PNO - Tôi là một đứa trẻ sinh ra từ những giây phút “ngoài chồng, ngoài vợ” mà người trong cuộc thường biện minh đó là tình yêu!
Mọi đứa trẻ sinh ra đều có thể trở thành thiên tài nếu chúng nhận được sự giáo dục đúng cách từ sớm.
PNO - Đã nhiều năm xa quê nhưng tôi vẫn nhớ quay quắt mùi hương dịu dàng, quyến rũ của mẹt bánh đúc bay ra từ chái bếp nhà ai, mơn man theo làn gió mát, quyện vào hương lúa, tỏa khắp các nẻo đường quê trong rộn ràng những thanh âm mùa gặt.
PN - Bạn có biết 25% các trường công thông báo rằng việc bắt nạt giữa bọn trẻ xảy ra hàng ngày? Hiện tại các trường học, cộng đồng đều lên án tình trạng này, nên bạn cũng có thể giúp con mình theo cách riêng của mình.
PN - Chị mua lại ngôi nhà sát vách nhà tôi. 55 tuổi, đứa con gái duy nhất của chị khiến cả xóm ngạc nhiên khi mới 33 tuổi đã chuẩn bị có đứa con thứ sáu. Chị nói có phần chua chát: “Vài năm nữa, cháu ngoại chị lấy chồng, chẳng mấy chốc chị được thăng chức… bà cố”.
PNO - Nhận được tin em bị bắt trong một đường dây gái gọi sinh viên ở Sài Gòn, mẹ ngã quỵ, ba choáng váng. Chị lặn lội bắt xe vào Nam để làm thủ tục bảo lãnh cho em. Nhìn em tiều tụy, xác xơ sau mấy ngày bị tạm giam, chị không thể nhận ra đứa em gái thơ ngây của mình…
Lần đầu tiên trong gia đình có tiếng khóc trẻ thơ. Đứa trẻ là món quà chung của dòng họ, thế nhưng, người lớn trong nhà muốn chiếm hữu đứa bé cho riêng họ với lý do đó là “cháu duy nhất của bà”, “con duy nhất của mẹ”. Liệu đấy có phải là suy nghĩ ích kỷ?
PNO - Làm cha mẹ, ai cũng muốn con mình vào được đại học, nhưng đâu phải ai thi đại học cũng đỗ? Vì vậy, chúng ta nên hiểu và thông cảm cho con nếu con không thể vào đại học như mình mong muốn.
PN - Thưởng và phạt là những hình thức dạy con phổ biến mà hầu như bậc cha mẹ nào cũng áp dụng, nhằm động viên, khuyến khích hoặc trừng phạt, ngăn chặn con làm việc gì đó. Trong các cách dạy con, nói chung là nên thưởng, nhưng thưởng như thế nào và thưởng món gì là điều cần quan tâm.
PN - Lúc còn nhỏ, mỗi lần trời đổ mưa là tôi lại nôn nao chờ được đi bắt cua. Mưa vừa ngớt hột, tôi cột vội tấm ni lông lên cổ, trùm thêm cái nón lá rồi xách thùng chạy theo ba ra đồng.
PNo - Anh em Gấu cứ tíu ta tíu tít khi phát hiện “vật thể lạ” vừa xuất hiện trong phòng ngủ nhà mình: chiếc đèn tinh dầu. Chiếc đèn be bé, mô phỏng hình dạng chiếc đèn dầu thuở xưa nhưng chạy bằng điện, bên trên có chỗ để tinh dầu, khi đèn toả sáng, nhiệt độ làm tinh dầu nóng lên, toả hương thơm khắp phòng.
PNCN - Những vấn đề ở trường học và đời sống xã hội đôi khi tạo ra áp lực mà trẻ cảm thấy không thể chống chọi được. Là cha mẹ, bạn không thể bảo vệ con trẻ khỏi căng thẳng, nhưng bạn có thể giúp trẻ phát triển theo những cách lành mạnh để đối phó với sự căng thẳng.
PNCN - Em 34 tuổi. Thời xuân sắc má đỏ môi hồng qua vèo lúc nào chẳng biết, ngoảnh lại mình đã là gái già mà chẳng hay. Quanh quẩn mãi trong góc hẹp của cái xưởng may gia công này, em đến chết già mà cũng chẳng ai biết mất thôi, chị ạ.
PNCN - Từ ngày mẹ sinh bé Na, ba bỏ hẳn mấy vụ la cà quán xá cùng các chiến hữu. Ai rủ thì ba nói “có chiến hữu chờ ở nhà rồi”.
PN - Ba rất thương mẹ và hai chị em tôi, nhưng khi nhậu vào, ba lại rượt đánh cả ba mẹ con, phá tan cái quán nhỏ của mẹ. Lúc tỉnh rượu, ba ôm hai chị em vào lòng, xoa lên vết bầm, hỏi: “Ba đánh có đau không?”. Ba lủi thủi đi mua đinh, ván cũ, đóng lại mấy cái bàn ghế cho mẹ. Quán cơm của mẹ khá đắt khách, nhưng chẳng bao giờ dư dả, vì cứ vài tuần là phải thay mới đồ đạc một lần. Mẹ vẫn thường thở dài, than: “Tại số mẹ khổ”
PN - “Con sẽ làm đúng như bố muốn, thế nên bố hãy để mẹ yên. Coi như con chết rồi đi”, nói xong câu ấy, chị lao ra khỏi nhà. Đó là lần cuối cùng chị cãi nhau với bố, lần cuối cùng nhìn thẳng vào mắt ông - cái đêm oi ả, cách đám cưới của chị đúng một tháng. Năm ấy, chị 24 tuổi.
PN - Mẹ đưa con về thăm trường cũ, không chỉ vì mẹ nhớ trường, nhớ lớp, mà con biết, mẹ còn một lý do quan trọng là muốn con được đi “thực tế”. Thông qua buổi thực tế này, mẹ đã nhắn nhủ con nhiều điều một cách tế nhị, nhẹ nhàng, thay vì tạo áp lực học tập, hay quá kỳ vọng vào con cái.
PNO - Hội quán Các bà mẹ phối hợp với nhóm huấn luyện kỹ năng Trại hè Việt tổ chức buổi chuyên đề “Giúp con bồi đắp thói quen sống có trách nhiệm” dành cho trẻ 4-12 tuổi.
PNO - Vì công việc bận rộn nên mãi đến gần cả tháng mình mới về thăm bố mẹ. Mẹ không những không trách con cái vô tâm, đến gọi điện thoại cũng “tiết kiệm”, mà còn nhẹ nhàng xoa đầu, hỏi “dạo này ăn uống có được điều độ không con”. Chợt mình nhận ra tay mẹ giờ đã nhiều nếp nhăn…
PNO - Ngày còn bé tôi thích lắm những ngày nước lên. Tôi thích được ngắm trời mưa, nhìn những hạt mưa vần vũ, đuổi nhau bên ao, rơi lộp độp trên tàu lá chuối.
PN - Trời bão, nhìn những cơn mưa dai dẳng, lòng tôi se sắt nhớ mùa bão ở quê cách đây gần 20 năm. Ở miền Đông Nam bộ, ngày ấy, với một cậu bé mới bảy tuổi như tôi, mưa bão là một dịp đặc biệt thú vị.
PN - Chị Hà là hàng xóm của tôi đã mấy chục năm. Xưa ba má thuộc hàng khá giả nên chị lớn lên trong an nhàn, sung sướng. Vậy mà từ khi có chồng con, cuộc đời chị không còn được một ngày thảnh thơi.
PNO - Má gọi điện nhắc tôi ngày mai sắp xếp xuống bến xe đón ba vào khám bệnh. Giọng má buồn hiu “Con dẫn ba đi kiểm tra cho kỹ xem có bị ung thư dạ dày hay không…”. Không biết đây là lần thứ mấy ba vào Sài Gòn khám bệnh, chữa bệnh. Lần này có vẻ nghiêm trọng hơn vì bệnh tình của ba có liên quan đến hai chữ “ung thư”.
Những trẻ được bú mẹ khi lớn lên sẽ có địa vị xã hội cao hơn so với cha mẹ mình. Tức là, họ có nghề nghiệp ở vị trí cao hơn.