PN - Sau khi chồng qua đời, chị Sa một mình nuôi hai đứa con trai khôn lớn. Chị cố gắng thắt lưng buộc bụng dành tiền cho con ăn học với ước mong sau này chúng sẽ không chịu cảnh nhọc nhằn như mình.
PN - Cậu Tư tôi có vợ muộn nên khi mợ sinh được cu Tom, cả nhà "cưng như cưng trứng“. Vợ chồng cậu ở thành phố, tuần nào định về thăm ông bà nội là cậu điện về trước, giọng hỉ hả báo tin vui: “Mai Tom về nha!”.
PNO - Mấy hôm nay, con nằng nặc xin mẹ đi cắt mái tóc dài, làm cả mẹ lẫn bố đều ngẩn ngơ tiếc. Mái tóc mẹ nuôi cho con từ thời lên 9 lên 10. Tuần nào mẹ cũng nấu nước bồ kết với lá bưởi cho con gội. Đêm nào cũng chải tóc cho con trước khi con đi ngủ. Mái tóc của con là niềm tự hào của mẹ, nó mượt mà, óng ả và rất hợp với khuôn mặt thùy mị của con.
PNO - Cả tháng nay, con dâu cấm không cho hai đứa cháu qua nhà bà nội chơi, tôi thật sự không biết phải nói thế nào.
Món quà tuyệt vời nhất mẹ có thể dành cho con gái là bài học về tình yêu. Dưới đây là những nguyên tắc quan trọng bạn nên dạy con mình.
Theo nghiên cứu và thống kê của các chuyên gia tâm lý thuộc Đại học Masachuset (Hoa Kỳ), 5 trò chơi ngoài trời dưới đây được các bé hâm mộ nhất.
PNO - Tôi sinh ra trong hình hài con gái nhưng tâm hồn, tính cách là con trai. Từ nhỏ tôi đã ghét mặc váy, mang đồ con gái, nhưng cha mẹ không hiểu nên luôn ép tôi phải ăn mặc như con gái.
PN - Cách đây khoảng bốn năm, tại xã Trung Lập Hạ, huyện Củ Chi, TP.HCM đã có hai gia đình tự nâng dâu rể lên thành “hàng thừa kế thứ nhất”.
PN - Ba tôi mất khi chúng tôi còn bé xíu. Cơn bạo bệnh đã quật ngã ba, bỏ lại ba mẹ con chúng tôi trong cảnh nghèo túng. Một mình mẹ gồng gánh nuôi hai chị em tôi khôn lớn. Ở cái tuổi 35, nhan sắc của bà mẹ trẻ hai con vẫn còn mặn mà lắm, ấy vậy mà mẹ kiên quyết bỏ qua mọi lời ong bướm.
PN - “Nếu một lần nữa gặp tình huống như hôm qua con sẽ làm gì?”. Bin luống cuống: “Con cũng chưa biết được”. Nhìn cậu con trai 10 tuổi với những vết xây xát trên mặt, tay và chân, nét mặt vẫn chưa hết hốt hoảng, chị Hà (Q.3, TP.HCM) không khỏi xót xa.
PNCN - 19 tuổi, tôi được mai mối với con trai một của một gia đình giàu có ở TP.HCM. Đó không chỉ là giấc mơ mà còn là thiên đường của nhiều cô gái quê như tôi.
PNCN - Ngồi ở hành lang phòng xử án Tòa án nhân dân Q.Ninh Kiều, TP. Cần Thơ, bà mẹ già khắc khổ, nhỏ thó trong bộ quần áo bạc màu lâm râm khấn vái điều gì đó, rồi dáo dác tìm đứa cháu nội đang thơ thẩn ngoài sân tòa. Tới phiên xử con mình, bà líu ríu đi như chạy, rồi tiếng khóc vỡ òa khi nghe Hội đồng xét xử tuyên án con trai hai năm tù tội vận chuyển trái phép chất ma túy.
PNO - Mẹ tôi bước vào tuổi 80, từng chứng kiến không biết bao nhiêu cơn bão xảy ra ở quê hương mình, nhưng theo dự báo thì bão Haiyan thật sự là cơn bão “dữ” nhất trong đời mẹ.
PNCN - Tôi là ông bố của hai đứa con, bé trai bốn tuổi và bé gái năm nay học lớp 4, vợ tôi thì thích chăm chút bên ngoài cho con nhưng lại ít khi dạy con cách sống. Con gái lớn của tôi rất ngoan và xinh nên được mẹ, gia đình nội ngoại cưng chiều hết mực. Thế nhưng, tôi thấy lo khi cháu tỏ ra rất ích kỷ, đặc biệt với em trai của mình. Lúc chúng tôi mới có cháu thứ hai, cháu đã gào khóc suốt hai ngày liền vì cho rằng “bố mẹ không thương con”. Tôi và vợ chỉ nghĩ chắc đó là phản xạ bình thường, dần dần rồi cháu sẽ quen và thương em.
PNCN - Vậy là chỉ còn ba ngày nữa thôi, con gái mẹ sẽ lên xe hoa. Cuối cùng thì “quả bom nổ chậm” của mẹ đã chuẩn bị khoác lên mình chiếc váy cưới lộng lẫy. Con có thấy niềm hạnh phúc đang dâng đầy trong mắt mẹ không, con gái?
PNCN - Nhìn con gái cười duyên cho ba chụp hình, mẹ thấy thời gian trôi nhanh quá, cái cảm giác mong ngóng được gặp công chúa của mẹ như chỉ mới hôm qua mà thôi.
PN - Hai cha con chọn góc vắng của quán ngồi ăn trưa, vừa ăn vừa nói chuyện về bạn bè của con. Hôm nay là ngày anh đưa con trai đi chơi nên không cần phải vội vàng. Gần chỗ cha con anh ngồi là bàn của đôi vợ chồng người nước ngoài. Họ có một bé gái khoảng năm tuổi và một đứa trẻ còn nằm xe nôi. Cạnh đó, người đàn ông ngồi một mình mơ màng với điếu thuốc trên tay và ly cà phê người phục vụ vừa mang đến.
PN - Mẹ thường nói ba con đẹp trai, đào hoa nên mẹ khổ. Có lẽ mẹ đúng. Thời gian ba ở bên ngoài nhiều hơn ở nhà, bởi tính chất công việc và các mối quan hệ.
PN - Bố qua đời sau một cơn bạo bệnh, nhà mình đông người mà vẫn thấy neo đơn. Chị ham học, học giỏi, nhưng sau khi bố mất, gia cảnh khó khăn, đành phải bỏ giữa chừng ở nhà phụ mẹ kiếm tiền nuôi các em.
PNO - Không hiểu sao mẹ của tôi chỉ có mỗi một con mắt. Lúc bé, tôi rất ghét mẹ, vì cảm thấy xấu hổ với mọi người về việc đó. Để nuôi sống gia đình, mẹ làm đầu bếp trong bếp ăn của trường học.
PNO - Sáng sớm trời mưa rả rích. Con thích nhất là cảm giác cuộn mình trong chăn nằm nghe tiếng mưa. Giấc ngủ thật êm đềm. Có tiếng ba vọng lại: “Dậy đi học đi con”.
PNO - ...Cuộc sống yên ấm của cô bạn tôi cũng chẳng kéo dài là bao, khi bức màn bí mật thứ hai được vén lên. Giờ thì chẳng có đứa bạn nào dám bảo bạn tôi là hời hợt, là không sâu là nhàn nhạt tính cách nữa rồi nhé...
PN - Gần chục năm tha phương, mỗi khi về quê, đi ngang con đường có những cây rau chua, ký ức tuổi thơ nhọc nhằn của tôi lại trỗi dậy. Chính loại cây mọc hoang dại bên đường ấy từng là nguồn thức ăn “đặc biệt” trong những bữa cơm đạm bạc của gia đình tôi. Đúng như tên gọi, từ thân, lá đến quả của cây đều có vị chua thanh mát.
PN - Buổi tối trong gia đình tôi thường chỉ có tôi hoặc chồng, người còn lại tranh thủ đi tiếp khách, học thêm, mua sắm, thăm người quen… Một người chăm hai đứa con nhỏ quả không dễ dàng gì, loay hoay tắm rửa, chuẩn bị bữa tối, cho chúng ăn, dạy chúng học... mệt nhoài.
PN - Đó là chiếc bình nhỏ, màu xanh nhạt. Nắp bình xinh xinh như cây nấm. Bên hông bình có vẽ cành mai và cụ già. Nghe nội kể, bình trà có từ rất lâu, do ông cố để lại.