PN - Các con đùn đẩy trách nhiệm phụng dưỡng, cụ Nguyễn Thị Phiếu (77 tuổi, trú thôn An Dõng, xã Bình Thành, Tây Sơn, Bình Định) đã phải ra đường trong đêm lạnh.
PNO - Trên xe bus, thằng bé lúc thì nhảy nhót như con loi choi, lúc thì khóc lóc kêu đói, kêu mắc đi vệ sinh, lúc thì oặt ẹo ngủ gà gật. Nó hiếu động đến phát mệt, mẹ nó cứ phải tìm cách kìm nó lại, thậm chí nhéo vào chân nó, làm nó la khóc còn dữ hơn. Thằng bé lúc thiếp đi thì thôi, lúc tỉnh nó gọi ba nó - cười, gọi ba nó - khóc.
PNO - Không ít người cho rằng rượu bia cũng là một loại hàng hoá, tiêu thụ hàng hoá nhiều sẽ thúc đẩy sản xuất phát triển, giải quyết việc làm cho nhiều lao động, góp phần tăng trưởng kinh tế xã hội.
PNCN - Trần Thúy Phượng (*) sinh năm 1985, nhiều lần bị tố về hành vi nhục mạ, ngược đãi, đánh đập mẹ. Mới đây, Báo Phụ Nữ nhận được đơn kêu cứu về hành vi nhẫn tâm của Phượng đối với con gái ruột của mình, cháu mới học lớp 2. Người nộp đơn kêu cứu chính là cha của Phượng - ông Trần Lâm.
PN - Bốn năm trước, tôi rời Sài Gòn, bỏ ghế giám đốc kinh doanh trong một công ty nước ngoài, theo anh về quê, để… trốn nợ, và làm lại từ đầu.
PNCN - Trong lớp tôi chủ nhiệm có một nam sinh tuột dốc cả về sức học lẫn sức khỏe, nhiều lúc em đến lớp bơ phờ ngủ gục và không làm được bài kiểm tra dù khá dễ.
PN - Hai chị em mình đều lấy chồng xa, ít có dịp về thăm cha mẹ. Không lần nào chị quên gọi điện hẹn em về cùng. Đơn giản bởi ngoài việc thăm viếng cha mẹ, chị còn muốn được gặp em.
PNCN - “Buồn hoài cũng có được gì đâu, thôi, xem như phước phần mình vậy để sống hết lòng vì con”, người cha ấy nói nhẹ tênh như chưa hề mang trong lòng nỗi đau con mình là đứa trẻ không bình thường.
PN - Mùa lụt vừa rồi, mẹ bị trượt té, ảnh hưởng đến xương sống. Đến bây giờ, mỗi khi nằm xuống, hoặc ngồi dậy đều khó khăn. Trời lạnh, vết thương càng nhức. Công việc cuối năm bận rộn, mấy chị em con ở Sài Gòn đành nhờ vợ chồng anh Cả chăm mẹ hộ.
PNCN - Con chào đời vào một ngày nắng ấm. Hạnh phúc của ba mẹ là thấy con khôn lớn từng ngày. Con gái có đôi mắt to, rất ngoan, tình cảm. Thời gian thật nhanh, mới đó mà con đã tròn một tuổi.
PN - Lúc con mới biết lật, cái chân chòi hoài mà quăng cái mông không qua, anh bảo kệ con, để nó vừa rèn thân thể vừa rèn ý chí. Chị thấy xót quá, liền lật mông cu cậu qua giùm. Tới lúc con tập đi, chị chực sẵn một bên, dang hai tay sẵn sàng. Con vừa nghiêng đi, chị chụp liền cho khỏi té. Anh cự, bảo con nít phải té cho… mau lớn, có kinh nghiệm. Chị cãi, con mới nứt mắt, biết cái gì mà kinh với nghiệm. Làm cha mẹ dĩ nhiên phải kề bên con, phòng hờ những bất trắc…
PNO - Đám tang của chú Tam diễn ra lặng lẽ, ngoài bà con họ hàng chỉ có vài người bạn đến viếng, dù lúc còn sống, chú nổi tiếng quan hệ rộng và có nhiều bạn bè. Nhìn thím Thu khóc nức nở bên quan tài, có người chép miệng, lắc đầu thở dài: “Mang tiếng có chồng làm quan nhưng đời đã sung sướng được ngày nào đâu”. Bi kịch gia đình thím bắt nguồn từ một chữ…rượu.
PNO - “Ai tóc dài bán nào! Ai tóc dài bán đi!” – thuở bé mỗi lần nghe tiếng rao ấy ngang qua cổng nhà là tôi lại chạy đến bên mẹ để... canh chừng mái tóc. Tóc mẹ tôi đẹp lắm, mềm mượt, đen láy, buông dài đến gối, ai cũng phải tấm tắc khen.
PN - Ba qua đời, chị em tôi vào thành phố, được vợ chồng cậu mợ cưu mang. Ngày ấy tôi 19 tuổi, em trai tôi 15. Có thêm chúng tôi, mợ ngăn tạm căn gác gỗ ra làm ba, “vận động” hai con gái của mợ chuyển sang ngủ chung giường, còn chúng tôi mỗi đứa mỗi phòng, dù nhỏ.
PN - Mẹ mình mấy tuần nay yếu nhiều rồi em trai ạ! Chị muốn nói với em như thế, nhưng mỗi lần gọi điện em đều vồ vập một câu quen thuộc: “Chị Hai hả? Mẹ khỏe hén? Sau Tết em bận lắm. Gọi sau nghen!”. Em bận gì mà đến nỗi, Tết vẫn không đưa vợ con về thăm nhà dù cách nhau có 70km? Mấy ngày giáp Tết, mẹ lau dọn bàn thờ, phải trèo lên ghế cao và té. May mà không gãy xương nhưng cơ thể thì đau nhức suốt.
PN - Tôi nhớ như in ngày hôm ấy, cha tất tưởi trong bộ đồ nâu hoen bùn đất, quần ống cao ống thấp. Đó là sáng thứ Hai, tiết chào cờ - do buổi sớm mưa, nên được hoãn lại vào cuối giờ học.
PN - Chị là bạn cũ của tôi, vốn là người đàn bà biết “giữ mặt” cho chồng, ít khi nào cự cãi lớn tiếng với chồng trước mặt con cái hay người ngoài. Hai vợ chồng cùng đi làm, nhưng lương công chức của anh không đủ vào đâu nên chị phải ra ngoài mở mối làm ăn riêng.
PN - Nhìn lại tấm hình gia đình mình ngày xưa, khi mẹ bế trên tay đứa con gái bé bỏng, còn con trai bình yên ngồi trong lòng bố, mẹ chợt nhận ra gia đình ta đã cùng nhau đi được một quãng đường thật dài.
PN - Hàng ngày Bo thấy bố tập tạ cũng bắt chước tập theo. Lần nọ, Bo lấy hai quả bầu ra làm “tạ”, nâng lên hạ xuống rồi thở phì phò. Bố đi ngang thấy vậy, gật gù: “Cu con của bố trông oai lắm. Mai mốt lớn bố cho cu con đến trung tâm học võ nhé”. Bo toét miệng cười nhe răng sún ra vẻ tự hào lắm.
PNO - Ngày chị về nhà chồng, em đã làm dâu được ba năm. Dù chị nhỏ hơn em hai tuổi nhưng theo vai vế chị vẫn là chị. Chị còn nhớ, lúc về nhà ra mắt, thấy em trong nhà, chị đã mừng thầm vì nghĩ có người cùng cảnh để san sẻ tâm sự.
PNO - Ngày 18/2, Công an TP.HCM đã hoàn tất kết luận điều tra, chuyển hồ sơ sang Viện KSND cùng cấp đề nghị truy tố các bị can trong hai vụ án cùng tội “giết người”. Trong cả hai vụ án, theo Công an TP.HCM, đều xuất phát từ những nguyên nhân rất nhỏ nhặt nhưng có chất “xúc tác” là rượu.
PNO - Anh và tôi là bạn cùng lớp thời học đại học. Tình yêu thông qua bao tử - thời bao cấp, khổ cực ăn uống thiếu thốn ở ký túc xá khiến những lần đi chơi của chúng tôi chẳng bao giờ dám xa xỉ như vào quán cà phê mà chỉ là những quán nước mía trước cổng trường hay những quán chè. Cuộc tình của chúng tôi “chay” như thế trong vòng 4 năm. Đúng nghĩa mối tình học trò!
PN - Ngày trước, hai chị em đi đâu cũng như hình với bóng, cười nói tíu tít với nhau như hai con chim non. Tưởng chừng như giữa chị và em không bao giờ có khoảng cách. Vậy mà từ khi chị đi lấy chồng, khoảng cách ấy ngày càng khoét sâu.
PN - Mâu thuẫn, bực tức dồn nén từ hôm trước của hai vợ chồng như quả bom hẹn giờ. Dù đã cố kiềm chế và nín nhịn cho qua, nhưng rốt cuộc chỉ một hành động không vừa mắt cũng đủ để quả bom phát nổ. Chồng to tiếng, vợ gào thét. Ai nấy đều ra sức đổ lỗi và quát nạt nhau. Trong lúc đang nóng mặt vì sự giận dữ, tôi và chồng quên mất con trai nãy giờ đang hoảng sợ, núp sau cánh cửa nhìn bố mẹ.
PN - Chiều nay, con vừa đi làm về thì mẹ đã kéo tay con ngồi xuống ngay phòng khách, lúc ba đang xem ti vi.