PNO - Chị phải tìm được sự bình yên, mạnh mẽ và tin tưởng vào bản thân. Khi đó, chị mới có thể đối mặt mọi khó khăn.
| Chia sẻ bài viết: |
Đặng Tâm. 14-04-2025 16:35:36
Thật đáng sợ và đau vô cùng, vì nó không phải là một sự cặp kè nhăng nhít qua loa mà kéo dài 15 năm và giả dối tinh vi một cách hoàn hảo. Chị hãy cứ khóc cứ gào to lên trong không gian của riêng mình cho nhẹ nhàng hơn rồi suy nghĩ cho kỹ. Nhưng nếu có chọn ly hôn thì cũng đành lòng ly hôn trong văn minh, giữ kín, không cần phải tung hê đâu chị ạ. Vì đỉnh cao của sự khinh bỉ là im lặng và sự im lặng này tuy làm chị bị thiệt thòi nhưng đổi lại nó sẽ không làm cho các con và cha mẹ 2 bên bị sốc. Phụ nữ là thế, luôn phải hứng chịu sự thiệt thòi trong cuộc sống. Mong chị sớm vững vàng, vượt qua và yêu thương mình nhiều hơn.
Thu Nhã 13-04-2025 21:52:44
Lòng dạ đàn ông thật đáng sợ!
Mỹ Nga 12-04-2025 05:35:59
Sốc thật. Nhưng cũng phải sống tiếp thôi. Coi chừng hiện giờ chồng chị cũng lại đang có mối quan hệ nào đó.
Diệu Hoa 11-04-2025 20:02:12
Rơi vào hoàn cảnh của chị đúng là đau vô cùng! Xin chia sẻ cùng chị. Mong chị sớm vượt qua.
Trương Thị Mai Hạnh 11-04-2025 19:53:21
Tôi không phải là chị nên không cảm nhận hết nỗi đau mà chị đang cảm thấy nhưng tôi đoán là chị sẽ phải đối mặt với cảm xúc khinh bỉ chồng, nghi ngờ bản thân và tự hỏi tại sao điều đó lại xảy ra. Rồi lại băn khoăn giằng xé phải làm gì mà không ảnh hưởng tới người thân bởi chị là người tử tế.
Chị đã sống cả một đời tử tế và nghĩ rằng cũng sắp viên mãn rồi thì việc đó xảy đến bất ngờ, để rồi bỗng chốc chị không hiểu sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này. Thôi thì khoan nghĩ đến người khác, phải làm gì để ít ảnh hưởng đến người khác nhất. Chị im lặng với cả 2 bên gia đình, với con cái là cách tốt nhất rồi. Giờ là lúc ta tử tế với chính mình, chị ạ. Yêu thương bản thân là cách tử tế với chính mình tốt nhất.
Chị hãy bảo chồng chị tạm thời rời khỏi nhà, cho chị có không gian và thời gian riêng. Các con chị đi học xa nhà cũng là điều kiện tốt để chị được ở một mình. Tôi không biết chị thuộc kiểu tính cách nào. Nhưng, tôi nghĩ chị cần một không gian riêng mà ở đó không sợ ai phán xét đúng sai. Ở đó, chị có thể khóc, cười, đau khổ mà không cần kiềm chế. Chị cần một thời gian để nỗi đau nhẹ bớt. Cũng cần thời gian để xem liệu mình có thích nghi được với nỗi cô đơn khi ở một mình, liệu giữa chị và chồng vẫn là tình nghĩa bao năm có thể đưa lên bàn cân để so được mất với việc ly hôn hay giữa 2 người chỉ còn nghĩa và thói quen đã có nhau. Đến lúc đó quyết định làm gì vẫn chưa muộn.
Mọi quyết định ngay tại thời điểm chị bị cảm xúc bủa vây, sự không cam lòng và muốn trả thù để vuốt ve nỗi đau chỉ đem lại sự hả hê nhất thời. Mất nhiều hơn được, chị ạ! Với người thân, nếu họ hỏi, chị chỉ cần trả lời là vợ chồng chị có chút trục trặc cần thời gian để giải quyết. Con cái cũng đủ lớn để cảm nhận việc xảy ra.
Chị không cần phải tự hỏi tại sao chồng lại như thế bởi bất cứ câu trả lời nào cũng không làm chị hài lòng. Chỉ cần tự hỏi mình phải làm gì trong 24 giờ mỗi ngày để bớt nghĩ về việc đã xảy ra. Khiến mình bận rộn hơn cũng là cách để chị bớt đau đớn.
Dù cuối cùng sự lựa chọn của chị là gì, cũng phải nhớ rằng trước khi là mẹ của các con, vợ của chồng thì chị là chính chị. Chị độc lập về kinh tế và độc lập cả về tinh thần nữa là điều tuyệt vời nhất. Chúc chị sớm an nhiên.
Người ngoài chỉ có thể tác động đến hôn nhân khi người trong cuộc cho phép điều đó xảy ra.
Khi quyết định việc này, chồng tôi không hề có một cuộc họp gia đình để bàn bạc, phân chia trách nhiệm cho công bằng giữa các anh em.
Em cũng không nên và không cần níu kéo. Em đang từ chối ly hôn vì uất ức chứ không phải vì còn yêu.
Em không bắt anh ấy xóa sạch quá khứ nhưng cũng không cần ép mình chấp nhận điều khiến bản thân tổn thương chỉ để chứng minh sự rộng lượng.
Hành động tự ý quyết định một việc hệ trọng như vậy mà không hề bàn bạc khiến tôi rơi vào cảm giác hụt hẫng tột cùng.
Em đã mạnh mẽ gánh vác gia đình 15 năm, giờ là lúc em cần mạnh mẽ để bảo vệ mình. Hãy giành lại quyền tự do và quyền được tôn trọng.
7 năm qua anh ấy ở bên em là vì giá trị tâm hồn và con người em, hãy luôn giữ cho mình sự kiêu hãnh đó.
Tôi tự hỏi thiếu gì lúc để gọi mà cô ấy cứ chọn giờ giấc nhạy cảm, lúc gia đình tôi đang nghỉ ngơi, riêng tư như vậy...
Chỉ khi đóng hẳn cánh cửa cũ đã mục nát, chị mới có đủ không gian để đón những luồng gió mới, những niềm vui mới chị xứng đáng nhận được.
Thông thường, người vợ nào cũng mong chồng làm ra nhiều tiền, có thu nhập tốt để lo cho vợ con. Thế nhưng, em lại khác...
Đều từng đổ vỡ và đã bên nhau vài năm nhưng anh vẫn để ảnh vợ cũ công khai trên mạng xã hội, phớt lờ mong muốn được tôn trọng của tôi.
Hãy bù đắp cho con bằng sự quan tâm. Hãy đón con đi chơi, chăm sóc con nhiều hơn vào cuối tuần để san sẻ áp lực thời gian với vợ.
Hôn nhân đồng sàng dị mộng có thể ổn ở khía cạnh kinh tế và công năng nhưng về tâm lý và cảm xúc, nó giống như một quả bom hẹn giờ.
Cuối năm tôi cưới nhưng hiện tôi chỉ muốn hủy hôn vì mỗi lần tôi đến nhà chơi hầu như đều gặp chồng cũ của cô ấy đến thăm con.
Càng níu kéo chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn, biến em từ một người yêu cũ từng thương thành một kẻ quấy rầy đáng sợ.
Nếu mẹ em hoàn toàn chủ động lựa chọn cuộc sống ấy, dù em thích hay không cũng không thể can thiệp.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.