PNO - Cha tôi đã ngoài 90 tuổi. Từ nhỏ tới lớn, tôi luôn bị cha áp đặt và quyết định thay mọi chuyện. Tôi cưới vợ được gần 30 năm, vợ chồng tôi vẫn phải tuân theo ý cha mọi thứ: từ chuyện sắm xe, cháu học trường nào, giỗ chạp nấu món gì, mời khách ra sao…
| Chia sẻ bài viết: |
Tuyết Thu 05-05-2026 09:33:32
Nói chung, thương cha thì vẫn thương nhưng cũng nên thương mình với vợ con nữa. Chứ một người gồng cả đời, tới già vẫn chưa được sống theo ý mình thì tiếc lắm.
Thúy Hà Trần 05-05-2026 09:27:39
Tôi nói thật, ở tuổi này rồi thì sống thoải mái đầu óc còn quý hơn. Có khi bớt phụ thuộc vào cái “sẽ được cho” đó, tự cho mình quyền sống dễ thở hơn, lại nhẹ lòng.
Sơn Tùng 05-05-2026 09:18:19
Theo tôi, giờ không phải chuyện “có kịp làm chủ gia đình không”, mà là bắt đầu nới dần quyền quyết định của mình. Những việc nhỏ trước, kiểu như cuối tuần cho vợ con đi chơi, về ngoại, không cần xin mà chỉ báo. Làm đều vài lần, ông cụ có la thì mình vẫn giữ thái độ bình tĩnh, không cãi tay đôi nhưng cũng không rút lại quyết định.
Gió đầu mùa 05-05-2026 09:05:04
Cũng phải nhìn thẳng là một phần do thói quen. Sống vậy mấy chục năm, cả hai bên đều quen vai. Cha quen quyết, con quen nghe. Giờ muốn đổi, không thể một ngày là xong, mà nếu cứ im lặng chịu tiếp thì chắc còn bức bối hơn.
Mẫn Đào 05-05-2026 09:02:00
Phước kiểu này nhiều khi cũng là “cái giá”. Đổi lại là gần hết đời không được tự quyết chuyện của chính mình. Hổng ham!
Jane 05-05-2026 08:58:36
Nghe câu chuyện thấy vừa thương vừa… bí. Thương ông cụ một mình nuôi con bao nhiêu năm, tính gia trưởng cũng từ cái thời đó mà ra. Nhưng nói thật, sống tới gần 60 tuổi mà cái gì cũng phải “xin phép” thì ai chịu nổi, ngột ngạt là đúng rồi.
Người ngoài chỉ có thể tác động đến hôn nhân khi người trong cuộc cho phép điều đó xảy ra.
Khi quyết định việc này, chồng tôi không hề có một cuộc họp gia đình để bàn bạc, phân chia trách nhiệm cho công bằng giữa các anh em.
Em cũng không nên và không cần níu kéo. Em đang từ chối ly hôn vì uất ức chứ không phải vì còn yêu.
Em không bắt anh ấy xóa sạch quá khứ nhưng cũng không cần ép mình chấp nhận điều khiến bản thân tổn thương chỉ để chứng minh sự rộng lượng.
Hành động tự ý quyết định một việc hệ trọng như vậy mà không hề bàn bạc khiến tôi rơi vào cảm giác hụt hẫng tột cùng.
Em đã mạnh mẽ gánh vác gia đình 15 năm, giờ là lúc em cần mạnh mẽ để bảo vệ mình. Hãy giành lại quyền tự do và quyền được tôn trọng.
7 năm qua anh ấy ở bên em là vì giá trị tâm hồn và con người em, hãy luôn giữ cho mình sự kiêu hãnh đó.
Tôi tự hỏi thiếu gì lúc để gọi mà cô ấy cứ chọn giờ giấc nhạy cảm, lúc gia đình tôi đang nghỉ ngơi, riêng tư như vậy...
Chỉ khi đóng hẳn cánh cửa cũ đã mục nát, chị mới có đủ không gian để đón những luồng gió mới, những niềm vui mới chị xứng đáng nhận được.
Thông thường, người vợ nào cũng mong chồng làm ra nhiều tiền, có thu nhập tốt để lo cho vợ con. Thế nhưng, em lại khác...
Đều từng đổ vỡ và đã bên nhau vài năm nhưng anh vẫn để ảnh vợ cũ công khai trên mạng xã hội, phớt lờ mong muốn được tôn trọng của tôi.
Hãy bù đắp cho con bằng sự quan tâm. Hãy đón con đi chơi, chăm sóc con nhiều hơn vào cuối tuần để san sẻ áp lực thời gian với vợ.
Hôn nhân đồng sàng dị mộng có thể ổn ở khía cạnh kinh tế và công năng nhưng về tâm lý và cảm xúc, nó giống như một quả bom hẹn giờ.
Cuối năm tôi cưới nhưng hiện tôi chỉ muốn hủy hôn vì mỗi lần tôi đến nhà chơi hầu như đều gặp chồng cũ của cô ấy đến thăm con.
Càng níu kéo chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn, biến em từ một người yêu cũ từng thương thành một kẻ quấy rầy đáng sợ.
Nếu mẹ em hoàn toàn chủ động lựa chọn cuộc sống ấy, dù em thích hay không cũng không thể can thiệp.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.