PNO - Tôi sợ ấu thơ của con bị đầu độc bởi những lời lẽ tiêu cực, thái độ thù địch giữa mẹ và ông bà nội, nhưng tôi không hóa giải được và chẳng biết làm sao tháo nút thắt quá lớn này?
| Chia sẻ bài viết: |
TRANG ĐÀO 10-11-2024 16:45:23
Tôi thấy vợ bạn đúng hơn là sai.
Thứ nhất, nếu bạn nói cha mẹ già xế chiều mà cô đơn và không tự do gặp con cháu. Thì bạn là con, bạn hãy chạy về hoặc ngủ lại với cha mẹ bạn vài hôm. Còn nói "cháu" ư? Cha mẹ bạn đã đuổi vợ bạn đi khi cô ấy mang bầu, nếu lỡ vì đau buồn uất hận mà cô ấy bị hư cái bầu đó, thì còn cháu để ông bà nhìn hay "bắt" không? Với phụ nữ, ai đối tốt với họ lúc bầu bì sinh nở 1 phần, thì sau này họ sẽ đền đáp 10 phần. Những ai đối xấu, đối ác với họ lúc yếu thế như vậy, họ cũng sẽ đáp lại 100 lần thờ ơ.
Bạn đã biết làm chồng, làm cha, nhưng từ đầu đã không dung hòa được mối quan hệ cha mẹ - nàng dâu, ngay cả cha mẹ bạn còn đuổi bạn, thì nếu không có vợ cho ở nhà vợ, thì 2 năm qua, bạn ở nhà trọ sao? Bạn đã 1 lần đặt ví dụ đổi vai trò mình là vợ bạn chưa? Bầu bì, bị cha mẹ chồng đuổi, còn không cho chồng mang xách đồ đạc phụ...Thực sự nói có tội chứ cha mẹ bạn rất ác, không đáng có được con cháu sum vầy, hoặc ít nhất là đứa cháu của cô dâu (vợ hiện tại của bạn) sinh ra.
Đừng oán thán cô ấy nữa, có giỏi thì về năn nỉ ỉ ôi cha mẹ mình và làm cầu nối giữa cha mẹ và vợ
Đan Nguyễn 09-11-2024 14:21:29
Trước tiên bạn hãy đặt bạn vào vị trí của vợ bạn, nếu ngược lại gia đình vợ đối xử với bạn y hệt cha mẹ bạn đang đối xử với vợ bạn thì bạn sẽ xử sự thế nào?
Bạn có phải là thánh nhân để chịu đựng tất cả những uất ức và có phải ngớ ngẩn để xem những uất ức ấy không là gì cả và vẫn phải nhịn nhục đu bám cha mẹ như không có chuyện gì xảy ra không?
Vấn đề xuất phát từ cha mẹ bạn thì cha mẹ bạn phải là người đi giải quyết vấn đề. Đừng kiểu vô lý: không chấp nhận dâu nhưng đòi bắt cháu; nên nhớ cháu là cháu của đôi bên nội ngoại và là con của 2 vợ chồng bạn chứ không phải là cháu riêng của bên nội mà có quyền bắt.
Ai mang nặng, ai đẻ đau, ai banh da xẻ thịt để có đứa bé; ai thức đêm thức hôm để nuôi đứa bé cứng cáp mà muốn bắt là bắt sao?
Bạn cũng quá là nhu nhược, đúng là làm con phải có hiếu nhưng không đồng nghĩa với việc để cha mẹ mình gây gổ, hàm oan cho vợ mình mãi như vậy được và thậm tệ là anh đã để vợ 1 mình bụng mang dạ chửa ra khỏi nhà khi cha mẹ anh đuổi vợ anh, thật thậm tệ; chứng tỏ anh không yêu thương gì vợ anh cả.
Với người đàn bà khác họ đã không nhìn mặt anh từ cái thời điểm đó, đây là vợ anh vẫn còn thương anh nên anh mới được sống chung và gần vợ con, lại được bên vợ cảm thông, thương anh mà không hờn trách. Như vậy đã là quá đủ, đừng đòi hỏi thêm gì ở người phụ nữ này cả.
Nếu muốn cha mẹ anh có cháu, hãy bắt đầu từ cha mẹ anh. Không phải cứ làm cha mẹ là có quyền được làm sai và phận con dâu phải cam chịu.
Đừng vô lý khi trách móc vợ, vô lý lắm lắm.
Tôi không muốn ai khen tôi quá tuyệt vì đã chấp nhận hy sinh cho công cuộc làm mẹ tuổi 40. Đó là một dạng… mất mát được hợp thức hóa.
Có một giai đoạn trong đời người phụ nữ, người ta gọi là “trẻ đã qua, già chưa tới”. Một khoảng lưng chừng kiểu tạm ổn, nhưng chưa đủ để vô tư.
Xã hội vẫn âm thầm mặc định về vẻ đẹp của sự hy sinh. Phụ nữ sau sinh không chỉ sợ mình xấu xí, mà họ còn sợ... mình quá xinh đẹp.
Thời bây giờ, liệu “đồng cam cộng khổ” có còn là khẩu hiệu dễ được các ông bố bà mẹ ủng hộ nữa không?
Em rất tốt, độc lập, hoàn hảo... nhưng ở bên em, anh không có cảm giác mình là một người đàn ông…
Nếu bạn không yêu để kết hôn, thì việc duy trì mối quan hệ đó có ý nghĩa gì...
Có lẽ điều quan trọng không nằm ở việc ta bao nhiêu tuổi, mà là ta vẫn còn háo hức với những điều mới mẻ, vẫn dám học và dám bắt đầu.
Sự sòng phẳng của các chị em suy cho cùng cũng là một cách tự bảo vệ khỏi những rủi ro...
Mới đây, mạng xã hội dậy sóng trước bài đăng của một chủ tài khoản khi chia sẻ lại những bình luận khiếm nhã từ một bộ phận đàn ông...
Thương con không có một mái nhà, chị vét sạch tiền tiết kiệm, lại vay mượn thêm mua nhà cho con để rồi bản thân phải sống chật vật.
Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...
Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.
Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.
Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.
Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai
Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.
Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn
Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.