ra.
Khi quyết định việc này, chồng tôi không hề có một cuộc họp gia đình để bàn bạc, phân chia trách nhiệm cho công bằng giữa các anh em.
Em cũng không nên và không cần níu kéo. Em đang từ chối ly hôn vì uất ức chứ không phải vì còn yêu.
Em không bắt anh ấy xóa sạch quá khứ nhưng cũng không cần ép mình chấp nhận điều khiến bản thân tổn thương chỉ để chứng minh sự rộng lượng.
Hành động tự ý quyết định một việc hệ trọng như vậy mà không hề bàn bạc khiến tôi rơi vào cảm giác hụt hẫng tột cùng.
Em đã mạnh mẽ gánh vác gia đình 15 năm, giờ là lúc em cần mạnh mẽ để bảo vệ mình. Hãy giành lại quyền tự do và quyền được tôn trọng.
7 năm qua anh ấy ở bên em là vì giá trị tâm hồn và con người em, hãy luôn giữ cho mình sự kiêu hãnh đó.
Tôi tự hỏi thiếu gì lúc để gọi mà cô ấy cứ chọn giờ giấc nhạy cảm, lúc gia đình tôi đang nghỉ ngơi, riêng tư như vậy...
Chỉ khi đóng hẳn cánh cửa cũ đã mục nát, chị mới có đủ không gian để đón những luồng gió mới, những niềm vui mới chị xứng đáng nhận được.
Thông thường, người vợ nào cũng mong chồng làm ra nhiều tiền, có thu nhập tốt để lo cho vợ con. Thế nhưng, em lại khác...
Đều từng đổ vỡ và đã bên nhau vài năm nhưng anh vẫn để ảnh vợ cũ công khai trên mạng xã hội, phớt lờ mong muốn được tôn trọng của tôi.
Hãy bù đắp cho con bằng sự quan tâm. Hãy đón con đi chơi, chăm sóc con nhiều hơn vào cuối tuần để san sẻ áp lực thời gian với vợ.
Hôn nhân đồng sàng dị mộng có thể ổn ở khía cạnh kinh tế và công năng nhưng về tâm lý và cảm xúc, nó giống như một quả bom hẹn giờ.
Cuối năm tôi cưới nhưng hiện tôi chỉ muốn hủy hôn vì mỗi lần tôi đến nhà chơi hầu như đều gặp chồng cũ của cô ấy đến thăm con.
Càng níu kéo chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn, biến em từ một người yêu cũ từng thương thành một kẻ quấy rầy đáng sợ.
Nếu mẹ em hoàn toàn chủ động lựa chọn cuộc sống ấy, dù em thích hay không cũng không thể can thiệp.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.