PN - Chắc cũng hiếm ai dạy con theo cái kiểu "quái đản" như Má: chỉ dặn con nhớ, ráng làm sao cưới được vợ đẹp, mà dặn dò nhập tâm từ khi con mười mấy tuổi. Ai nấy cười Má lo xa, dặn chi sớm vậy, mà cũng phải...
PN - Đám trẻ trong hẻm đang cười đùa rộn rã bỗng im bặt khi cháu trai tôi xuất hiện. “Đi chỗ khác chơi tụi bay”, một cô bé nói lớn. Chỉ trong vài phút, lũ trẻ kéo nhau đi sạch. Nhóc Cường đứng lặng thinh, đôi mắt thoáng buồn.
PN - Nhà có người sắp lấy chồng, không khí khác hẳn. Dù còn mấy tháng nữa mới tổ chức lễ cưới nhưng mọi người đều vừa háo hức, vừa lo lắng.
PN - Mẹ lớn lên trong thời kỳ bao cấp, nhà ngoại lại đông con. Thời ấy, lo cái ăn đã khó, chuyện lưu giữ những tấm hình chụp hay vài quyển vở để làm kỷ niệm ít ai quan tâm. Muốn các con sở hữu một “gia tài kỷ niệm”, ngay khi các con chào đời, mẹ đã tập hợp, lưu giữ nhiều thứ.
PN - Minh Trí và Minh Hiếu là anh em ruột, Trí lớn hơn Hiếu hai tuổi. Trong khi Trí hiếu động thì Hiếu lại trầm tính. Là em nhưng Hiếu luôn "phê bình" anh hai, còn Trí chỉ cười trừ khi bị em "đánh giá", và tự nhận mình là “trùm quậy”.
PN - * Đưa con trai bốn tuổi về thăm nội 10 ngày, vợ chồng em điếng người vì cái tật vui vẻ xuề xòa của người ở quê. Ông bà, chú bác vô tư “nựng” con chim nhỏ của cháu, nói chuyện rổn rảng về giới tính trước mặt cháu. Về lại thành phố, cháu nhà em mắc tật… sờ chim, cha mẹ nhắc thế nào cũng không bỏ. Cô giáo cháu vừa gọi phụ huynh lên trao đổi rằng cháu làm chuyện khó coi trong giờ ngủ ở lớp. Làm sao loại được hành vi xấu này ở trẻ?
PN - Nhà tâm lý giáo dục Richard Weissbourd của trường Đại học Harvard (Mỹ) và các cộng sự đã thành lập dự án có tên Making Caring Common (tạm dịch Nhân rộng yêu thương). Dự án nhằm đưa ra các cách nuôi dạy con trở thành người biết quan tâm, tôn trọng và có trách nhiệm.
PN - Mỗi tháng đến kỳ nhận lương, ba mẹ đều trích ra một ít để biếu bà nội. Có lần Na thắc mắc: “Sao ba mẹ lại phát lương cho bà nội?”. Mẹ nói: “Vì bà nội nuôi ba khôn lớn, cho ăn học nên người. Giờ bà nội già yếu, không làm gì ra tiền, ba phát lương để báo hiếu cho bà nội, để nội có tiền tiêu vặt”. Na liền nói: “Sau này con lớn, đi làm có tiền, con cũng phát lương cho ba mẹ”. Dẫu biết ngày đó còn rất xa, nhưng nghe con gái nói, mẹ thấy rất ấm lòng.
PN - Một đứa trẻ hoạt bát năng động hay trầm lặng hướng nội không hoàn toàn do bản chất của chúng. Nội dung giao tiếp với con cái từ cha mẹ góp phần làm nên tính cách của trẻ. Hơn nữa, tính cách của con còn được phát huy thế mạnh hoặc cải thiện các điểm yếu thông qua ứng xử đúng đắn từ bậc phụ huynh.
PN - Trước khi cưới tôi, anh đã có mối tình sâu nặng với một cô đồng nghiệp. Hỏi anh rằng, quen nhau lâu vậy sao không cưới, anh tần ngần rồi kể, lý do chính là cô ấy không chịu làm dâu…
PN - Từ ngày có con, cuộc sống của mẹ dường như thay đổi hẳn. Tất cả thời gian của mẹ đều dồn hết cho con. Mỗi ngày sau giờ làm, mẹ nhanh chóng về nhà để được nhìn thấy con, vui đùa và chăm sóc con.
PN - Ba là số một! Cảm ơn ba vì đã "cứu trợ" con kịp lúc khi con hết tiền, cảm ơn ba đã chi trả tiền học phí cho con khi con đã quyết định ra riêng tự lập. Cảm ơn ba đã sửa hồ sơ xin việc cho con. Cảm ơn ba vì lời nhận xét đúng đắn về lớp trang điểm không ăn nhập gì với màu da của con.
PN - 20 tuổi, tôi chia tay mối tình đầu. Tôi trở thành đàn bà: mất trinh, đi phá thai 1 lần, rồi bị người yêu "đá"...
PN - Theo bác sĩ Nguyễn Minh Tiến, Trưởng khoa Hồi sức Tích cực - Chống độc bệnh viện Nhi Đồng 1 TP.HCM, trong năm qua bệnh viện Nhi Đồng 1 đã tiếp nhận hơn 50 ca ngộ độc hóa chất. Tuy không để lại hậu quả nặng nề cho trẻ, nhưng điều đáng nói là tình trạng trên xuất phát từ sự bất cẩn của người lớn.
PN - Nhiều người cho rằng, mối quan hệ giữa mẹ chồng - nàng dâu là đề tài không có hồi kết, và rất khó dung hòa. Tuy nhiên, theo chuyên gia tâm lý giới tính - bác sĩ Lan Hải, nếu cả hai phía cùng nỗ lực, không khó để cải thiện mối quan hệ này.
PN - Một huyện nghèo có con kênh uốn mình tránh thị trấn rồi chảy ra cửa biển. Nó tên kênh Bờ Sáng chảy qua chợ Bờ Sáng, là chợ huyện cũ. Sau này, cái chợ không chuyển đi mà đổi tên. Cái tên chợ với tên con kênh không còn đoái hoài nhau, bỏ con kênh mồ côi một mình trôi mãi miết.
PN - Đọc bài viết của chị Ngọc Mỹ, tôi chợt thấy chạnh lòng cho thân phận làm dâu của mình. Chị nói đúng: làm dâu "cứ có tiền là khỏe"
PN - Đêm qua tôi mơ thấy mình nằm trên thảm cỏ, lá cây bạch đàn rụng xuống sau từng cơn gió. Mùi lá cây hăng hắc quyện với mùi cỏ non xanh đưa tôi vào cổ tích. Tiếng lục lạc của đàn trâu đang băng qua đám hoa sim. Tôi say sưa những đám mây đủ hình thù bay bồng bềnh trên bầu trời trong xanh. Để rồi chỉ một lúc sau, lòng hụt hẫng vô cùng khi những hình thù ấy tan biến, tản đi theo gió. Sáng tỉnh dậy, tôi như vẫn nghe thấy tiếng lục lạc vang lên.
PN - Hơn một phần ba số người bị lãng tai từ tuổi 65 trở lên. Vậy nếu ta có lãng tai một chút thì cũng là chuyện bình thường thôi! Đâu phải chỉ mình ta.
PN - Bao năm chắt chiu, chị mở được một vựa thu mua nông sản. Vựa của chị ăn nên làm ra, có hơn chục người làm công, nhưng tay chân chị không lúc nào được nghỉ ngơi.
PN - Tôi tự nhận mình là người phụ nữ hiện đại, suy nghĩ thoáng và cật lực phản đối tư tưởng kiểu “lấy chồng là gánh cả nhà chồng”. Khi kết hôn với một anh trưởng nam tôi vẫn giữ được “bản sắc” của mình và không bao giờ phải sợ hai chữ “mẹ chồng”.
PN - Là một người mẹ, tôi rất chia sẻ với các phụ huynh khác những nỗi niềm khó nói trong việc dạy con. Mặc dù con gái tôi còn rất nhỏ nhưng ngay từ khi cháu chưa chào đời, chúng tôi đã bàn bạc với nhau để thống nhất cách dạy dỗ phù hợp, tránh việc mâu thuẫn quan điểm giữa hai vợ chồng.
PN - Ông gặp bà dịp hè năm ngoái, nhân chuyến vào Đà Nẵng thăm gia đình người em. Bà Lan hàng xóm, khá thân với em dâu ông, thỉnh thoảng sang nhà chuyện trò. Hôm ấy, khi ông đang chơi với cháu, bà sang nhà, nhỏ nhẹ bảo có vài lạng trà Bắc của người bà con biếu, nhà bà chẳng ai quen uống, nên mang sang cho ông. Chuyện trò qua lại vài câu, ông có chút vấn vương người phụ nữ đáng mến.
PN - Tôi được sinh ra và lớn lên trong một gia đình hòa thuận, thương yêu nhau. Người nhỏ hiếu kính người lớn, còn người lớn tôn trọng người nhỏ. Thậm chí tôi còn chẳng biết đến “mối quan hệ nguy hiểm” giữa mẹ chồng nàng dâu vì trước giờ tôi có thấy bà nội lớn tiếng với mẹ mình lần nào đâu cũng chẳng bao giờ bà nói xấu bất kỳ người con dâu nào trước mặt đám cháu chúng tôi.