| Chia sẻ bài viết: |
Uyên 06-11-2024 14:13:44
Bạn có đi làm không? Bạn không đủ khả năng chi trả số tiền ấy hay sao?
Thuý Loan 06-11-2024 14:11:27
Nếu một khoản nợ nhỏ mà đã khiến chồng bạn phản ứng như thế, thì có thể bạn cần suy nghĩ thêm về mối quan hệ này.
Hoàng Hưng 06-11-2024 14:06:37
Thôi bạn không cần lo lắng về chuyện nên nói cho chồng biết nữa đâu, nghĩ dần đến chuyện đổi chồng đi là vừa
Thanh Mai 06-11-2024 14:01:31
Mình nghĩ bạn nên ưu tiên giữ tài chính cá nhân độc lập để không phải lo lắng về phản ứng của chồng. Nếu được, hãy nhờ bạn bè hoặc gia đình giúp đỡ trước và tìm cách thanh toán dần.
Cường Phạm 06-11-2024 13:57:42
Quan trọng là tại sao bạn nợ số tiền đó? Và đây có phải là lần đầu bạn nợ hay không? Chứ nếu có lí do hợp lý, chưa từng có tiền lệ trước đây và số nợ chỉ 3,5 triệu, không có lí do gì để chồng bạn có thể cư xử đến mức như thế cả.
Gia Hân 06-11-2024 13:51:23
Mắc nợ là chuyện bình thường trong cuộc sống, nhưng nếu chồng bạn phản ứng mạnh đến mức bạn không dám chia sẻ thì mình nghĩ bạn cần tìm cách ổn định cuộc sống tài chính của riêng mình trước đã, và có thể cũng nên tìm nguồn hỗ trợ khác nữa.
Linh Lê 06-11-2024 13:47:52
Trời ạ, chỉ 3,5 triệu mà gã có thể đối xử với chị đến mức đó ư? Rồi sau này sao dám nghĩ đến chuyện nuôi con ăn học???
Hồng Anh 06-11-2024 13:44:09
Có vẻ như vấn đề không nằm ở số tiền, mà là ở sự thiếu hỗ trợ và cảm thông từ chồng bạn. Nếu một khoản nợ nhỏ thế này cũng khiến bạn lo sợ như vậy, thì có lẽ bạn nên xem lại cuộc hôn nhân này.
Đức Thanh 06-11-2024 13:40:38
3,5 triệu mà qua lời bạn tôi tưởng 3,5 tỷ không ấy chứ
Thanh Mai 06-11-2024 06:59:59
Khoản nợ không quá lớn, bạn cũng chắc rằng chồng không trả giúp, thế thì nói chồng làm gì? Tự lo đi
Mỹ Hoa 06-11-2024 06:56:28
bạn có đi làm không? Nếu không đi làm, ở nhà mà còn gây nợ thì chồng chán ngán mệt mỏi là đúng rồi.
Thu Mai 06-11-2024 05:49:31
Nợ có bấy nhiêu tiền mà phài đến mức sợ bị đánh đập thì chị bị phụ thuộc quá nhiều rồi.
Người ngoài chỉ có thể tác động đến hôn nhân khi người trong cuộc cho phép điều đó xảy ra.
Khi quyết định việc này, chồng tôi không hề có một cuộc họp gia đình để bàn bạc, phân chia trách nhiệm cho công bằng giữa các anh em.
Em cũng không nên và không cần níu kéo. Em đang từ chối ly hôn vì uất ức chứ không phải vì còn yêu.
Em không bắt anh ấy xóa sạch quá khứ nhưng cũng không cần ép mình chấp nhận điều khiến bản thân tổn thương chỉ để chứng minh sự rộng lượng.
Hành động tự ý quyết định một việc hệ trọng như vậy mà không hề bàn bạc khiến tôi rơi vào cảm giác hụt hẫng tột cùng.
Em đã mạnh mẽ gánh vác gia đình 15 năm, giờ là lúc em cần mạnh mẽ để bảo vệ mình. Hãy giành lại quyền tự do và quyền được tôn trọng.
7 năm qua anh ấy ở bên em là vì giá trị tâm hồn và con người em, hãy luôn giữ cho mình sự kiêu hãnh đó.
Tôi tự hỏi thiếu gì lúc để gọi mà cô ấy cứ chọn giờ giấc nhạy cảm, lúc gia đình tôi đang nghỉ ngơi, riêng tư như vậy...
Chỉ khi đóng hẳn cánh cửa cũ đã mục nát, chị mới có đủ không gian để đón những luồng gió mới, những niềm vui mới chị xứng đáng nhận được.
Thông thường, người vợ nào cũng mong chồng làm ra nhiều tiền, có thu nhập tốt để lo cho vợ con. Thế nhưng, em lại khác...
Đều từng đổ vỡ và đã bên nhau vài năm nhưng anh vẫn để ảnh vợ cũ công khai trên mạng xã hội, phớt lờ mong muốn được tôn trọng của tôi.
Hãy bù đắp cho con bằng sự quan tâm. Hãy đón con đi chơi, chăm sóc con nhiều hơn vào cuối tuần để san sẻ áp lực thời gian với vợ.
Hôn nhân đồng sàng dị mộng có thể ổn ở khía cạnh kinh tế và công năng nhưng về tâm lý và cảm xúc, nó giống như một quả bom hẹn giờ.
Cuối năm tôi cưới nhưng hiện tôi chỉ muốn hủy hôn vì mỗi lần tôi đến nhà chơi hầu như đều gặp chồng cũ của cô ấy đến thăm con.
Càng níu kéo chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn, biến em từ một người yêu cũ từng thương thành một kẻ quấy rầy đáng sợ.
Nếu mẹ em hoàn toàn chủ động lựa chọn cuộc sống ấy, dù em thích hay không cũng không thể can thiệp.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.