PN - Con trai về nhà hơi men nồng nặc. Ba nghĩ là đã có chuyện gì đó nghiêm trọng xảy ra nên con mới uống say như thế. 18 tuổi, con chưa bao giờ uống bia hay rượu. Con bước lảo đảo vào phòng riêng rồi đóng chặt cửa. Biết là chẳng thể hỏi chuyện con trong tình trạng như vậy, ba dằn lòng đợi đến ngày mai.
PNO - Vài hạt mưa lác đác trên thềm nhà rồi càng lúc mưa càng mạnh dần. Má tôi nhìn trời khẽ thở dài: “Vậy là ba mày lại có việc để làm rồi đấy Bi”. Hồi ấy tôi chỉ nghe vậy thôi. Còn bé xíu, lại mãi lăng xăng với những trò nghịch mưa, tôi nào có hiểu má nói gì. Chỉ biết, mỗi mùa mưa tới là má vừa lo vừa vui. Có lẽ, má vui vì ba sẽ có thêm công việc để làm.
PNO - Lần đó tôi dắt đứa con trai mười tuổi đến thăm Thầy, người dạy tôi môn văn suốt những năm cấp ba. Thầy hỏi cháu:"Thằng cu Bo của ông dạo này có ngoan không?".
PN - Làng tôi là làng thuần nông, nên nhà nào cũng ráng sắm một hai con trâu để cày kéo. Nhiệm vụ của đám con nít chúng tôi là mỗi ngày dắt trâu ra đồng cho ăn cỏ.
PN - Bố đi theo người phụ nữ khác. Mẹ dắt tôi về ngoại trong nước mắt. Năm ấy, mẹ chưa đầy 23 tuổi. Mẹ đã trở thành một bà mẹ đơn thân từ đó.
PN - Gia đình ba không chịu cưới mẹ vì ba mẹ không hợp tuổi và vì mẹ là “con hoang”. Ba mẹ tự dắt díu nhau ra ở riêng, định khi “gạo đã thành cơm” thì sẽ về tạ tội. Cuộc sống thiếu thốn nhưng ấm áp và hạnh phúc. Rồi khi con còn đang nằm trong bụng mẹ thì bất ngờ ba ra đi vì một tai nạn giao thông. Bụng mang dạ chửa, nỗi đau chất chồng, mẹ còn bị gia đình ba nguyền rủa, vì cho rằng ba gặp chuyện xui rủi là vì lấy mẹ.
PN - Má ngồi sau bếp lui cui vặt lông vịt, chuẩn bị món ăn mà con gái yêu thích. Nghe tiếng lao xao ở nhà trên, má biết con đã về. Có tiếng chân đi vội nhưng rất khẽ, rồi tiếng con nhỏ nhẹ thưa: “Thưa má, con mới về”. Má ngẩng lên. Con đứng đó, tóc cột buông lơi sau gáy, áo quần chỉn chu, nụ cười dịu dàng nhưng con mắt chớp lia, rưng rưng đỏ.
PN - Thời còn chiến tranh, ba thường xuyên theo đơn vị đi chiến đấu. Mẹ ở nhà tảo tần ruộng nương. Mười tuổi, ngoài giờ đi học, chị Hai nấu nước chè xanh mang ra ga Hương Phố (Hà Tĩnh) bán. Những ngày đi sơ tán, chị tranh với mẹ bế bé Út, vác đồ nặng để cả nhà đi gọn lẹ… Hòa bình, ba được điều chuyển công tác vào Sóc Trăng, mẹ bế bồng chúng em theo ba.
PNO - Mỗi khi nhớ lại buổi chiều hôm ấy, mẹ lại cười một mình. Mẹ đã chiến thắng sự ích kỷ, vô tâm thường ngày để tìm niềm vui nhỏ bé cho con gái của mẹ.
PNO - Tôi là người đồng tính. Phải mất nhiều thời gian và trải nghiệm tôi mới chịu chấp nhận điều đó và quyết định sống thật với chính mình.
PNCN - Tôi gia nhập gia đình ký túc xá đại học S. vào một buổi tối. Tôi đã ướt lướt thướt vì không có kinh nghiệm ứng phó với cơn mưa Sài Gòn. Một cái vali to đùng và một chiếc xe đạp, đó là tất cả hành lý nhập học của tôi. Phòng 107B lúc ấy chỉ còn một chỗ trống trên tầng hai chiếc giường tầng. Tôi leo lên, lục sách vở, giấy báo ra trải trên vạt gỗ, cũng may mẹ đã nhét theo cho tôi chiếc mền. Tôi quấn chặt mền, trở lưng qua lại trên đám giấy, ngủ đêm đầu tiên xa nhà. Nửa đêm, có ai đó lay lay, một bàn tay đưa cho tôi chiếc gối. Tôi lúng búng cảm ơn rồi kê đầu lên, nước mắt chợt nhòe ra, nhớ mẹ, nhớ nhà…
PNCN - Khi gia đình rơi vào nghịch cảnh, có những người phụ nữ đã đầu độc tinh thần con cái, bằng cách dựng lên những câu chuyện giả dối về những người ruột thịt, nhằm mục đích “chiếm” trọn tinh thần đứa trẻ. Họ đã không lường được hậu quả là đứa trẻ sẽ bị rơi vào trạng thái tâm lý bất thường...
PNCN - Con trai tôi 18 tuổi, cháu đã nghỉ học và lên thành phố làm việc được bốn tháng. Công việc cháu ổn định, phù hợp và thu nhập cao nên tôi khá yên tâm.
PNCN - Từ khi hai con hiện hữu trong đời, mẹ rất hạnh phúc và thầm cảm ơn tạo hóa đã cho mẹ một tài sản vô giá.
PN - Cha mẹ ly hôn là nỗi bất hạnh lớn đối với con trẻ. Có những trường hợp sau khi cha mẹ ly hôn, trẻ bị trầm cảm nặng, thậm chí rối loạn thần kinh. Đôi khi có em bắt đầu có những hành vi thô bạo hư hỏng ở trường. Làm thế nào để việc ly hôn không gây ra các chấn thương lớn cho con cái là vấn đề cha mẹ rất cần quan tâm.
PN - Mưa to, lũ về, mẹ sợ nhất đám con nghịch nước rồi lục tục đi thay quần áo. Mùa mưa, quần áo có khi cả tuần lễ mới khô, nên mẹ khoán mỗi đứa chỉ được thay một bộ đồ duy nhất trong ngày.
PN - Chị gọi điện bảo, mẹ đang nằm ở bệnh viện quận, em sắp xếp đến ngay đi nhé. Em ừ ừ hai ba tiếng theo thói quen, rồi cúp máy. Chị biết là em sẽ không đến ngay đâu, em sẽ đợi vợ chồng thằng Út về để mà hạch tội, rằng tại sao mẹ ốm mà không chịu cho em hay.
PNO - Hội quán Các bà mẹ (Q.Bình Thạnh) tổ chức chương trình “Dưỡng chất cho mẹ – Tương lai cho bé” vào sáng 27/10 tại Hội Nhà báo TP.HCM (14 Alexandre de Rhodes, Q.1).
PNO - Hôm nay, con nhận được tháng lương đầu tiên. Bé Út cũng vừa có giấy báo đậu đại học. Xem như nhà mình “song hỉ lâm môn”. Lâu lắm rồi mới thấy được nụ cười hạnh phúc và mãn nguyện của ba mẹ.
PN - Đôi khi chỉ cần vài câu hù dọa đơn giản, một tổ chức tội phạm trong thế giới ảo có thể kiếm được những món tiền đáng kể hoặc gây ra những cái chết thương tâm cho những người yếu bóng vía tham gia các mạng xã hội.
PN - Theo lời ông nội kể thì bà nội vốn người thị trấn, quen ăn trắng mặt trơn. Chẳng biết duyên số thế nào mà bà lại ưng ông, nông dân chân lấm tay bùn.
PN - Ở nhà, tôi hay dặn các con sử dụng nước phải tiết kiệm; khi đánh răng hoặc tắm không nên múc nhiều nước quá; lúc nào cũng phải xả đầy xô nước trong nhà tắm để khi cúp nước vẫn còn một xô dự phòng trong trường hợp khẩn cấp… Nhưng trẻ con mà, không phải lúc nào cũng ghi nhớ và thực hiện đủ.
PN - Vậy là từ ngày mai, con sẽ về ở với bố và gia đình bên nội, căn nhà đơn sơ này chỉ còn một mình mẹ. Mẹ cũng chưa biết phải làm gì để vượt qua nỗi nhớ và sự trống vắng khi không có con bên cạnh. Chỉ mới nghĩ đến cảnh xa con, mẹ đã thấy quặn lòng.
PNO - Tôi đến chị xin việc theo giới thiệu của người bạn. Thời nay mấy ai thuê gia sư dạy văn, nên tôi mừng như bắt được vàng, dù bạn tôi đe: chưa chắc đậu được đâu, nghe nói chị ấy gặp cả chục người rồi mà vẫn chưa chọn được. Sao lại khó vậy ta? Tôi thắc mắc thầm.
PN - Nhờ đồng nghiệp hướng dẫn, mẹ vào được Facebook của con gái (14 tuổi). Đọc những dòng tâm sự của con, mắt mẹ cảm thấy cay cay...